Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn – Chương 85

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn

Tác giả: Ngọc Mi Tran
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Thiên đọc lướt một lượt anh tức đến bật cười. Đây là những gì anh đã làm sao? Tại sao bản thân anh không biết?

“Châu tổng đây là những gì các người đã thu thập được?”

“Không sai.”

“Những chuyện này tôi không làm.”

Châu Hân Hân nhìn anh với ánh mắt coi thường:”Hàn tổng sự thật đã bày ra trước mắt anh còn muốn phủ nhận?”

“Hàn Thiên tôi trước nay làm những chuyện gì có cần phải che giấu? Huống hồ Châu thị các cô chỉ là một con kiến nhỏ bé có đáng để tôi cần phải bày trò tiểu nhân?” Hàn Thiên đập mạnh sấp tài liệu xuống bàn.

Châu Hân Hân bị những lời này của anh chọc giận:”Ý anh là Châu gia chúng tôi vu oan cho anh?” Tuy là khi mới đọc sấp tài liệu này Châu Hân Hân vẫn bán tính bán nghi. Cách làm việc của Hàn Thiên cô ta cũng biết đôi chút anh là người tàn nhẫn mọi chuyện anh làm đều làm một cách công khai chưa tìm che giấu.

Nhưng với những định kiến dành cho anh trước đó thì Châu Hân Hân thà tin là có hơn là không. Và cô ta đã mặc định chuyện này là do Hàn Thiên gây ra.

“Châu tổng tôi sẽ tìm ra chứng cứ minh oan cho mình. Nhưng tôi nói cho cô biết trước lúc đó cô còn dám tìm Bảo An để nói những lời này. Thì tôi sẽ biến những điều kia thành sự thật và làm một cách công khai. Cô là người thông minh nên tự biết cân nhắc.”

“Anh đang đe dọa tôi?”

“Vậy cô cứ thử để biết có phải đe dọa không?”

Hai người đấu chọi gay gắt. Trước lúc đi Hàn Thiên để lại một câu nói:”Bảo An em ấy đã chịu quá nhiều đả kích rồi, nếu cô thực sự coi em ấy là bạn thì tốt nhất đừng để em ấy phải chịu thêm tổn thương nào nữa.”

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Hàn Thiên liên tục gọi điện cho cô nhưng lần nào cũng đều không được.

Vương Bảo An đã sớm tắt nguồn điện thoại. Giờ phút này cô chỉ muốn một mình, cô rất sợ phải đối diện với thực tại.

Hàn Thiên không gọi được cho cô, anh rất lo lắng. Hiện tại anh không biết phải giải thích làm sao cho cô tin. Anh gọi qua cho Trí Anh:”Em ấy sao rồi?”

“Lão đại, chị dâu đã về nhà tâm trạng không được tốt cho lắm.”

“Cứ tiếp tục theo sát em ấy, đừng để ai cớ cơ hội tiếp cận em ấy.”

“Vâng.”

Hàn Thiên bóp chặt chiếc điện thoại trong tay:”Bảo An em yên tâm đi anh sẽ chứng minh cho em thấy chuyện này không phải anh làm.”

Vương Bảo An sau khi về đến nhà, cô tự nhốt mình trong phòng. Tất cả các cửa đều bị khóa chặt. Cô ngồi trên giường bó gối đờ đẫn nhìn vào góc phòng không biết đang suy nghĩ gì. Mắt đã sưng đỏ lại có chút ran rát vì khóc quá nhiều.

Tiểu Mun thuy thoảng lại ngóc đầu dậy nhìn cô.

Qua một lúc lâu sau như đã thông suốt tất cả mọi chuyện, Vương Bảo An mở laptop gửi tin nhắn qua cho Châu Hân Hân.

“Gửi mình file chứng cứ cậu đã thu thập được.”

Không tới hai phút sau, file tài liệu ấy được gửi qua.

Vương Bảo An từ từ nghiên cứu mọi thứ đích thị hướng vào người họ Hàn là không sai. Nhưng không một bằng chứng nào ghi cụ thể liên quan đến Hàn Thiên.

Vương Bảo An nghiên cứu một hồi cuối cùng ngủ quên lúc nào không hay.

Đã ba ngày trôi qua, Hàn Thiên vẫn luôn kiên trì đứng trước cửa nhà cô. Nhưng Vương Bảo An chẳng lần nào chịu mở cửa. Cô cũng đã cho người tới thay toàn bộ khóa thành dạng mật mã và vân tay nên rất khó phá.

Tưởng Lam và Hàn Duệ cũng gọi tới vài lần nhưng cô chỉ chào hỏi mấy câu rồi ngắt máy. Cả hai cũng không biết phải làm thế nào để giúp Hàn Thiên, càng lo lắng hơn cho tình trạng của cô hiện tại. Dường như đã bắt đầu xuất hiên triệu chứng của bệnh trầm cảm.

Lí Kiệt cũng đã tỉnh lại, nghe Châu Hân Hân nói lai mà cô cũng cảm thấy mừng. Nhưng cô chỉ chọn những lúc Châu Hân Hân không có ở đó mới đến thăm anh. Sau khi đút cháo nói chuyện được vài ba câu cô liền trở về nhà.

Hàn Thiên gầy đi trông thấy, anh rất bận vừa phải tìm ra chứng cứ chứng minh bản thân trong sạch vừa phải đấu chọi với thế lực ngầm kia. Tưởng Lam vô cùng xót con bà cũng khuyên anh nên dành chút thời gian để nghỉ ngơi nhưng anh chỉ né tránh rồi cười cho qua.

Hiện giờ người có thể khuyên nhủ được anh chỉ có duy nhất Vương Bảo An. Nhưng để gặp được cô thì rất khó.

Tần Uyển Nhi đã được đưa ra nước ngoài. Cô ta rất vui vẻ đi mua sắm vui chơi khắp nơi. Chưa quên cả thói chăng hoa cặp kè với những chàng trai trẻ. Bởi cô ta cho rằng mọi chuyện đều đã được người đó lo liệu, cô ta đã an toàn và sẽ không một ai có thể tìm được cô ta.

Cô ta vẫn luôn đinh ninh rằng kẻ kia sẽ đón cả gia đình cô ta qua đây. Nhưng cô ta nào biết bản thân chỉ là một con cờ đã bị lừa sạch tất cả? Gia đình cô ta hiện đang ngồi khóc lóc ăn cơm tù qua ngày.

Hàn Duệ đã liên lạc với người của các chi nhánh bên nước ngoài. Tần Uyển Nhi nhất định phải gặp báo ứng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Buông bỏ…
Chương 3
Chương 3: “Bảo An cậu tỉnh lại đi.”
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Lời tỏ tình của Lí Kiệt
Chương 81
Chương 81: Lí Kiệt gặp nguy
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84: Đâu mới là sự thật
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86: “Em tin anh.”
Chương 87
Chương 87: Làm lành
Chương 88
Chương 88: Tần Uyển Nhi
Chương 89
Chương 89: Hợp tác
Chương 90
Chương 90: Sóng gió (1)
Chương 91
Chương 91: Sóng gió(2)
Chương 92
Chương 92: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (1)
Chương 93
Chương 93: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (2)
Chương 94
Chương 94: Kẻ phía sau dần lộ diện
Chương 95
Chương 95: Mắc bẫy
Chương 96
Chương 96: Hàn Trí Minh
Chương 97
Chương 98
Chương 98: “Cảm ơn đã không lừa em.”
Chương 99
Chương 99: Tiểu Hoàng
Chương 100
Chương 100: Bị theo dõi
Chương 101
Chương 101: “Lại là anh ta.”
Chương 102
Chương 102: Yêu xa
Chương 103
Chương 103: Hàn tổng đào hoa
Chương 104
Chương 104: Bài tập đầu tiên
Chương 105
Chương 105: “Em ấy đang chờ con.”
Chương 106
Chương 106: Lộ diện
Chương 107
Chương 107: Chạm mặt
Chương 108
Chương 108: Chạm mặt(2)
Chương 109
Chương 109: Chiếc xe bị nổ
Chương 110
Chương 110: Gặp mặt
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113: Hàn Mẫn Nhu
Chương 114
Chương 114: Đến Châu thị làm việc
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Ngày giáp tết
Chương 117
Chương 117: Hàn Thiên…
Chương 118
Chương 118: Có thai
Chương 119
Chương 119: Tang lễ
Chương 120
Chương 120: Bản hợp đồng
Chương 121
Chương 121: Kể lại…
Chương 122
Chương 122: Ai là kẻ thăng?
Chương 123
Chương 123: Kẻ thắng là ai?
Chương 124
Chương 124: Kẻ thắng là ai?
Chương 125
Chương 125: Kẻ bí ẩn
Chương 126
Chương 126: Bí mật được bật mí
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Sự thật
Chương 129
Chương 129: Sự thật(2)
Chương 130
Chương 130: Kế hoạch
Chương 131
Chương 131: “anh sắp được làm bố rồi.”
Chương 132
Chương 132: Trận chiến cuối cùng(1)
Chương 133
Chương 133: Trận chiến cuối cùng(2): “tôi nguyện chết vì cậu”
Chương 134
Chương 134: Trận chiến cuối cùng (3)
Chương 135
Chương 135: Trận chiến cuối cùng (kết)
Chương 136
Chương 136: Về đúng quỹ đạo
Chương 137
Chương 137: Thiệp mừng
Chương 138
Chương 138: Chính hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...