Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn – Chương 50

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn

Tác giả: Ngọc Mi Tran
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Thiên ung dung vắt chân ngồi trên ghế, Tần Uyển Nhi cũng định tiến lại ngồi kế bên nũng nịu. Nhưng Hàn Thiên đã nhanh tay hơn cởi áo khoác vứt qua bên cạnh. Tần Uyên Nhi cắn răng ngồi đối diện.

“Nói đi. Tôi rất bận đừng làm mất thời gian.”

“Hàn Thiên sao anh lại tự nhiên rút vốn đầu tư vào Tần thị?”

Hàn Thiên cũng không nhiều lời mà vứt sấp tài liệu Hàn Duệ đã điều tra trước mặt cô ta.

“Tự mình xem đi.”

Tần Uyển Nhi cảm nhận điềm chẳng lành, cô ta cầm sấp tài liệu lên đọc, càng đọc càng thấy kinh hãi và lo sợ.

Bên trong là tất tật tật về những chuyện cô ta đã làm trong mấy năm qua. Từ chuyện lén lút ngủ với đàn ông khác sau lưng Hàn Thiên trong đây đều có đủ. Hình chụp cũng rất sắc nét chẳng thể chối cãi. Còn có cả bằng chứng cô ta cấu kết với Trần Tuấn Hải hãm hại Vương Bảo An.

Tay cô ta run đến nỗi chẳng thể cầm nổi sấp tài liệu kia khiến nó rơi bịch xuống đất. Tất cả ảnh và giấy tờ rơi đầy ra sàn.

“Không…không phải như vậy đâu. Hàn Thiên anh nghe em nói. Là ai là ai gửi cho anh mấy thứ này? Có người cố ý hãm hại em.”

Hàn Thiên ngồi trên ghế tay xoay xoay điện thoại cười lạnh:”Có người cố ý hãm hại?”

Tần Uyên Nhi điên cuồng gật đầu:”Phải, có kẻ hại em. Hàn Thiên anh phải tin em. Đúng đúng rồi, là Vương Bảo An chắc chắn là cô ta. Cô ta ghen tị với tình cảm mà em dành cho anh nên mới nghĩ đủ mọi cách để cướp anh về. Chính là cô ta, chính cô ta hại em đó Hàn Thiên.”

Hàn Thiên lập tức đen mặt lại:”Những gì cô nói là thật sao?”

“Là thật.”

Vương Bảo An đứng ngoài cửa vừa hay nghe được tất cả nhưng cô cũng không náo, không tức giận chỉ lẳng lặng nhìn vào trong. Cô muốn biết anh sẽ xử chí thế nào, liệu có một lần nữa làm mình thất vọng.

Trí Anh và cường Hào cũng căng thẳng thay Hàn Thiên, hai người đứng phía sau cô nhìn vào.

Cheng…

Chiếc điện thoại phiên bản mới ra mắt đang được anh đùa nghịch trên tay cứ thế mà vỡ nát.

Tần Uyển Nhi giật bắn cả mình, chỉ nghe thấy chất giọng lạnh lùng cất lên bên tai.

“Tần Uyển Nhi, tôi nên tin cô sao?” Những lời này của anh hiển nhiên không phải ngữ khí nghi vấn, giống hơn là hỏi vặn mang theo chút ý tứ châm chọc.

“Tôi cho cô một cơ hội để giải thích cho rõ vậy mà những lời nói phát ra từ miệng cô chỉ toàn là dối trá.”

Tần Uyển Nhi cả người lạnh toát gắt gao nắm lấy tay anh:”Hàn Thiên em sai rồi.”

Hàn Thiên nhìn cô ta như thứ gì đó cực kì dơ bẩn mà rút tay về.

Tần Uyển Nhi chân tay mềm nhũn, quỳ xuống van xin:”Hàn Thiên em sai rồi, em nhận sai mà. Anh tha thứ cho em đi. Em sẽ sửa đổi mà Hàn Thiên.” Vừa nói vừa khóc nức nở.

“Thời gian qua tôi đối xử với cô cũng không tệ, cô cũng đã thành công có được thứ mình muốn. Vậy tại sao còn muốn hại em ấy?”

Hàn Thiên chỉ muốn quay lại quá khứ đấm cho mình một cú thật đau để thanh tỉnh. Trước đây anh ngu muội lại vì người đàn bà lẳng lơ này mà đối xử lạnh nhạt với người yêu anh chân thành. Thật quá ngu mà, đường đường là một vị chiến thần trên thương trường mà trong chuyện tình cảm lại quá kém cỏi.

Tần Uyển Nhi liên tục khóc la:”Em biết là lần này em sai rồi. Hàn Thiên em không dám nữa.”

“Cô nhận sai thì được gì sao? Các người ở một bên cấu kết hãm hại em ấy, cô có biết khi xảy ra vụ tai nạn xe lúc tôi chạy đến em ấy như thế nào không?”

Tần Uyển Nhi run kịch liệt một chữ cũng không nói ra.

“Cả người em ấy bị thủy tinh đ//â//m vào, ngồi trong vũng máu.” Nghĩ lại cảnh xảy ra ngày hôm ấy tim Hàn Thiên như thắt lại, anh nắm chặt tay khí thế bức người.

“Vậy mà các người vẫn không từ bỏ, một lần nữa cho người bắt cóc em ấy, nếu tôi không đến kịp vậy các người còn định làm tới nước nào?” Anh gần như hét vào mặt Tần Uyển Nhi.

“Em, em…tại vì em ghét cô ta, em sợ cô ta sẽ cướp lại anh.” Tần Uyển Nhi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng đáng sợ như thế này của Hàn Thiên, cô ta cuống quá nên bộc lộ bản chất thật.

“Cô ghét em ấy? Vậy cô nghĩ em ấy không ghét cô?” Phản ứng quá kịch liệt khiến vết thương ở lưng của anh nhói một cái.”Em ấy không chỉ ghét mà còn hận cô nữa kìa nhưng em ấy chưa từng nghĩ sẽ hại gì đến cô. Cô thì giỏi rồi ở sau lưng chơi trò hèn hạ. Loại đàn bà rắn độc như cô mà cũng muốn cầu xin sự tha thứ?”

Hàn Thiên không dám nghĩ chỉ cần anh đến muộn một lúc nữa thì chuyện gì sẽ xảy ra với cô?

Tần Uyển Nhi khóc đến trôi hết lớp trang điểm, để lộ ra khuôn mặt tèm lem dọa người.

“Lần này là do em bị đố kị che mờ mắt, Hàn Thiên anh tha cho em, tha cho Tần thị một lần đi. Em sẽ đi gặp Vương Bảo An xin lỗi cô ấy mà, được không Hàn Thiên.”

Giờ phút này cho dù phải nhẫn nhịn quỳ lạy dưới chân Vương Bảo An thì cô ta cũng sẽ làm. Tần thị rất cần nguồn vốn đầu tư dồi dào mà Hàn thị rót vào nếu không chắc chắn sẽ sụp đổ trong vòng 3 ngày.

“Lời xin lỗi của cô thì có tác dụng gì có thể thay đổi mọi chuyện không? Có thể làm vơi đi nỗi ám ảnh cho em ấy? Có thể xóa đi những cơn ác mộng mà đêm nào em ấy cũng phải chịu đựng?”

“Hàn Thiên em biết sai rồi.”

Hàn Thiên cười lạnh:”Hay là như thế này nhé, tôi chỉ là lỡ tay thu hồi lại vốn đầu tư vào Tần thị, rồi một lần nữa lỡ tay hủy hoại của tập đoàn của các người. Xong xuôi cũng nói hai từ xin lỗi. Vậy cô nói xem xin lỗi khi ấy có tác dụng không?” Anh liếc nhìn cô ta với ánh mắt sắc lẹm.

Chỉ nghe hai hủy hoại kia của anh, Tần Uyển Nhi khẽ rùng mình, cô ta liên tục dập đầu. Tần thị không thể bị hủy hoại được nếu để ba cô ta biết chuyện tốt này đều do một mình cô ta gây ra chắc chắc sẽ đánh cô ta cho tới chết.

“Đừng mà Hàn Thiên, em van anh.”

“Cô tự mình làm thì phải tự lãnh hậu quả. Chỗ ba cô tự thu xếp đi.”

Tần Uyển Nhi liếc mắt thấy Vương Bảo An đứng ngoài cửa liền xông cửa chạy ra.

Hàn Thiên hơi nhíu mày đứng đậy chạy theo:”Cô đừng có làm bậy.”

Trí Anh và Cường Hào phản ứng nhanh nhẹn đứng chắn trước mặt Vương Bảo An.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Buông bỏ…
Chương 3
Chương 3: “Bảo An cậu tỉnh lại đi.”
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Lời tỏ tình của Lí Kiệt
Chương 81
Chương 81: Lí Kiệt gặp nguy
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84: Đâu mới là sự thật
Chương 85
Chương 85: Đâu mới là sự thật (2)
Chương 86
Chương 86: “Em tin anh.”
Chương 87
Chương 87: Làm lành
Chương 88
Chương 88: Tần Uyển Nhi
Chương 89
Chương 89: Hợp tác
Chương 90
Chương 90: Sóng gió (1)
Chương 91
Chương 91: Sóng gió(2)
Chương 92
Chương 92: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (1)
Chương 93
Chương 93: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (2)
Chương 94
Chương 94: Kẻ phía sau dần lộ diện
Chương 95
Chương 95: Mắc bẫy
Chương 96
Chương 96: Hàn Trí Minh
Chương 97
Chương 98
Chương 98: “Cảm ơn đã không lừa em.”
Chương 99
Chương 99: Tiểu Hoàng
Chương 100
Chương 100: Bị theo dõi
Chương 101
Chương 101: “Lại là anh ta.”
Chương 102
Chương 102: Yêu xa
Chương 103
Chương 103: Hàn tổng đào hoa
Chương 104
Chương 104: Bài tập đầu tiên
Chương 105
Chương 105: “Em ấy đang chờ con.”
Chương 106
Chương 106: Lộ diện
Chương 107
Chương 107: Chạm mặt
Chương 108
Chương 108: Chạm mặt(2)
Chương 109
Chương 109: Chiếc xe bị nổ
Chương 110
Chương 110: Gặp mặt
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113: Hàn Mẫn Nhu
Chương 114
Chương 114: Đến Châu thị làm việc
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Ngày giáp tết
Chương 117
Chương 117: Hàn Thiên…
Chương 118
Chương 118: Có thai
Chương 119
Chương 119: Tang lễ
Chương 120
Chương 120: Bản hợp đồng
Chương 121
Chương 121: Kể lại…
Chương 122
Chương 122: Ai là kẻ thăng?
Chương 123
Chương 123: Kẻ thắng là ai?
Chương 124
Chương 124: Kẻ thắng là ai?
Chương 125
Chương 125: Kẻ bí ẩn
Chương 126
Chương 126: Bí mật được bật mí
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Sự thật
Chương 129
Chương 129: Sự thật(2)
Chương 130
Chương 130: Kế hoạch
Chương 131
Chương 131: “anh sắp được làm bố rồi.”
Chương 132
Chương 132: Trận chiến cuối cùng(1)
Chương 133
Chương 133: Trận chiến cuối cùng(2): “tôi nguyện chết vì cậu”
Chương 134
Chương 134: Trận chiến cuối cùng (3)
Chương 135
Chương 135: Trận chiến cuối cùng (kết)
Chương 136
Chương 136: Về đúng quỹ đạo
Chương 137
Chương 137: Thiệp mừng
Chương 138
Chương 138: Chính hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...