Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thệ Bất Vi Phi – Chương 242

Thệ Bất Vi Phi

Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

EDIT: DOCKE

Ngày mười năm tháng tám.

Đêm trung thu chính là đêm đoàn viên hàng năm của hoàng thất. Hoàng hậu cũng không ngăn cản thái tử vào cung thăm hỏi nữa. Ánh trăng trong ngự hoa viên, cũng giống như ánh trăng ở tất cả những nơi khác, sáng tỏ ngời ngời. Chỉ có điều, nơi nó chiếu xuống là một vùng ban công đình xá xanh vàng rực rỡ, là cả một đại gia đình yên vui đầm ấm, ai ai cũng nạm vàng mang ngọc, đẹp không sao tả xiết…

Đèn cung đình lấp lóang, bóng cây khẽ lay động. Trước sự vinh hoa phú quý, ta không biết đang tiềm ẩn bao nhiêu nguy cơ. Ta chỉ nhìn thấy hoàng thượng và hoàng hậu ngồi trên ghế thượng, tương kính như tân nhưng không biết đằng sau vẻ tươi cười của họ đang ẩn tàng bao nhiêu sát khí. Đức Phi nương nương cùng với nhóm tần phi ngồi hàng ghế dưới. Ai ai cũng đều cao quý hoa lệ, khoác lên mình những bộ cánh đẹp nhất, tốt nhất với những vật phẩm trang sức tinh xảo nhất. Ánh mắt luôn hướng về hoàng thượng, trượng phu của bọn họ ngồi hàng ghế trên. Còn thái tử phi ta đây cũng lọt vào tầm ngắm của bọn họ. Ta có cảm giác, ánh mắt bọn họ nhìn ta rất phức tạp, thoáng mang theo một ít khinh thường… Điều này thì ta có thể lý giải được… Nhóm tần phi bên cạnh thiên tử này, mỗi người đều có xuất thân cao quý, cũng chưa từng nghĩ đến có một ngày ta lại có thể cùng ngồi cùng ăn với bọn họ. Bình thường, lúc kẻ vãn bối này hành lễ thỉnh an bọn họ, cái loại thần thái cao quý mà lạnh nhạt của bọn họ, ta nhìn riết cũng thành quen rồi. Cho nên, bọn họ có bất hòa hay nhìn ta một cách lạnh nhạt thì ta cũng xem như không có mà thôi…

Ngự hoa viên đèn đuốc sáng trưng. Thiên hạ đệ nhất toàn gia tụ hội trong ngự hoa viên giữa tiếng nói chuyện thanh tao, tiếng nhạc êm dịu ngân nga. Ánh trăng trên cao cũng tròn đầy sáng tỏ hơn hẳn mọi ngày. Ta nghĩ, có phải thần tiên cũng đang hâm mộ gia đình phú quý đệ nhất thiên hạ này hay không?

Phong tục ở đây khác với ở Tây Sở, chỉ có hoàng cung Đại Tề mới có.

Ta không khỏi nhớ đến bữa tiệc cưới của ta cùng Tuyên Vương. Chỉ một hồi sóng gió đã đẩy Tuyên Vương vào thế bị động. Kết quả cuối cùng, Tuyên Vương cùng Bình Vương trở mặt thành thù, còn ta cũng thuận lợi thoát thân. Hôm nay, Tuyên Vương và Bình Vương cũng được mời đến dự yến hội hoàng cung. Chỉ có điều không còn uy phong như ngày xưa nữa, hai người chỉ lẳng lặng ngồi ở hàng ghế của mình.

Đây là yến hội hoàng cung. Ta lại có cảm giác ánh trăng trên bầu trời thật âm u, dường như đang tuyên cáo sẽ có một trận gió lốc…

Rượu quá nửa tuần, vẫn không thấy có động tĩnh gì. Chỉ nhìn thấy hoàng hậu Mẫu Vân Cơ hơi hơi mỉm cười, quan tâm chăm sóc đĩa rau ly rượu cho hoàng thượng, chỉ cử săn sóc thân thiết cực kỳ. Khóe mắt dư quang nhìn lại, dường như ta nhìn thấy khuôn mặt mơ hồ không rõ của hoàng thượng kia lại dần dần trở nên rõ ràng…

Khuôn mặt của hoàng thượng Bá Văn Đế hơi hơi tủm tỉm cười, ánh mắt hiền hòa nhìn thê tử của mình. Miệng hắn khẽ mấp máy, mặc dù không nghe được âm thanh nhưng ta lại đọc được hắn nói: “Ái phi, đã bao ngày qua làm khó cho khanh. Bệnh tình của ta khiến nàng vất vả nhiều rồi….”

Mẫu Vân Cơ đáp: “Hoàng thượng, một chút khổ này thần thiếp chịu nổi mà, có đáng kể gì đâu. Chỉ cần bệnh thể của hoàng thượng khỏi hẳn, cho dù thần thiếp có phải chịu khổ thêm nữa, cũng đáng thôi…”

Bá Văn Đế hơi hơi mỉm cười, gật gật đầu nói: “Lâu ngày mới biết được lòng người. Rốt cuộc cũng chỉ có người vợ kết tóc mới là người hiểu biết. Chỉ có điều…”

Hắn vỗ vỗ bàn tay. Hai cung nữ mặc cẩm bào, bưng lên một đĩa điểm tâm xanh đậm, vàng óng ánh. Hoàng thượng cười, nói với Mẫu Vân Cơ: “Ái phi, đây là bánh đoàn viên bạch ngọc, trẫm sai người làm riêng cho nàng đó. Chẳng phải nàng thích nhất là loại điểm tâm này sao? Nào, nếm thử xem?”

Trên mặt Mẫu Vân Cơ hiện ra một tia cười tủm tỉm. Gương mặt ôn nhu tinh xảo của bà dương lên, nhìn Bá Văn Đế: “Hoàng thượng, ngài vẫn luôn nhớ đến bánh đoàn viên bạch ngọc này a. Hàng năm ngài đều sai người chuẩn bị một mâm cho thần thiếp…”

Bá Văn Đế cười nói: “Ái phi, nàng là người vợ kết tóc của ta, cần gì phải nói những lời khách khí như vậy. Trẫm chuẩn bị cho nàng một chút này, có đáng là gì so với công lao nàng đã trợ giúp trẫm, phụ tá trẫm?”

Bọn họ tuy vừa cười vừa nói những lời này, nhưng ta thấy trong mắt Bá Văn Đế chứa đầy hàn ý. Hàn ý kia tuy được che dấu rất sâu, nhưng vẫn vô tình lộ ra. Ta nghĩ, hắn bị Mẫu gia kiềm chế nhiều năm, đã không còn bình tĩnh nổi nữa rồi, cho nên mới khẩn cấp thiết kế một cái bẫy thế này.

Hoàng hậu mỉm cười, nói: “Hoàng thượng, vẫn giống như năm ngoái, thần thiếp cũng chuẩn bị điệu múa tế nguyệt. Sao không để bọn họ tiến lên vì hoàng thượng hiến vũ?”

Bá Văn Đế nở nụ cười, gật gật đầu.

Hoàng hậu giơ tay ra hiệu. Thái giám bên cạnh tuyên triệu đội múa. Trong tiếng nhạc du dương, hơn mười nữ tử mặc bạch y, mảnh mai thanh nhã đi vào, múa điệu tế nguyệt. Kỹ thuật nhảy múa của họ rất cao siêu. Lúc xoay tròn giống như một đóa sen trắng đang nở rộ. Thân nhẹ như chim yến. Lúc tụ thành hình, lúc phân tán. Đến đoạn kết thúc, mấy người tay áo tung bay, tựa như những nàng tiên bay lên không trung rồi hạ phàm, xếp thành bức tường người, tạo hình hằng nga lên cung trăng…

Bá Văn Đế xem múa, hưng trí bừng bừng. Gương mặt gầy gò tủm tỉm cười. Ánh mắt hòa ái nhìn người vợ kết tóc ngồi bên cạnh.

Đúng lúc này, tiếng nhạc giữa viện bất ngờ thay đổi, tựa như tiếng những viên trân châu lớn nhỏ rơi trên bàn ngọc. Tiếng nhạc vang lên dâng trào ý trí chiến đấu. Trên sân khấu, mấy cung nữ làm thành kiệu cõng, cung nữ đứng ở trên cao nhất bỗng nhiên cười, làm động tác bay về phía trước. Hai cung nữ bên dưới cũng nẩy đầu vai lên. Lực từ vai phát ra, đẩy cung nữ bên trên bắn lên. Cung nữ kia lộn mấy vòng trên không trung. Lúc đang muốn rơi xuống, bỗng nhiên mủi chân lại chạm lên vai của một cung nữ khác, bay vút lên, nhắm thẳng đến chỗ Bá Văn Đế. Giữa không trung, ta thấy nàng rút từ trong thắt lưng ra một vật chói lọi, chĩa thẳng vào Bá Văn Đế…

Mọi người ngồi dưới đài kinh hô. Hiển nhiên là năm ngoái không hề có màn này. Mắt thấy cung nữ kia đã sắp bay đến trước người Bá Văn Đế thì bỗng nhiên có một thái giám từ phía sau Bá Văn Đế lách ra, vung phất trần. Một luồng kình lực vô hình bắn ra, ngăn trở cung nữ kia. Cung nữ kia ngã xuống đất, cuồn cuộn lộn mấy vòng. Bàn tay nàng mở ra làm cho vật đang cầm trong tay rơi xuống đất. Đó là một tấm liễn ngân tuyến, bên trên khắc bốn chữ lớn: “Đoàn tụ sum vầy!”

Bá Văn Đế đang định tức giận thì Mẫu Vân Cơ lại nói: “Hoàng thượng, đây là một tiết mục mà thần thiếp đã an bài. Điệu múa năm ngoái hơi nặng nề một chút, cho nên thần thiếp kêu các cung nữ tạo thêm một ít động tác mới. Không bẩm báo trước lên hoàng thượng, khiến hoàng thượng sợ hãi, đều là thần thiếp không đúng…”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thệ Bất Vi Phi
Chương 242

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 242
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...