Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn – Chương 112

Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn

Tác giả: Ngọc Mi Tran
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm khuya tĩnh lặng, mỏi vật đều chìm trong bóng tối. Tưởng Lam đã lôi Hàn Khải dậy rình mò trước cửa phòng Hàn Thiên.

“Bà kéo tôi đến đây làm gì?”

“Nửa đêm rồi sao còn không ngủ?”

“Ài ya ông bé bé tiếng thôi. Suỵt.”

Bà áp tai vào cửa nhưng chẳng nghe thấy động tĩnh gì.

“Sao im ắng quá?”

Hàn Khải kéo ngược Tưởng Lam ra: “Bà đây là muốn làm gì?”

“Khi nãy tôi dẫn con bé đến bar, cố tình chuốc say nó.”

Nghe đến đây Hàn Khải cũng đã rõ được ý định của bà, ông dứt khoát kéo tay bà về phòng: “Chuyện của con nhỏ, chúng ta không nên quá tò mò. Về phòng ngủ thôi.”

Sáng hôm sau, Vương Bảo An bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô ngồi dậy chỉ thấy đầu mình đau nhức, toàn thân uể oải.

Hàn Thiên lúc này cũng từ trong nhà tắm đi ra: “Em dậy rồi?”

“Ừm.”

“Nay anh có phải đến tập đoàn?”

“Có, lát nữa sẽ đi.”

Sao Vương Bảo An lại nghe ra có chút hờn dỗi trong giọng điệu kia nhỉ?

“Em cũng chuẩn bị đi, hôm nay cùng theo anh tới tập đoàn.”

“Hả…”

Hàn Thiên ngồi xuống bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt cô: “Không muốn sao? Muốn đi cùng mẹ vào bar quậy nữa?” Gương mặt anh chỉ còn cách cô không quá 3cm.

“Em đi với anh.” Cô cố gắng nhớ lại những việc xảy ra hôm qua nhưng hình như một chút cũng không còn đọng lại.

Vương Bảo An lách người nhảy xuống giường chạy vụt vào phòng tắm. Nhìn vào trong gương thì phát hiện trên cổ mình lại có thêm một vết đỏ. Chẳng cần đoán cũng biết chuyện tốt này là do ai làm.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi cô mở tủ đồ thì phát hiện bên trong đã chật kín, chỗ quần áo hôm qua đều đã được xếp ngăn nắp bên trong.

Cô lướt lướt một hồi rồi dừng lại ở chiếc váy màu trắng. Kiểu dáng này mới được ra mắt vừa quyến rũ lại không quá phản cảm, lại rất hợp với bộ vest mà Hàn Thiên vận hôm nay.

Cả hai xuống nhà ăn sáng. Nhìn thất dấu hôn đỏ nhạt trên cổ cô Tưởng Lam rất hài lòng.

“Bảo An, mau lại đây. Ta nghe Hàn Thiên nói con rất thích món này nên đã đặc biệt căn dặn nhà bếp nấu. Con nếm thử xem có hợp khẩu vị không?”

Nồi canh gà hầm hạt sen tỏa hương nghi ngút, quả là rất ngon.

Tưởng Lam gần như đem toàn bộ thức ăn trên bàn dồn về phía cô: “Dạo này con lại gầy đi rồi, ăn nhiều một chút.”

“Con cảm ơn mẹ.”

Nhân viên trong toàn tập đoàn hôm nay lại được phen chấn động. Ai nấy cũng đều tò mò về người con gái đi bên cạnh sếp.

“Cô gái đó xinh thật đó.”

“Là thiếu phu nhân sao?”

“Nhưng tôi nghe nói là Hàn tổng chưa kết hôn mà? Không lẽ là bạn gái?”

“Người lãnh khốc như Hàn tổng của chúng ta mà cũng có người chịu được sao?”

“Ngưỡng mộ cô gái kia quá đi.”

“Ngưỡng mộ gì chứ? Tôi lại thấy thương cô ấy. Ở bên cạnh Hàn tổng mặt lạnh thì đau khổ hơn chết.” Một cô gái trước đây đã từng có ý với anh nhưng không quá ba ngày lập tức thay đổi lên tiếng.

“Phải rồi nghe nói lần này nhị thiếu cũng về rồi.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật, khi nãy tôi còn thấy anh ta đi chung với sếp.”

“Ác mộng lại tới rồi.’

“Mau mau tập trung làm việc, còn ở đây bàn tán thì coi chừng bị đuổi việc.”

Vương Bảo An bị ánh mắt tò mò của mọi người dõi theo thì hơi ngượng, sớm biết như vậy thì cô sẽ sống chết không đi.

Hàn Thiên vừa vào phòng đã kéo cô ngồi trên lòng rồi lật xem tài liệu.

“Thả em ra.”

“Đừng nhúc nhích.”

Mặt của anh ngang nhiên vùi sâu vào cổ cô, tư thể chẳng thể đứng đắn hơn. Tập tài liệu vẫn được xem ra, Vương Bảo An có một thắc mắc: làm cách nào mà tên này có thể chỉ đọc lướt một lượt đã phát hiện là lỗi sai?

“Em đói chưa?” Trong lúc mải chìm đắm trong dòng suy nghĩ ấy thì giọng anh vang lên bên tai.

“Em rất đói, anh mau đi lấy đồ cho em đi.” Kì thực khi nãy bị Tưởng Lam ép ăn tới giờ cô vẫn còn cảm thấy rất no. Chỉ là muốn lợi dụng cơ hội này để thoát thân. Ngộ ngỡ nếu để nhân viên nào thấy được tư thế này, cô sẽ ngượng chết mất.

Nhưng cô tính nào bằng anh tính? Anh bế cô lên rồi đi lại bên bàn lấy từ trong tủ ra một túi đồ ăn vặt rồi quay lại bàn làm việc. Trong suốt quá trình hai người chưa từng tách khỏi nhau.

Vương Bảo An có chút bực tức trong lòng, cái tên này chắc chắn là dùng cách này để trừng phạt cô chuyện hôm qua đây mà. Cô bóc túi kẹo nhét đầy vào miệng, đồ ngọt sẽ khiến chúng ta vơi bớt đi nỗi bực tức.

“Ngon không?”

“Ng…on.”

“Đút cho anh một cái.”

“Còn lâu.”

Lớp đường bên ngoài lớp kẹo còn vương trên môi cô, Hàn Thiên không nhịn được cúi xuống đặt lên đó một nụ hôn. Đầu lưỡi bắt đầu tiến vào. Cho đến khi thỏa mãn anh mới buông cô ra.

“Kẹo này rất ngọt.”

“Anh…”

Cả một ngày chỉ ngồi trong lòng anh, Vương Bảo An cùng anh xem qua tài liệu, khi cảm thấy hết hứng thú thì chuyển qua ăn. Ăn xong thì ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Cứ tình trạng thế này cô sẽ tăng cân mất kiểm soát mất.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Buông bỏ…
Chương 3
Chương 3: “Bảo An cậu tỉnh lại đi.”
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Lời tỏ tình của Lí Kiệt
Chương 81
Chương 81: Lí Kiệt gặp nguy
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84: Đâu mới là sự thật
Chương 85
Chương 85: Đâu mới là sự thật (2)
Chương 86
Chương 86: “Em tin anh.”
Chương 87
Chương 87: Làm lành
Chương 88
Chương 88: Tần Uyển Nhi
Chương 89
Chương 89: Hợp tác
Chương 90
Chương 90: Sóng gió (1)
Chương 91
Chương 91: Sóng gió(2)
Chương 92
Chương 92: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (1)
Chương 93
Chương 93: Tần Uyển Nhi đã đến lúc gặp báo ứng (2)
Chương 94
Chương 94: Kẻ phía sau dần lộ diện
Chương 95
Chương 95: Mắc bẫy
Chương 96
Chương 96: Hàn Trí Minh
Chương 97
Chương 98
Chương 98: “Cảm ơn đã không lừa em.”
Chương 99
Chương 99: Tiểu Hoàng
Chương 100
Chương 100: Bị theo dõi
Chương 101
Chương 101: “Lại là anh ta.”
Chương 102
Chương 102: Yêu xa
Chương 103
Chương 103: Hàn tổng đào hoa
Chương 104
Chương 104: Bài tập đầu tiên
Chương 105
Chương 105: “Em ấy đang chờ con.”
Chương 106
Chương 106: Lộ diện
Chương 107
Chương 107: Chạm mặt
Chương 108
Chương 108: Chạm mặt(2)
Chương 109
Chương 109: Chiếc xe bị nổ
Chương 110
Chương 110: Gặp mặt
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113: Hàn Mẫn Nhu
Chương 114
Chương 114: Đến Châu thị làm việc
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116: Ngày giáp tết
Chương 117
Chương 117: Hàn Thiên…
Chương 118
Chương 118: Có thai
Chương 119
Chương 119: Tang lễ
Chương 120
Chương 120: Bản hợp đồng
Chương 121
Chương 121: Kể lại…
Chương 122
Chương 122: Ai là kẻ thăng?
Chương 123
Chương 123: Kẻ thắng là ai?
Chương 124
Chương 124: Kẻ thắng là ai?
Chương 125
Chương 125: Kẻ bí ẩn
Chương 126
Chương 126: Bí mật được bật mí
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Sự thật
Chương 129
Chương 129: Sự thật(2)
Chương 130
Chương 130: Kế hoạch
Chương 131
Chương 131: “anh sắp được làm bố rồi.”
Chương 132
Chương 132: Trận chiến cuối cùng(1)
Chương 133
Chương 133: Trận chiến cuối cùng(2): “tôi nguyện chết vì cậu”
Chương 134
Chương 134: Trận chiến cuối cùng (3)
Chương 135
Chương 135: Trận chiến cuối cùng (kết)
Chương 136
Chương 136: Về đúng quỹ đạo
Chương 137
Chương 137: Thiệp mừng
Chương 138
Chương 138: Chính hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân: Hàn Tổng Anh Là Đồ Khốn
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...