Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn – Chương 127

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn

Tác giả: Ngọc Mi Tran
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơ thể ấm áp của anh kề sát bên cạnh khiến cô cũng an tâm phần nào, nhanh chóng gạt bỏ cơn ác mộng kia ra khỏi đầu rồi chìm vào giấc ngủ.

Âm thanh trong trẻo của tiếng chim hót ngân nga, đậu trên những cành lá xanh mướt còn đọng những giọt sương long lanh của buổi ban mai. Mặt trời dần nhô lên chiếu rọi những tia nắng vàng ấm áp.

Hàn Thiên đã dậy từ bao giờ. Anh vuốt ve gò má cô, người con gái bé nhỏ này đã gầy đi không ít, sắc mặt lại rất xanh xao. Anh không tưởng tượng được khoảng thời gian qua cô đã chật vật như thế nào. Xa cách hơn một tháng với niềm mong đợi được đoàn tụ, nào ngờ đến giờ khắc cuối lại nhận được tin dữ. Thử hỏi khi ấy cô đã tuyệt vọng đến nhường nào?

Tim Hàn Thiên đau như có ai lấy kim đ//â//m chích từng nhát, từng nhát.

“Bảo An, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, chính anh cũng không thể lường trước.”

“Lần này anh lại làm em tổn thương rồi. Xin lỗi Bảo An.”

Như nhớ ra điều gì đó, Hàn Thiên với tay lấy chiếc điện thoại bên bàn. Anh muốn biết khoảng thời gian qua cô đã trải qua những gì.

Nhưng hình ảnh được camera quay lại, từng cảnh từng cảnh đều hiện lên. Phía dưới còn hhi rõ ngày tháng và giờ.

Hàn Thiên lặng lẽ lướt xem từng đoạn, anh không bỏ sót bất cứ chi tiết nhỏ nào. Sống mũi bắt đầu cay cay, thứ chất lỏng chảy ra từ khóe mắt.

“Bảo An…”

Từ nhỏ đến lớn anh rất ít khi rơi nước mắt bởi người đàn ông cho dù bị ép đến đường cùng cũng quyết đổ máu chứ không đổ lệ. Nhưng hầu hết nước mắt của anh lại đều dành cho cô, đủ để hiểu tình cảm ấy sâu đậm đến nhường nào.

Cho đến gần trưa, Vương Bảo An mới nhíu mày ngồi dậy. Ánh nắng bên ngoài làm cô chói mắt, không biết đã bao nhiêu lâu cô mới được ngủ một giấc sâu đến vậy. Nhìn sang bên cạnh không thấy anh đâu. Trong lòng cô bỗng dâng lên nỗi hoảng loạn, cô rất sợ những chuyện xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ do cô quá nhớ anh nên tạo thành.

“Chẳng lẽ lại chỉ là mơ thôi sao? Nhưng sao lại chân thực quá vậy.” Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ thì bên ngoài truyền vào một mùi thơm kích thích chiếc bụng đang đói của Vương Bảo An. Truyện Khoa Huyễn

Ngay lập tức cô sỏ dép chạy ra ngoài.

Một bóng hình quen thuộc đang xoay lưng về phía cô, chậm rãi cắt từng lát rau, chân tay có chút vụng về.”

“Thiên Thiên.”

Người kia hơi giạt mình xoay người lại,anh nhìn coi nở nụ cười ôn nhu: “Em dậy rồi?”

Thấy cô vẫn nhìn mình mãi không đáp, anh có chút chột dạ: “Em yên tâm thời gian qua anh đã học qua nấu nướng, tuyệt đối sẽ không đốt bếp của em.”

Vương Bảo An nào có quan tâm đến chuyện đấy, chỉ cần anh còn sống thì có đốt nguyên cái bếp cô cũng sẽ không tức giận.

Cô lao nhanh về phía anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh, hai chân ôm chặt eo anh.

“Thật tốt quá, không phải là mơ. Anh vẫn còn sống.”

“Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa, mèo nhỏ. Vả cuộc đời của anh sau này sẽ tùy em phó mặc. Em muốn anh đi Đông tuyệt đối anh sẽ không đi Tây. Em muốn anh làm gì anh đều sẽ đáp ứng. Chỉ xin em đừng rời xa anh.” Hàn Thiên vòng tay siết chặt lấy cô, mắt đối mắt, mặt đối mặt nói từng lời từng chữ rõ ràng.

Món ăn đều đã được dọn ra đĩa.

“Tuy không được đẹp mắt, anh cũng không biết có ngon hay không…”

“Em không chê.” Vương Bảo An vui vẻ gắp miếng sườn xào chua ngọt cho vào miệng. Mùi vị quả là không tồi.

Hàn Thiên nún thở chờ đợi: “Có ngon không?” Thấy cô không trả lời, anh liền đứng dậy cầm đĩa sườn và đĩa rau xào: “Hay thôi đi, anh đưa em ra ngoài ăn. Những món này chắc là không ăn được nữa rồi. Thật xin lỗi em, anh nhất định sẽ học lại cho đến khi nấu hợp khẩu vị của em.”

Vương Bảo An biết anh định làm gì, cô kéo tay anh lại: “Rất ngon đó, Hàn Thiên anh học từ ai vậy?”

“Từ một người bạn nhỏ mới quen. Sau này có cơ hội nhất định sẽ dẫn em đi gặp nhóc đấy.”

“Ừm.”

Cốc…cốc…cốc…

“Là ai tới vậy?”

“Là Hân Hân sao? Sao cậu ấy không báo trước?”

Cô quay qua nhìn anh: “Anh bây giờ có tiện xuất hiện không?”

“Nếu là đám người Châu tổng thì cứ để họ vào, sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.”

“Ừm.”

Vương Bảo An đứng dậy ra ngoài mở cửa.

“Hàn Duệ?” Cô khá ngạc nhiên khi thấy anh xuất hiện ở đây.

Nhìn bộ dạng này của anh khá chật vật, cả người thấm đẫm mồ hôi.

“Chị Bảo An.”

Vừa nhìn thấy người đàn ông đứng sau cô, Hàn Duệ không giữa nổi nình tĩnh liền lao vào đấm thật mạnh vào mặt người kia một cái.

“Tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? Anh hại mọi người đau lòng như thế nào anh có biết không?”

Hàn Thiên không phản kháng, anh nhìn chăm chăm vào gương mặt đang tức giận của Hàn Duệ.

“Xin lỗi.”

“Anh xin lỗi thì giải quyết được gì? Anh có biết chị Bảo An đã khóc nhiều như thế nào không?”

“Hàn Duệ, em bình tĩnh đã có gì thì từ từ nói.” Vương Bảo An cố gắng tách hai người họ ra.

Vì cô đã lên tiếng nên Hàn Duệ cũng dịu đi đôi chút, anh nào muốn đánh Hàn Thiên chỉ là cơn tức giận không thể kiềm chế được.

“Anh tốt nhất là giải thích rõ ràng cho em, nếu không cả đời này em sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Buông bỏ…
Chương 3
Chương 3: “Bảo An cậu tỉnh lại đi.”
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Lời tỏ tình của Lí Kiệt
Chương 81
Chương 81: Lí Kiệt gặp nguy
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84: Đâu mới là sự thật
Chương 85
Chương 85: Đâu mới là sự thật (2)
Chương 86
Chương 86: “Em tin anh.”
Chương 87
Chương 87: Làm lành
Chương 88
Chương 88: Tần Uyển Nhi
Chương 89
Chương 89: Hợp tác
Chương 90
Chương 90: Sóng gió (1)
Chương 91
Chương 91: Sóng gió(2)
Chương 92
Chương 92: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (1)
Chương 93
Chương 93: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (2)
Chương 94
Chương 94: Kẻ phía sau dần lộ diện
Chương 95
Chương 95: Mắc bẫy
Chương 96
Chương 96: Hàn Trí Minh
Chương 97
Chương 98
Chương 98: “Cảm ơn đã không lừa em.”
Chương 99
Chương 99: Tiểu Hoàng
Chương 100
Chương 100: Bị theo dõi
Chương 101
Chương 101: “Lại là anh ta.”
Chương 102
Chương 102: Yêu xa
Chương 103
Chương 103: Hàn tổng đào hoa
Chương 104
Chương 104: Bài tập đầu tiên
Chương 105
Chương 105: “Em ấy đang chờ con.”
Chương 106
Chương 106: Lộ diện
Chương 107
Chương 107: Chạm mặt
Chương 108
Chương 108: Chạm mặt(2)
Chương 109
Chương 109: Chiếc xe bị nổ
Chương 110
Chương 110: Gặp mặt
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113: Hàn Mẫn Nhu
Chương 114
Chương 114: Đến Châu thị làm việc
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Ngày giáp tết
Chương 117
Chương 117: Hàn Thiên…
Chương 118
Chương 118: Có thai
Chương 119
Chương 119: Tang lễ
Chương 120
Chương 120: Bản hợp đồng
Chương 121
Chương 121: Kể lại…
Chương 122
Chương 122: Ai là kẻ thăng?
Chương 123
Chương 123: Kẻ thắng là ai?
Chương 124
Chương 124: Kẻ thắng là ai?
Chương 125
Chương 125: Kẻ bí ẩn
Chương 126
Chương 126: Bí mật được bật mí
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Sự thật
Chương 129
Chương 129: Sự thật(2)
Chương 130
Chương 130: Kế hoạch
Chương 131
Chương 131: “anh sắp được làm bố rồi.”
Chương 132
Chương 132: Trận chiến cuối cùng(1)
Chương 133
Chương 133: Trận chiến cuối cùng(2): “tôi nguyện chết vì cậu”
Chương 134
Chương 134: Trận chiến cuối cùng (3)
Chương 135
Chương 135: Trận chiến cuối cùng (kết)
Chương 136
Chương 136: Về đúng quỹ đạo
Chương 137
Chương 137: Thiệp mừng
Chương 138
Chương 138: Chính hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...