Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn – Chương 46

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn

Tác giả: Ngọc Mi Tran
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương Bảo An mệt mỏi, đôi bàn tay đặt lên tay anh rồi gục xuống giường ngủ lúc nào không hay.

Tần Uyển Nhi nghe được một cuộc gọi báo rằng kế hoạch đã bị thất bại, đám côn đồ đó đã biến mất không một chút tin tức. Trần Tuấn Hải cũng bị bắt vô tù và tin tức này đã đứng hot search trong suốt mấy giờ qua. Ngoài ra còn có một tin vô cùng chấn động làm cô ta đứng ngồi không yên.

Cô ta nào có ngờ Hàn Thiên lại từ trong bệnh viện chạy đến cứu Vương Bảo An. Chưa hết còn bị trúng bốn phát đạn. Nếu để anh điều tra ra được vụ này có dính dáng đến cô ta thì cô ta chỉ có nước chết chắc.

Tần Uyên Nhi suy nghĩ nửa ngày trời cuối cùng cũng quyết định chạy tới bệnh viện xem tình hình hiện tại của Hàn Thiên.

Hỏi thăm phòng bệnh một hồi cuối cùng Tần Uyển Nhi cũng tìm ra. Nhưng khi vừa bước vào đến cửa thì nhìn thấy Vương Bảo An đang nằm gục trên giường bệnh của anh.

Cô ta siết chặt tay dùng ánh mắt thâm hiểm nhìn chằm chằm vào Vương Bảo An.

“Tại sao? Tại sao cô ta vẫn còn sống? Tại sao lại được Hàn Thiên dùng thân chắn đạn?”

Cạch…cô ta mở cửa đi vào trong. Trong phòng lập tức vang lên tiếng giày cao gót chói tay và giọng nói the thé của Tần Uyển Nhi.

“Tại sao cô lại ở đây?”

Vương Bảo An bị làm ồn nên tỉnh giấc, cô nhíu mày nhìn người trước mặt rồi đứng dậy.

“Liên quan gì cô?”

“Tôi là người yêu của anh ấy, vậy cô nói xem có liên quan tới tôi không?” Tần Uyển Nhi không biết trơ trẽn nói.

Vương Bảo An khẽ ồ một tiếng:”Dì sao cũng chỉ là kẻ xen vào mối quan hệ của người khác lấy gì mà tự hào?”

“Cô…”

Tần Uyển Nhi đi tới đẩy Vương Bảo An qua một bên khiến cô mất thăng bằng đụng trúng chiếc ghế bên cạnh.

“Vương Bảo An, anh ấy thành ra như này cũng đều là nhờ vào ơn của cô.”

Vương Bảo An bị đụng đến đau điếng:”Vậy sao? Nhưng hình như vụ này cô mới thực sự là người có công. Chẳng phải bọn chúng đều là người của cô?”

Tần Uyển Nhi cao giọng nói:”Cho dù là như vậy thì sao? Cô nghĩ anh ấy sẽ tin lời của cô hay tôi đây? Vương Bảo An cô mãi mãi cũng chỉ là kẻ thất bại.”

“Ồ vậy sao?” Bên ngoài chợt vang lên tiến vô tay.

Hàn Duệ với khuôn mặt lạnh đi vào.

“Hàn…Hàn Duệ.” Tần Uyển Nhi run sợ lùi về sau một bước. Kể từ ngày hôm gặp Hàn Duệ ở bệnh viện cô ta đã cho người đi điều tra. Thông tin thu được không nhiều nhưng cũng đủ để cô ta cảm thấy kinh hãi khi phải đối diện với con người này. Bởi anh ta thực chất chính là một thiên tài điên.

“Thì ra cô Tần đây lại có tín nhiệm trong lòng anh tôi đến vậy?”

Tần Uyển Nhi vừa ngượng vừa sợ liền cầm túi sách lấy lí do rời đi:”Tôi…tôi còn có chút việc hôm khác sẽ lại đến thăm anh ấy. Tôi về trước.”

Khi đi qua Hàn Duệ không biết anh đã nói với cô ta điều gì mà sắc mặt cô ta trông rất hoảng sợ liền nhanh chóng đi mất.

Khi Tần Uyển Nhi đã tời đi, Hàn Duệ liền thay vẻ mặt u ám ban nãy thành vẻ mặt vui vẻ. Anh đi đến đỡ Vương Bảo An:”Chị Bảo An chị không sao chứ?” Ngay cả giọng nói cũng thay đổi. Vương Bảo An cảm thấy người trước mặt như biến thành con người khác vậy. Khi nãy đáng sợ bao nhiêu thì hiện tại lại ôn nhu bấy nhiêu.

“Chị không sao.”

“Chị vừa mới tỉnh lại sức khỏe còn yếu không nên chạy sang đây.”

“Tại chị muốn biết tình trạng hiện tại của anh ấy. Đừng lo chị đã không sao nữa rồi.”

“Hàn Duệ…”

“Có chuyện gì sao?”

“Cảm ơn em, cảm ơn Hàn Thiên nếu không có hai người chỉ e chị đã không xong rồi.”

“Chị cần gì phải khách sáo suy cho cùng vẫn là anh em nợ chị.” Hàn Duệ hít một hơi dài rồi nói:”Chị Bảo An những gì trước kia anh em làm quả thực rất quá đáng nhưng chị xem hiện tại anh ấy cũng đang dần sửa đổi. Em cũng dám chắc là tình cảm anh ấy dành cho chị là thật lòng.”

“Vậy chị có nghĩ đến việc sẽ cùng anh ấy bắt đầu lại từ đầu không?”

Căn phòng rơi vào im lặng, Vương Bảo An không biết nên trả lời ra sao.

Hàn Duệ cũng không làm khó cô:”Em chỉ thuận miệng nói chị đừng để trong lòng.”

Vương Bảo An nhìn người nằm trên giường:”Chị cũng không biết, chị không biết bản thân làm sao để đối mặt nữa.”

Để tránh bầu không khí thêm ngột ngạt, Hàn Duệ liền chuyển chủ đề.

“Chị Bảo An chị xem tin tức chưa?”

Vương Bảo An khi tỉnh lại liền chạy sang đây, điện thoại hôm đó cũng đã bị mấy tên côn đồ đập nát nên căn bản chẳng hề hay biết đã xảy ta chuyện gì.

“Có chuyện gì sao?’

Hàn Duệ đưa điện thoại của mình qua cho cô:”Chị xem.”

Tin tức vụ việc Trần Tuấn Hải-phó tổng giám đốc của tập đoàn Châu thị đã bị bắt giam vì tội cố ý giết người, biển thủ công quỹ, thông đồng với một số lãnh đạo của công ty cắt xén nguyên liệu sản xuất và tiền thưởng của nhân viên. Hiện đã bị bắt giữ.

Chỉ với vài tội danh này cũng đủ đề lão gia ăn cơm tù đến cuối đời. Người ta có câu ác giả ác báo quả thật không sai.

Vương Bảo An cong khóe môi:”Đây đều là thật.”

“Chính xác 100%.”

Xem ra những nỗ lực công sức mà cô bỏ ra trong thời gian qua cũng được đền đáp.

“Hàn Duệ cảm ơn em một lần nữa, nhờ có những chứng cứ của em nên lão ta mới nhanh chóng bị bỏ tù như vậy.”

Hàn Duệ cười cười:”Chị thật sự muốn cảm ơn em?”

Vương Bảo An gật đầu một cái chắc nịch.

“Vậy được rồi, em nghe anh Hàn Thiên nói chị nấu ăn rất ngon. Nhưng cho tới giờ em vẫn chưa được thử. Chi bằng đợi anh em bình phục, chị nấu một bữa đãi em đi.”

“Được, thành toàn.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Buông bỏ…
Chương 3
Chương 3: “Bảo An cậu tỉnh lại đi.”
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Lời tỏ tình của Lí Kiệt
Chương 81
Chương 81: Lí Kiệt gặp nguy
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84: Đâu mới là sự thật
Chương 85
Chương 85: Đâu mới là sự thật (2)
Chương 86
Chương 86: “Em tin anh.”
Chương 87
Chương 87: Làm lành
Chương 88
Chương 88: Tần Uyển Nhi
Chương 89
Chương 89: Hợp tác
Chương 90
Chương 90: Sóng gió (1)
Chương 91
Chương 91: Sóng gió(2)
Chương 92
Chương 92: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (1)
Chương 93
Chương 93: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (2)
Chương 94
Chương 94: Kẻ phía sau dần lộ diện
Chương 95
Chương 95: Mắc bẫy
Chương 96
Chương 96: Hàn Trí Minh
Chương 97
Chương 98
Chương 98: “Cảm ơn đã không lừa em.”
Chương 99
Chương 99: Tiểu Hoàng
Chương 100
Chương 100: Bị theo dõi
Chương 101
Chương 101: “Lại là anh ta.”
Chương 102
Chương 102: Yêu xa
Chương 103
Chương 103: Hàn tổng đào hoa
Chương 104
Chương 104: Bài tập đầu tiên
Chương 105
Chương 105: “Em ấy đang chờ con.”
Chương 106
Chương 106: Lộ diện
Chương 107
Chương 107: Chạm mặt
Chương 108
Chương 108: Chạm mặt(2)
Chương 109
Chương 109: Chiếc xe bị nổ
Chương 110
Chương 110: Gặp mặt
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113: Hàn Mẫn Nhu
Chương 114
Chương 114: Đến Châu thị làm việc
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Ngày giáp tết
Chương 117
Chương 117: Hàn Thiên…
Chương 118
Chương 118: Có thai
Chương 119
Chương 119: Tang lễ
Chương 120
Chương 120: Bản hợp đồng
Chương 121
Chương 121: Kể lại…
Chương 122
Chương 122: Ai là kẻ thăng?
Chương 123
Chương 123: Kẻ thắng là ai?
Chương 124
Chương 124: Kẻ thắng là ai?
Chương 125
Chương 125: Kẻ bí ẩn
Chương 126
Chương 126: Bí mật được bật mí
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Sự thật
Chương 129
Chương 129: Sự thật(2)
Chương 130
Chương 130: Kế hoạch
Chương 131
Chương 131: “anh sắp được làm bố rồi.”
Chương 132
Chương 132: Trận chiến cuối cùng(1)
Chương 133
Chương 133: Trận chiến cuối cùng(2): “tôi nguyện chết vì cậu”
Chương 134
Chương 134: Trận chiến cuối cùng (3)
Chương 135
Chương 135: Trận chiến cuối cùng (kết)
Chương 136
Chương 136: Về đúng quỹ đạo
Chương 137
Chương 137: Thiệp mừng
Chương 138
Chương 138: Chính hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...