Thế giới sau mùa thu. – Chương 101
Thế giới sau mùa thu.
Đó là một giấc mơ yên bình. Những làn khói lan tỏa trong tầm nhìn. Đó chắc chắn là Hàn Quốc nhưng lại có những công trình kiến trúc xa lạ và vũ khí mà tôi chưa từng thấy, trong khi bầu trời tối đen như thể thế giới sắp sụp đổ…
Han Sooyoung trong giấc mơ lẩm bẩm, "Đây là gì?"
Tuy nhiên, giọng nói của cô ấy không hoàn toàn phát ra. Có hai người đang đánh nhau trước mặt cô. Một người đàn ông mặc áo khoác đen và một người mặc áo khoác trắng. Cô đã từng thấy điều này trước đây nhưng có điều gì đó kỳ lạ. Hai người có khuôn mặt giống hệt nhau.
…Yoo Jonghyuk? Có một âm thanh và hai Yoo Jonghyuk trước mặt cô biến mất.
Tình huống này là gì? Cảnh tượng quái quỷ gì thế này? Ở một nơi không xa, cô nhìn thấy Kim Dokja. Kim Dokja quỳ xuống như một kẻ vừa đánh mất tất cả. Khoảnh khắc Han Sooyoung đưa tay ra, có người lên tiếng ở ngay bên cạnh cô.
-Đến đây thôi.
Cô ấy nhìn sang và có một ‘Han Sooyoung’ với khuôn mặt giống hệt mình. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Cảm giác lành lạnh khiến Han Sooyoung bừng tỉnh sau giấc mơ.
“…!”
Han Sooyoung tỉnh dậy và nhận ra cô ấy đang nằm trên chiếc ghế dài.
“Lại một giấc mơ khác, chết tiệt.”
Đó là một giấc mơ đã lặp lại từ vài ngày trước. Yoo Jonghyuk và Yoo Jonghyuk đánh nhau trong khi một bản sao của cô ấy và Kim Dokja đứng xem. Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là một giấc mơ viễn vông. Tuy nhiên, dù cô có cố gắng tìm hiểu nó bao nhiêu, cô vẫn không thể hiểu được giấc mơ này.
Tin tức đến từ chiếc tivi phía xa.
[Việc ra mắt Liên minh Hóa thân mới đang làm thay đổi tình hình trên Bán đảo Triều Tiên…]
Han Sooyoung ngơ ngác nghe và lăn cục đá lạnh trong miệng.
…Huh? Đá?
"Cái này là sao? Ahjumma, bác cho nó vào miệng tôi à?"
"Tại sao ta phải làm điều đó?"
Lee Sookyung cầm cốc nước mà không thèm nhìn lại. Han Sooyoung cau mày khi cắn vỡ viên đá. Vậy chắc là Yoo Sangah rồi. "Tôi đã ngủ bao lâu?"
"Hai tiếng."
"Còn Yoo Sangah?"
"Cô ấy đang uống cà phê trong phòng nghỉ."
“Phòng nghỉ nào? Chỗ này là công ty sao?”
Cô ấy nói điều này nhưng thực chất tòa nhà họ đang ở là một công ty bị bỏ hoang. Han Sooyoung càu nhàu và đi vào phòng nghỉ. "Cô đang làm gì thế?"
Có một chiếc cốc giấy nhỏ trên bàn trong phòng nghỉ. Yoo Sangah đang di chuyển những ngón tay trắng nõn của cô ấy trong không khí. Thông tin xuất hiện từ hình ảnh ba chiều phản chiếu trong võng mạc của Yoo Sangah. Han Sooyoung giật mình hét lên, “Cô bị điên à? Cô lại sử dụng dấu ấn nữa sao?”
“…”
“Cô có thể sẽ ngỏm khi còn rất trẻ đấy. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu cô cứ sử dụng bừa bãi một dấu ấn mạnh mẽ như thế này… ”
Dấu ấn Yoo Sangah đang sử dụng là Hệ thống Hermes của Olympus. Mạng dữ liệu của Olympus đã thu thập thông tin từ khắp Star Stream để đo lường tương lai.
“Không thể làm khác được, ta phải tránh tình huống tệ nhất.”
"Tôi cũng biết thông tin về tương lai mà?"
“Nó vẫn chưa đủ, có quá nhiều biến số.”
Dấu ấn của Hermes rút ngắn đáng kể tuổi thọ của người dùng. Han Sooyoung nhận thức được sự thật này nhưng cô ấy không thể khuyên can Yoo Sangah vì Yoo Sangah có vai trò quan trọng để nhóm có thể đạt đến kịch bản thứ 45. Nếu không có Yoo Sangah đo lường các kịch bản trong tương lai, các thành viên trong nhóm sẽ phải trải qua một cuộc khủng hoảng lớn ở kịch bản thứ 35 và 40.
Han Sooyoung cắn môi. Cô gái này…
Đã ba năm kể từ khi Kim Dokja biến mất, việc hy vọng anh sẽ trở lại cũng bắt đầu mờ nhạt. Hơi nước bốc lên từ tách cà phê. Yoo Sangah nhìn chằm chằm vào nó và mở miệng, “Ngồi ở đây làm tôi nhớ lại những ngày còn làm việc trong công ty. Lúc nào tôi cũng trốn trong phòng nghỉ.”
"Tôi chưa bao giờ làm việc trong một công ty nên tôi không biết."
"Cô chắc chắn không phải là kiểu người sẽ làm việc trong một công ty."
Yoo Sangah mỉm cười và Han Sooyoung l//i//ế//m môi. "Cô cùng công ty với Kim Dokja?"
"Phải."
"Hai người có thân nhau không?"
Yoo Sangah nhìn chằm chằm vào Han Sooyoung, người đang cố làm ra vẻ bình thường. Yoo Sangah cười và trả lời,
"Ngay cả vậy thì chúng tôi vẫn là đồng đội."
[Cảnh báo thảm họa!]
[Cảnh báo thảm họa!]
Có nhiều thông báo lớn và Han Sooyoung vội vã đến văn phòng. Lee Sookyung, người đã sẵn sàng đang kiểm tra khu vực cảnh báo qua tivi.
"…Nữa sao? Lần này là ở đâu?"
"Busan."
“Busan? Nó không quá xa. Bọn trẻ sẽ xử lý nó.” Han Sooyoung trả lời cộc lốc khi nhìn vào dòng tin tức nhấp nháy trên màn hình. Những con quái vật có xúc tu xuất hiện trên màn hình và có cả các hóa thân.
Lee Sookyung thở dài hỏi, "Sooyoung, cô có đang giữ liên lạc với bọn trẻ không?"
"Tại sao lại phải liên lạc với những đứa trẻ không thích tôi? Hơn nữa, cái gì đang nổi lên trên bát của ahjumma vậy?"
Lee Sookyung nhìn xuống thánh tích ngôi sao của cô ấy. Han Sooyoung hỏi, "Lần này bác đã thấy gì?"
Lee Sookyung không trả lời. Han Sooyoung ngẩng đầu lên khi cô cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Lee Sookyung đang cứng đờ như tượng.
Han Sooyoung nhanh chóng nhận ra điều gì đó.
Kim Dokja đã biến mất trong ba năm. Ngay từ đầu, chỉ có một thứ mà Lee Sookyung đã kiểm tra thông qua vật phẩm này.
Han Sooyoung nhìn chằm chằm vào cái bát một lúc lâu trước khi tuyên bố, “Tôi sẽ đi đến Busan. Mà này, có Yoo Jonghyuk ở đây không?”
_________
Tôi nhìn vào cửa sổ kịch bản hiện lên trong không khí.
[Kịch bản chính #45 - Sự trở lại huy hoàng













