Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Giới Có Chút Ngọt – Chương 63

Thế Giới Có Chút Ngọt

Tác giả: Angelina
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây là cái hồ nước nhân tạo hình bầu dục do khách sạn xây dựng. Từ trên ban công của gian phòng Mạc Tạp ở nhìn xuống, có thể thấy được rất rõ cảnh tượng xung quanh hồ, thậm chí có lúc Mạc Tạp còn nghe được âm thanh chơi đùa phía dưới truyền tới. Xung quanh hồ được ôm lấy bởi nhiều cây cối xanh tươi tốt, giống như một mỹ nhân đang khom lưng gội đầu, từng nhánh cây buông mình rũ xuống dưới nước. Vì hấp dẫn khách hàng, chủ khách sạn còn đặc biệt mở ra bộ môn chèo thuyền du thủy. Trên mặt nước, có rất nhiều người ngồi trên các chiếc thuyền gỗ loại nhỏ với màu sắc đa dạng. Mặt nước không ngừng lên xuống, những con sóng được tạo ra, những chiếc thuyền lớn nhỏ không đồng đều di chuyển trên đó. Nước rung động, rung động, Ngũ Khu Dương chọn một chiếc thuyền hơi lớn. Mạc Tạp đầu tiên không kịp chờ đợi đã nhảy xuống, thuyền lênh đênh trái phải, cậu có chút đứng không vững, thân thể méo sẹo, sau đó được Thần Cách nâng đỡ: “Cái tên ngu ngốc này, cẩn thận một chút!”

“Nếu như cậu không nói 5 chữ trước, chỉ nói 4 chữ phía sau, nói không chừng tôi sẽ cảm ơn cậu.”

“Tôi cũng không cần cậu cảm ơn.”

Mạc Tạp hướng Thần Cách khỉnh khỉnh lỗ mũi lên, sau đó ngồi ở trên băng ghế dài của chiếc thuyền. Thuyền rất đơn giản, phía trên là mái che nắng màu trắng. Quảng Lý phụ trách chèo thuyền. An Na khom người dùng ngón tay mãnh khảnh phá vỡ mặt hồ. Mạc Tạp đang chơi đánh bài cùng Ngũ Khu Dương, lâu lâu sẽ liếc mắt nhìn Thần Cách đang lười biếng ngồi ở một chỗ, một cái tay chống đầu, ánh mắt nhu hòa. Mạc Tạp biết đây là tư thế thư giãn của Thần Cách. Dĩ nhiên, nếu như hắn xem phim hoạt hình thì Mạc Tạp cũng không nói, còn đằng này Thần Cách chỉ ngồi bất động ở một chỗ, không nói lời nào. Hắn cơ hồ chính là một người hoàn mỹ. Ông trời già cũng rất công bằng, cho hắn lớp vỏ ngoài hoàn mỹ, nhưng cũng cho hắn tính tình biến thái. Điều này làm cho Mạc Tạp thăng bằng rất nhiều.

Thuyền dừng lại tại trung tâm của hồ. Sau khi ăn xong, buổi trưa hè thúc giục con người buồn ngủ, đặc biệt là những người đang ở trong hoàn cảnh điềm tĩnh như thế này. Mạc Tạp ngáp một cái, tìm một vị trí thoải mái nằm xuống: “Tôi ngủ trước nhe, ngủ một chút thôi!”

“Ừ!”

Thần Cách đưa tay lên kéo tấm vải xuống che đi ánh nắng, sau đó tiếp tục xem phim hoạt hình. Dần dần năm người trên thuyền, trừ Quảng Lý cùng Thần Cách, còn những người khác bởi vì chiếc thuyền không đủ lớn mà tư thế ngủ trở nên quái dị. Quảng Lý cầm bút chì phác họa lên trên khung tranh thật nhanh, phát ra tiếng xào xạc.

Một hồi sau, Thần Cách lên tiếng: “Quảng Lý, chèo thuyền lại gần bờ đi!”

Quảng Lý để khung tranh (bản vẽ) xuống, nhẹ nhàng chèo thuyền đến gần bờ. Thần Cách đứng lên, rời khỏi thuyền: “Một hồi bọn họ thức dậy, có hỏi thì nói tôi về phòng rồi nha.”

“Sao vậy?”

Thần Cách quay đầu, tay giơ cái IPAD lên, nhìn chằm chằm Quảng Lý, nhẹ nhàng nói: “Xem xong rồi!”

“Ừ, được.” Quảng Lý đáp lại rất bình thản, nếu như đổi thành Mạc Tạp thì cậu ấy đã sớm phát điên.

Sau khi Thần Cách đi, Quảng Lý chèo thuyền trở lại trong trung tâm hồ lần nữa. Một lát sau, Mạc Tạp tỉnh lại, xoa xoa đôi mắt, phát hiện bên cạnh trống rỗng. Thần Cách đâu? Tại sao không có ở trên thuyền? Bốn người khác cũng đang nhắm mắt ngủ, một loại dự cảm bất thường liền hiện ra trong đầu cậu. Sắc mặt cậu thay đổi, không ngừng ngắm nhìn bốn phía nhưng cũng không thấy bóng dáng của Thần Cách. Chẳng lẽ, chẳng lẽ Thần Cách, hắn?!

Mạc Tạp kinh hoảng kêu to: “Các cậu mau tỉnh lại! Thần Cách, không thấy Thần Cách!”

Bốn người khác bị đánh thức, chỉ thấy Mạc Tạp đang lo âu thò đầu ra , nhìn xuống nước: “Chẳng lẽ vào lúc chúng ta ngủ, hắn đã té xuống nước sao? Làm sao bây giờ a ~~” Vẻ mặt Mạc Tạp nhăn nhó.

Quảng Lý không lên tiếng. Ngũ Khu Dương và An Na chỉ trong nháy mắt từ trong mơ hồ trở nên tỉnh táo. Động tác gấp rút, nhìn xuống nước tìm kiếm.

“Đều tại tôi, tôi không nên ngủ như chết.” Mạc Tạp tự trách mình, cởi bỏ áo: “Thần Cách, cậu chờ tôi, tôi tới cứu cậu ngay. Cậu không được chết, ngàn vạn cũng đừng có chuyện gì.” Mạc Tạp nhảy thẳng xuống nước. Nước trong hồ có phần ấm nóng do bị ánh mặt trời nung nấu. An Na vặn chặc chân mày, cũng đứng lên, bên cởi bên nói: “Hai người các cậu nhìn trên thuyền có bóng dáng của Thần Cách hay không, tôi cũng lặn xuống dưới tìm một chút.”

Khóe mắt Ngũ Khu Dương bắt đầu có một chút lệ (nước mắt) rỉ ra, hoàn toàn không có tâm trạng nhìn An Na chỉ còn mặt trên người áo lót và quần lót. Quảng Lý nhìn bọn họ, gương mặt tê liệt lại còn không lên tiếng.

An Na cũng nhảy xuống nước. Bởi vì là giữa trưa, trên hồ cơ hồ không có thuyền, có thể những người khác đã trở về phòng ngủ hết rồi. Sau khi qua lại hai ba lần, vẫn như cũ không có thu hoạch được gì, Ngũ Khu Dương kêu to tên của Thần Cách, thống khổ muốn chết. An Na không lên tiếng, chẳng qua là thỉnh thoảng nhô đầu lên khỏi mặt nước để thở, sau đó lại lặn xuống tiếp tục tìm. Mạc Tạp cũng nhô đầu lên khỏi mặt nước, giọng nói có chút kiệt sức: “Thần Cách ~ Thần Cách ~~ cậu đang ở đâu? Thần Cách? Đang nói chuyện với cậu á, Thần Cách ~~ cậu ngược lại trả lời tôi một tiếng đi.”

Quảng Lý từ đầu tới cuối cùng chỉ an tĩnh ngồi trên thuyền, không nói lời nào, chính là không nói lời nào.

Tiếng kêu vang lên, kinh động, xé rách sự yên lặng của giờ ngọ. Thần Cách trong phòng nghe được tên của mình, đi ra bên ngoài, liền thấy Mạc Tạp và An Na không ngừng bơi lặn trong nước. Hai người này chơi thật đúng là vui vẻ!

“Thần Cách ~~” Lại là một tiếng kêu la, lớn đến nỗi như tóc cả nóc phòng khách sạn. Ngay cả những người khách khác của khách sạn cũng đi ra ban công. Thần Cách cau mày, đáp lại Mạc Tạp: “Chuyện gì?”

Âm lượng mặc dù không bằng Mạc Tạp, nhưng cũng nhỏ nhẹ vừa đủ để có thể nghe được. Mạc Tạp, An Na, Ngũ Khu Dương giật mình đưa mắt nhìn lên lầu 3, thấy Thần Cách nguyên vẹn không sứt mẻ, đứng ở lầu 3, nhàn nhã nhìn bọn họ. Mạc Tạp chỉ Thần Cách, không nhịn được mắng thô tục: “Khốn kiếp, cậu về phòng khi nào?”

Tức giận, không có gì sánh bằng tức giận. Thật quá đáng!

Ngay cả Ngũ Khu Dương cũng kêu la: “Thần Cách, lần này tớ cũng không giúp cậu. Cậu quá lãng phí tình cảm của chúng tôi!”

Thần Cách bị nói như vậy, có chút không giải thích được, nhún nhún vai: “Thế nào? Quảng Lý không có nói cho các cậu biết sao?” Nói xong cũng đi vào trong phòng.

Ngọn nguồn tức giận liền thay đổi quỹ đạo. Ba người đỏ mắt nhìn chằm chằm Quảng Lý. Mạc Tạp và An Na giống như thủy quái (quái vật dưới nước) leo lên thuyền.

“Quảng Lý, Quảng Lý, Quảng Lý, Quảng Lý.” Mạc Tạp tức giận chỉ biết gọi tên Quảng Lý.

Quảng Lý cầm khăn trải bàn bao lấy hạ thân của mình (che cái chỗ đó và cái m//ô//n//g lại), cỡi quần xuống, sau đó ném quần lót rộng thùng thình của mình cho An Na: “Đây, cởi quần lót ướt ra đi, tôi cho cô mượn quần lót.”

An Na nắm quần lót Quảng Lý lên, siết ở cổ của hắn, dùng sức siết chặc: “Đi cho Diêm Vương mượn đi!!”

Ngũ Khu Dương và Mạc Tạp bên mắng thô tục, bên không ngừng dùng chân đạp Quảng Lý.

Thuyền lắc lắc chậm rãi đi vào gần bờ. Thần cách đã xuống đây, trong tay cầm khăn tắm, một cái ném vào đầu An Na, một cái khác ném cho Mạc Tạp. Ngũ Khu Dương vừa định kể lể ủy khuất với Thần Cách, đột nhiên thấy bên cạnh có một mỹ nữ đi qua, vội vàng lên bờ, theo đuôi phía sau. Quảng Lý được An Na tha cho một con đường sống, từ từ đem quần lót mặc vào: “An Na!”

“Gì?”

“Bộ ngực của cô quả nhiên là thật nhỏ.”

Kế tiếp Mạc Tạp thấy chính là An Na kéo thi thể của Quảng Lý về khách sạn. Mạc Tạp trùm khăn tắm, tóc vẫn còn ướt: “Đợi tôi ngồi nghỉ một chút, mệt quá!”

Thần Cách bước vào trong thuyền, một cái chân đạp lên bên bờ, đẩy thuyền từ từ trôi đi. Mạc Tạp vẫn còn thở: “Thật là ghê tởm, mệt chết tôi.” Nói xong dùng sức hất đầu, cố ý muốn văng nước trên tóc đến trên mặt của Thần Cách.

Thần Cách đưa ánh mắt đặt lên trên người của Mạc Tạp. Mạc Tạp hiểu rõ cái ánh mắt kia nói lên cái gì.

“Đừng nhìn tôi. Lúc này xin đừng nhìn tôi. Nhưng mà, rốt cục chỉ có hai người chúng ta ở cùng nhau, như vậy cũng rất tốt.”

Thần Cách ngồi ở đuôi thuyền, giọng nói có chút châm chọc: “Thế nào, không phải tôi lúc nào cũng lạnh như băng sao? Còn muốn ở cạnh tôi sao? Đó không phải là khổ cho cậu sao?”

Sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ, phản chiếu hình ảnh bầu trời xanh lam, mây trắng, những dãy phòng, mái chèo. Ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, cũng soi vào trên gương mặt sạch sẻ, nhẹ nhàng, khoan khoái của Thần Cách. Mạc Tạp không thích dùng những từ kỳ quái như thanh cao, anh tuấn… để hình dung ra Thần Cách. Cậu cảm giác Thần Cách chỉ có sạch sẻ đến thuần túy.

Mạc Tạp ngồi sau lưng của Thần Cách, đặt chân xuống nước, vỗ vỗ làm nước văng tung tóe, sau đó trả lời vấn đề của Thần Cách: “Chuyện này sao có thể là khổ chứ. Tôi được cậu cưng chiều như thế mà, Thần Cách.”

“Ừ!”

“Chỉ cần được ở cạnh cậu, khổ sở cách mấy cũng trở thành một điều hạnh phúc.”

“Cậu phải nhớ rõ ràng những lời này cậu mới vừa nói đó.” Giọng nói của Thần Cách chợt gần chợt xa, ôn hòa mà trầm thấp.

Mạc Tạp khẽ tựa vào trên lưng của Thần Cách, đầu ngửa lên: “Trước kia, tôi cảm giác mình đã rất thích cậu, thích đến không thể thích thêm nữa, là cực hạn. Nhưng mà, sau đó mới phát hiện, mỗi một ngày lại có thể thích cậu nhiều nhiều một chút.” Mạc Tạp ngừng một chút, giọng nói trở nên rất nhỏ, nhỏ như chỉ có một mình cái lưng của Thần Cách là có thể nghe: “Thần Cách, tôi là Mạc Tạp, tôi yêu cậu.”

Cái mùa hè này sắp bị nóng bức thiêu đốt hết, kỳ nghỉ hè cũng trở thành quá khứ. Theo thời gian rất nhiều thứ chạy mất, nhưng lại có nhiều thứ mới chạy đến, như thể một dạng quy luật: cái cũ mất đi nhường lại cho cái mới tồn tại.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Liên quan đến tình yêu
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Lăn qua lộn lại nhớ cậu
Chương 24
Chương 24: Đến gần tình yêu
Chương 25
Chương 25: Thú tội như một tên ngốc
Chương 26
Chương 26: Thì ra có thể thích cậu
Chương 27
Chương 27: Mới ở cùng nhau liền 3P?
Chương 28
Chương 28: Yêu là như thế sao?
Chương 29
Chương 30
Chương 30: Chẳng phải tất cả là vì cậu sao?
Chương 31
Chương 31: Chuyện muốn biết còn rất nhiều
Chương 32
Chương 32: Hác Suất thất tình!
Chương 33
Chương 33: Màu sắc tình yêu
Chương 34
Chương 34: Xuất hiện tình địch?
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 37: Hiểu nhau hơn
Chương 38
Chương 38: Những thứ dễ thương
Chương 39
Chương 39: An Na
Chương 40
Chương 40: Tình bạn, tình yêu (1)
Chương 41
Chương 41: Tình bạn, tình yêu (2)
Chương 42
Chương 42: Thần Cách bị cảm (1)
Chương 43
Chương 43: Thần Cách bị cảm (2)
Chương 44
Chương 44: Càng ngày càng muốn...
Chương 45
Chương 45: Tôi tuyệt đối sẽ không làm một chuyện
Chương 46
Chương 46: Tôi tuyệt đối sẽ không làm một chuyện
Chương 47
Chương 47: Tiến tới gần một chút xíu
Chương 48
Chương 48: Thân thể và tâm trí dơ bẩn
Chương 48: Mạc Tạp kiên cường nhưng yếu đuối
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Thần Cách dịu dàng nhưng tàn bạo
Chương 51
Chương 51: Quá khứ chồng chất lên hiện tại
Chương 52
Chương 52: Quan trọng nhất là: Thần Cách
Chương 53
Chương 53: Bệnh viện chỉ là chuyện nhỏ
Chương 54
Chương 54: . Chương BG đặc biệt: Quảng Lý và An Na
Chương 55
Chương 55: Dùng cách gì để lấy lòng giáo viên?
Chương 56
Chương 56: Ngày không đáng để được nhắc tới (1)
Chương 57
Chương 57: Ngày không đáng để được nhắc tới (2)
Chương 58
Chương 58: Tôi, chúng ta
Chương 59
Chương 59: Kỳ nghỉ hè
Chương 60
Chương 60: Yêu cậu, yêu đến...
Chương 61
Chương 61: Cuộc chiến áo cưới
Chương 62
Chương 62: Cảm ơn mùa hè sắp kết thúc (1)
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64: Nỗi lo của Mạc Tạp
Chương 65
Chương 65: Lá chắn của Thần Cách
Chương 66
Chương 66: Khoảng cách 0 mét
Chương 67
Chương 67: Đoạn quá trình này phải có cậu
Chương 68
Chương 68: Những chuyện này cuối cùng cũng phải tới
Chương 69
Chương 69: Lừa gạt!
Chương 70
Chương 70: Chúng con, mọi người
Chương 71
Chương 71: Có một loại tình yêu
Chương 72
Chương 72: Chuyện Mạc Tạp không biết
Chương 73
Chương 73: Chúng con muốn, chúng con muốn sống bên nhau
Chương 74
Chương 74: Chúng con muốn, chúng con muốn ở bên nhau (2)
Chương 75
Chương 75: Quảng Lý và An Na (Chương đặc biệt 2)
Chương 76
Chương 76: Quảng Lý và An Na (Chương BG cuối cùng)
Chương 77
Chương 77: Một năm rồi lại một năm
Chương 78
Chương 78: Thế giới có chút ngọt
Chương 79
Chương 79: Chuyện xưa kết cục là… (1)
Chương 80
Chương 80: Chuyện xưa kết cục là... (2)
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Giới Có Chút Ngọt
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...