Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Giới Có Chút Ngọt – Chương 66

Thế Giới Có Chút Ngọt

Tác giả: Angelina
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một người luôn bị người khác cự tuyệt như Mạc Tạp mà lại được nhận vào công ty một cách dễ dàng như vậy, không khỏi phát sinh ra cảm giác không thể tin nổi, đơn giản chính là kỳ lạ. Nhưng mà cậu nghĩ mãi mà cũng không nghĩ ra, rốt cuộc là trong chuyện này có điều gì đó kỳ lạ.

Cậu lắc đầu, không có công phu nghĩ nhiều như vậy. Cậu đang đi theo phía sau theo một vị thư xinh đẹp đến phòng nhân sự để báo cáo. Cậu rụt rè hết nhìn đông rồi tới nhìn tây (nhìn xung quanh). Sau khi điền thông tin và được giao phó công việc xong, Mạc Tạp được dẫn đến một gian phòng làm việc sang trọng ở tầng 9, ngồi ở bàn làm việc chính là trưởng ban phỏng vấn hôm trước. Cô thư ký cung kính nói: "Tổng giám đốc, xong hết rồi ạ!"

"Ừ, cô đi xuống trước đi, thuận tiện gọi luật sư Long đến đây!"

"Vâng ạ!" Cô thư ký thối lui (đi) ra khỏi phòng làm việc.

Thân thể Mạc Tạp cứng đơ, lòng bàn tay ướt át mồ hôi xoa xoa trên quần, cúi đầu. Cảm giác khó chịu khi đối mặt với một người xa lạ làm cho Mạc Tạp có chút thiếu bình tĩnh.

"Mạc Tạp đúng không?" Người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm thấp của một người trưởng thành.

Mạc Tạp gật đầu.

"Tôi tên là Chung Trác, là tổng giám đốc của công ty này."

"Tổng, tổng giám đốc Chung Trác."

"Ngẩng đầu lên cho tôi xem một chút."

Mạc Tạp vặn chặt chân mày, có chút kỳ quái, ngẩng đầu lên. Hai tay của giám đốc Chung Trác đặt trên bàn làm việc, chống càm: "Đi một vòng!" Biểu cảm vẫn nghiêm túc như cũ, nghe không ra là đang nói đùa. Điều này làm cho Mạc Tạp không thể tưởng tượng nổi hơn, đối với chuyện như vậy cậu đặc biệt cảnh giác. Trong đầu cậu hiện ra tình tiết cấp trên quấy rầy (gạ tình) người cấp dưới quê mùa trong phòng làm việc. Chẳng lẽ, mình mới đi làm ngày thứ nhất mà đã đụng phải chuyện xui xẻo này sao? Tên biến thái này thích mình sao? Cậu cẩn thận dựa theo yêu cầu mà quay một vòng. Một bên Mạc Tạp xoay, một bên len lén đưa tầm mắt cảnh giác nhìn. Nếu như ông ta dám động tay đông chân với mình, mình lập tức sẽ thọt chết hắn.

Chung Trác cẩn thận nhìn Mạc Tạp đang dựa lưng vào tường, có chút không hiểu tự lẩm bẩm: "Không phải chỉ là một người đàn ông bình thường thôi sao? Tiểu tử thúi kia rốt cuộc thích người này ở chỗ nào? Thật là không có mắt nhìn người gì hết!"

"Giám đốc, ngài nói cái gì?" Mạc Tạp không có nghe rõ.

"Không có gì!" Chung Trác lắc đầu, từ phía sau bàn làm việc đi ra, đi tới trước mặt Mạc Tạp tiếp tục đặt câu hỏi: "Cậu biết làm gì?"

"Tôi theo học ngành luật pháp, công việc có liên quan đến pháp luật cũng tốt." Mạc Tạp thành thật trả lời.

"Tôi không phải hỏi cậu cái này, cậu có biết nấu cơm không?"

Mạc Tạp lắc đầu.

"Cậu biết giặt quần áo không?"

"Biết giặt, nhưng mà giặt không được sạch."

"Vậy cậu có sở thích gì không?"

Mạc Tạp tiếp tục lắc đầu.

"Vậy có am hiểu nghệ thuật không? Dương cầm? Hội họa?"

Mạc Tạp không ngừng lắc đầu, càng thêm đề phòng nhìn Chung Trác, cảm giác suy đoán trong lòng càng ngày càng lấy được chứng cứ để tin.

Chung Trác trợn mắt, có chút tức giận: "Cậu cái gì cũng không, vậy thì phục vụ nó thế nào?" Chung Trác đơn giản không dám tin tưởng, ở trong lòng kêu lên: Thần Cách, đứa nhỏ này, con rốt cuộc cận thị bao nhiêu độ vậy? Để cho chú dẫn con đi khám rồi làm giải phẫu. Đứa cháu thương yêu nhất của chú sao lại thích cái tên ngu ngốc trước mặt này. Chú vẫn cho rằng ông trời già quá sủng ái cháu, đem tất cả những gì tốt đẹp ban cho cháu. Xem ra, ông trời già vẫn rất công bằng, để cho một người bình thường nhất hưởng thụ những thứ tốt nhất của con.

Lời này làm cho Mạc Tạp càng thêm không hiểu ra được, mình được nhận vào đây để làm bảo mẫu sao?

"Cậu cái gì cũng không không, vậy ít nhất công phu trên giường của cậu cũng rất được, có phải không?" Chung Trác đang cố gắng đưa ra lý do cuối cùng để giải thích cho chuyện Thần Cách thích Mạc Tạp.

Mạc Tạp nhăn mặt, tiến lên một bước: "Giám đốc Chung, đây là chuyện riêng của tôi, không cần thiết nói cho ông biết. Nếu vì muốn được đánh giá cao trong công việc mà phải làm những chuyện kì quái, ngại quá, giám đốc, tôi thà rời khỏi công ty còn tốt hơn." Trừ đối với Thần Cách, Mạc Tạp luôn luôn quả quyết và lý trí.

Thấy Mạc Tạp xoay người định đi, Chung Trác đưa tay muốn kéo lại. Mạc Tạp cho là ông muốn làm bậy với mình, siết chặc quả đấm, toàn thân xuất hết khí lực hung hăng đánh vào bụng của Chung Trác: "Tôi đã có người rất thích. Giám đốc, xin tự trọng."

Chung Trác bị đau, r//ê//n lên một tiếng, tức giận quát: "Nên tự trọng chính là cậu, chẳng lẽ cậu nghĩ là tôi đối với cậu có tình ý? Đừng có nói đùa, lão tử không phạm vào chuyện loạn luân ghê tởm này đâu!" Không nghĩ tới một người rụt rè, ngay cả ánh mắt của người khác cũng không dám nhìn thẳng vào như Mạc Tạp lại to gan dám đánh mình như vậy. Được, mình là một đại nhân, không so đo với một đứa trẻ. Nếu là Thần Cách nguyện ý thừa nhận, mình cũng nên miễn cưỡng coi nó là vợ của đứa cháu mình hết mực thương yêu đi. Chung Trác là một người bị ảnh hưởng bởi phương Tây, cho nên đối với phương diện này vẫn tương đối cởi mở.

Mạc Tạp cảm thấy Chung Trác nói có ý gì đó mà cậu không hiểu. Cậu ngẹo đầu nhìn kỹ mặt của Chung Trác, tựa hồ không có nói giỡn, trong lòng kinh ngạc, luống cuống tay chân nói xin lỗi: "Chuyện, thật xin lỗi, giám đốc Chung Trác. Ông hỏi tôi những vấn đề kỳ quái kia, nên tôi cho là... Ông không sao chứ?"

Lúc này, phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa, Chung Trác kéo kéo cà vạt, khôi phục thái độ bình thường , lần nữa ngồi trở về: "Vào đi!"

"Giám đốc Chung Trác, ông tìm tôi sao?"

"Luật sư Long, có chuyện phải làm phiền ông."

Mạc Tạp quay đầu đi, thấy được luật sư Long. Người này là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, tóc có chút trắng phơ, trán to không một sợi tóc (hói trán). Dáng vẻ này rất giống một nhà bác học.

"Đây là Mạc Tạp, thực tập sinh mới của công ty. Tôi muốn để cậu ta đi theo ông, sau này còn phải làm phiền ông chỉ dẫn người này nhiều."

"Mạc Tạp, đây là luật sư Long, cố vấn luật pháp lâu năm của công ty chúng ta. Cậu phải đi theo ông ấy học tập thật tốt."

Mạc Tạp lễ phép gật đầu một cái: "Chào ông!"

Luật sư Long quan sát Mạc Tạp, suy đoán Mạc Tạp rốt cuộc là người nào mà phải cần đến giám đốc Chung đích thân sắp đặt. Mạc Tạp thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Mới vừa đánh Chung Trác một quyền, còn tưởng rằng nhất định sẽ bị khai trừ (đuổi việc), thật may, gần đây mình rất may mắn nha.

"Được rồi, các người đi ra ngoài đi."

Mạc Tạp đi theo phía sau luật sư Long, chuẩn bị rời đi. Lúc hai người đi tới cửa, lại bị Chung Trác gọi lại: "Luật sư Long!"

"Giám đốc, còn có chuyện gì sao?"

"Thuận tiện cũng dạy cậu ấy giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn vệ sinh, bưng trà rót nước, đấm bóp, quản lý tài chính, dịu dàng, ân cần, chăm chỉ, làm trâu làm ngựa." Chung Trác đang suy nghĩ còn chuyện gì nữa, đột nhiên lại nói: "Quan trọng nhất là bị bên ngoài phát hiện, phải mở một con mắt nhắm một con mắt. Được rồi, hai người đi đi."

"Giám đốc Chung, ông đùa giỡn với tôi hay sao?" Nét mặt già nua của luật sư Long cười có chút lúng túng.

Đầu của vị giám đốc này bị cửa kẹp lại, Mạc Tạp muốn.

(@Phong: Mạc Tạp muốn kẹp đầu của Chung Trác vào cửa.)

Chung Trác phất tay, ý bảo bọn họ đi ra ngoài: "Tạm thời tôi chỉ nghĩ ra bao nhiêu đây thôi."

"……………"

"……………"

Ngày đi làm đầu tiên chẳng qua là làm quen với đồng nghiệp, cũng không có công việc gì cụ thể, cho nên tan việc rất sớm. Mạc Tạp ngồi ở bên ngoài đại sảnh của khu chung cư, chờ Thần Cách tan học. Học sinh cười đùa ồn ào, chật chội đi qua trước mặt Mạc Tạp. Ánh mắt Mạc Tạp đuổi theo bọn họ. Cho đến khi đi làm Mạc Tạp mới thấm thiết ý thức được, mình đã từ từ bắt đầu không còn là học sinh nữa, cũng bắt đầu hiểu tại sao báo cáo điều tra nói rằng khoảng 80% các cặp tình nhân sẽ chia tay sau khi tốt nghiệp. Mục tiêu không giống nhau, góc độ không giống nhau, hoàn cảnh không giống nhau, đề tài chung của hai người cũng sẽ thay đổi, trở nên ít đi. Mạc Tạp còn chưa có nghĩ đến chuyện tương lai xa xôi của mình và Thần Cách, nhưng bắt đầu từ bây giờ cậu ấy ở trường học có cuộc sống của cậu ấy, mình ở công ty có công việc của mình. Thời gian hai người gặp nhau càng ngày càng ít, kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì đây?

"Cậu ở nơi này làm gì?" Giọng nói kêu suy nghĩ Mạc Tạp trở về.

Mạc Tạp ngẩng đầu lên, cong ánh mắt lên cười, đứng lên phủi m//ô//n//g một cái: "Còn làm gì nữa, đương nhiên là chờ cậu."

Thần Cách thẳng hướng thang máy đi tới, Mạc Tạp đi theo: "Thần Cách, cậu cảm thấy tướng tá của tôi có phải rất dễ nhìn hay không?"

"Coi như tôi cái gì cũng không nghe được."

"Cậu làm vậy là có ý gì?! Nhưng tôi nói cho cậu biết, tôi hoài nghi ông giám đốc Chung rất có thể là đã để ý tới tôi. Mặc dù ông ấy không thừa nhận, nhưng mà nói chuyện có chút kỳ quái."

Thần Cách cười hừ một tiếng: "Cậu thật đúng là suy nghĩ nhiều quá rồi."

"Cái gì thế? Chẳng lẽ một chút cậu cũng không ghen?"

"Tôi không có hăng hái như vậy."

"Này, bây giờ tôi mới vừa rời trường, cậu liền đối với tôi bỏ mặc, không quan tâm vậy sao? Tôi đã sớm biết dựa vào cậu sẽ vô dụng, thật may là tôi có ý thức tự bảo vệ mình, hung hăng đánh ông ấy một quyền (cước)". Mạc Tạp ở trước mặt Thần Cách biểu diễn lại động tác lúc ấy đã đánh Chung Trác đẹp trai như thế nào.

"Cậu đánh ông ấy?"

"Đúng vậy lúc ấy tôi cũng không có nghĩ nhiều như vậy."

"Cậu sẽ hối hận."

"Chuyện cũng đã xong rồi, tôi sẽ không vì chuyện như vậy mà hối hận. Ông ta cũng đâu phải là người đặc biệt gì." Mạc Tạp không sao cả nhấn thang máy.

"Ai mới được coi là người đặc biệt của cậu?"

"Tỷ như mẹ tôi." Mạc Tạp suy nghĩ một chút còn nói thêm: "Dĩ nhiên còn người nhà của cậu nữa. Bởi vì bọn họ là những người quan trọng nhất với cậu, cho nên cũng là những người quan trọng nhất của tôi."

Trên mặt Thần Cách không có bất kỳ phản ứng nào: "À, vậy nếu như một ngày kia cậu đánh người nhà tôi thì sao?"

Mạc Tạp cuống quít khoát tay, tựa như Thần Cách mới vừa kể chuyện cười:" Tuyệt đối sẽ không có chuyện đó. Tôi tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện đại nghịch bất đạo này đâu. Nếu là tôi làm cái loại chuyện thất đức, táng tận lương tâm đó thật, vậy thì Thiên lôi cứ đánh chết tôi đi. Tôi thề với cậu, nếu một ngày kia tôi làm loại chuyện khốn kiếp này, lập tức liền chết. Nhưng mà Mạc Tạp tôi căn bản thì không phải là loại người như vậy."

Cửa thang máy mở ra, Thần Cách đi vào: "Loại người như vậy?"

"Chính là những kẻ vô sỉ dám động thủ với trưởng bối của mình."

"Phải không?"

"Đương nhiên là thế. Loại người như vậy là thái giám, tiểu JJ, mặt to, xấu xí."

"Ừ, mắng nhiều vào." Khóe miệng Thần Cách cong lên, cười nhẹ, làm cho Mạc Tạp đánh hơi được nguy hiểm.

"Hôm nay cậu đặc biệt kỳ quái, có phải là có chuyện gì không nói cho tôi biết phải không?"

"Đúng vậy!"

"Chuyện gì?"

"Nói không chừng ngày nào đó tâm tình tôi tốt sẽ nói cho cậu biết."

"Nói không chừng ngày nào đó là ngày nào vậy?"

"Dù sao cũng không phải là hôm nay."

Mạc Tạp không buông tha cho Thần Cách: "Nếu như hôm nay cậu không nói, cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi thang máy."

Cửa thang máy lầu 18 mở ra, Mạc Tạp ôm chặt lấy Thần Cách, dùng chân chặn ngang cửa thang máy, không để cho Thần Cách đi ra ngoài.

"Cậu người này, cậu còn con nít sao?"

"Tuyệt đối sẽ không để cho cậu đi ra ngoài." Chân Mạc Tạp dùng sức đạp một cái, ôm Thần Cách cùng nhau đụng vào tường thang máy.

"Mạc Tạp, có phải cậu ngứa da hay không?"

Hai người ở trong thang máy, không có khe hở mà dính vào cùng nhau, khoảng cách 0 mét.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Liên quan đến tình yêu
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Lăn qua lộn lại nhớ cậu
Chương 24
Chương 24: Đến gần tình yêu
Chương 25
Chương 25: Thú tội như một tên ngốc
Chương 26
Chương 26: Thì ra có thể thích cậu
Chương 27
Chương 27: Mới ở cùng nhau liền 3P?
Chương 28
Chương 28: Yêu là như thế sao?
Chương 29
Chương 30
Chương 30: Chẳng phải tất cả là vì cậu sao?
Chương 31
Chương 31: Chuyện muốn biết còn rất nhiều
Chương 32
Chương 32: Hác Suất thất tình!
Chương 33
Chương 33: Màu sắc tình yêu
Chương 34
Chương 34: Xuất hiện tình địch?
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 37: Hiểu nhau hơn
Chương 38
Chương 38: Những thứ dễ thương
Chương 39
Chương 39: An Na
Chương 40
Chương 40: Tình bạn, tình yêu (1)
Chương 41
Chương 41: Tình bạn, tình yêu (2)
Chương 42
Chương 42: Thần Cách bị cảm (1)
Chương 43
Chương 43: Thần Cách bị cảm (2)
Chương 44
Chương 44: Càng ngày càng muốn...
Chương 45
Chương 45: Tôi tuyệt đối sẽ không làm một chuyện
Chương 46
Chương 46: Tôi tuyệt đối sẽ không làm một chuyện
Chương 47
Chương 47: Tiến tới gần một chút xíu
Chương 48
Chương 48: Thân thể và tâm trí dơ bẩn
Chương 48: Mạc Tạp kiên cường nhưng yếu đuối
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Thần Cách dịu dàng nhưng tàn bạo
Chương 51
Chương 51: Quá khứ chồng chất lên hiện tại
Chương 52
Chương 52: Quan trọng nhất là: Thần Cách
Chương 53
Chương 53: Bệnh viện chỉ là chuyện nhỏ
Chương 54
Chương 54: . Chương BG đặc biệt: Quảng Lý và An Na
Chương 55
Chương 55: Dùng cách gì để lấy lòng giáo viên?
Chương 56
Chương 56: Ngày không đáng để được nhắc tới (1)
Chương 57
Chương 57: Ngày không đáng để được nhắc tới (2)
Chương 58
Chương 58: Tôi, chúng ta
Chương 59
Chương 59: Kỳ nghỉ hè
Chương 60
Chương 60: Yêu cậu, yêu đến...
Chương 61
Chương 61: Cuộc chiến áo cưới
Chương 62
Chương 62: Cảm ơn mùa hè sắp kết thúc (1)
Chương 63
Chương 63: Cảm ơn mùa hè sắp kết thúc (2)
Chương 64
Chương 64: Nỗi lo của Mạc Tạp
Chương 65
Chương 65: Lá chắn của Thần Cách
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Đoạn quá trình này phải có cậu
Chương 68
Chương 68: Những chuyện này cuối cùng cũng phải tới
Chương 69
Chương 69: Lừa gạt!
Chương 70
Chương 70: Chúng con, mọi người
Chương 71
Chương 71: Có một loại tình yêu
Chương 72
Chương 72: Chuyện Mạc Tạp không biết
Chương 73
Chương 73: Chúng con muốn, chúng con muốn sống bên nhau
Chương 74
Chương 74: Chúng con muốn, chúng con muốn ở bên nhau (2)
Chương 75
Chương 75: Quảng Lý và An Na (Chương đặc biệt 2)
Chương 76
Chương 76: Quảng Lý và An Na (Chương BG cuối cùng)
Chương 77
Chương 77: Một năm rồi lại một năm
Chương 78
Chương 78: Thế giới có chút ngọt
Chương 79
Chương 79: Chuyện xưa kết cục là… (1)
Chương 80
Chương 80: Chuyện xưa kết cục là... (2)
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Giới Có Chút Ngọt
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...