Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 88

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

tRaNs+eDiT: Pinoneverdie

(18+)

Không biết các bạn đọc thấy sao chứ mình thấy chị Sài dùng từ ngữ hơi bị "d//â//m"...nghi án ai không d//â//m mà đọc truyện chị Sài xong cũng sẽ trở thành......... =,=

Sân huấn luyện trong nháy mắt bị quét sạch, ngay cả nhân viên quản lý cũng tự giác rút lui, cả một sân lớn chỉ còn lại hai người.

Hạ Diệu đột nhiên cảm giác một trận gió lạnh quét qua mặt.

Viên Tung vẫn còn duy trì điệu bộ lúc ban nãy, hai con ngươi đen đậm trừng mắt nhìn Hạ Diệu, không nói một lời.

Hạ Diệu kiên định lấy can đảm tiếp tục cùng Viên Tung bỡn cợt.

"Ồ? Anh rốt cục cũng chịu để ý đến tôi? Tấm lòng thật to lớn làm sao!"

Kỳ thực lúc này, Viên Tung đã thấy được sự sợ hãi từ trong mắt của Hạ Diệu, thâm tâm có chút không đành lòng. Thế nhưng thật sự là không có cách, cơn giận trong người đã đạt tới mức không thể tự tiêu hóa, đau lòng không chịu được, trong nháy mắt bộc phát ra điên cuồng. Chỉ cần vừa nghĩ tới việc Hạ Diệu nghich ngợm với cái đồ chơi kinh tởm kia, Viên Tung liền muốn kịch liệt thao hắn.

"Anh làm gì? Đừng kéo tôi!"

Hạ Diệu bị Viên Tung dùng một tay nhấc lên vai, trực tiếp khiêng vào căn phòng tối nhỏ. Sau khi đi vào không cho một chút nào phản kháng, hai tay bị bắt chéo siết sau lưng, mặt bị ép hướng vào vách tường huấn luyện.

Hạ Diệu tốt xấu gì cũng là cảnh sát, chuyện mặt bị dán chặt vào tường kiểu này đó giờ toàn là của kẻ phạm tội, cậu ta chịu đựng được uất ức này?

Trong chớp mắt gương mặt như bị xé rách, hướng vào Viên Tung gào thét.

"Anh nha...thả tay ra!"

Mặt tường này đã chứng kiến không ít người, mỗi người đều là tới đây bị đánh, một gậy xuống phía dưới ba ngày đều không có cách mà ngồi được. Viên Tung quả thực không thể ra tay với Hạ Diệu, khí tức hung hãn tới đâu cũng chỉ vỗ vào khối thịt mềm trên m//ô//n//g của cậu ta. Ở chỗ này dây thần kinh dày đặc, vừa vỗ vào không có cảm giác tàn nhẫn vừa đem lại thỏa mãn mãnh liệt.

Hạ Diệu kêu la một tiếng, trong con ngươi tràn đầy oán hận.

"Anh dựa vào cái gì đánh tôi?"

Viên Tung nói: "Tôi là người huấn luyện viên của cậu, cậu lợi dụng dùng phương thức tham gia bồi luyện không thích hợp, tôi không nên phạt cậu sao?

Vừa nói vừa ở chỗ đau của Hạ Diệu nhéo một cái, đau đến Hạ Diệu muốn khóc thét.

"Anh đúng là quan báo tư thù!"

Viên Tung xanh mặt chất vấn: "Vậy cậu nói thử một chút xem, tôi báo chính là báo thù gì?"

Hạ Diệu không muốn nói đến chuyện ngày hôm qua, cũng không muốn giải thích, nhất định: dùng sức mà giãy giụa cùng phân cao thấp. Hậu quả chính là bị đụng trúng phần ở dưới, đau đến chửi thề liên tục. Sau đó mắng cũng không mắng nổi, ở đó một mình nói lẩm bẩm, nhìn rất thương tâm.Viên Tung nhìn cậu ta như vậy, giọng nói không tự chủ mềm nhũn ra.

"Cậu không thể nói với tôi một câu thật tử tế? Cứ phải phát cáu với tôi?"

Hạ Diệu con ngươi nhanh chóng nhìn một cái, đột nhiên một lần nữa tập hợp sức mạnh (như siêu nhân =]]), thừa dịp Viên Tung mềm lòng, lập tức thoát khỏi sự giam giữ của hắn. Tiếp theo một cú xoay người tuyệt đẹp chân hướng đến đạp vào ngực Viên Tung, đáng tiếc lại đánh giá thấp khả năng phản vệ của hắn, Viên Tung cấp tốc đỡ một cú đá còn lại.

Hạ Diệu dáng người bén nhọn bất thình lình di chuyển, giơ chân lên phía trước đánh lén vào sau vai của Viên Tung, bị Viên Tung trở tay ngăn cản. Cái chân kia còn chưa yên ổn rơi xuống đất, đã bị bàn tay to lớn của Viên Tung nắm kéo giật lên, một lần nữa ngã vào trong lòng Viên Tung.

Không thành tâm nhận sai vẫn còn liên tiếp khiêu khích, mặt của Viên Tung ngày càng đen hơn.

Hạ Diệu cảm giác bản thân đã bị chơi đùa như vậy là quá đủ, trong nháy mắt sử dụng đòn sát thủ.

Ôm chặt cổ Viên Tung, gắt gao không thu tay lại.

Sự thực chứng minh, chiêu này hiệu nghiệm.

Viên Tung chỉ chặn lại một cú, không kéo tay Hạ Diệu xuống nữa, cảm thấy sẽ rất luyến tiếc nếu kéo xuống.

Nơi cái cổ đang cứng đờ kia chính là gò má ấm áp của Hạ Diệu áp vào, ở phía trên dây thần kinh vẫn còn đang gấp gáp rung nảy. Vuốt tóc gáy mềm mại qua một bên đích thị là nhìn thấy gân xanh và huyết quản đang nhô lên, khí thở trong ngực từng điểm từng điểm bị tháo nước, chỉ còn lại lửa cháy tràn lan.

Hạ Diệu cảm giác được Viên Tung bắp thịt buông lỏng, cánh tay đang giam cầm bả vai hắn cũng từ từ buông ra. Hai cái tay liền siết đầu của Viên Tung, yên lặng nhìn chăm chú vào mặt của hắn, lửa nóng từ môi rất nhanh ập tới.

Trực giác của Viên Tung chính là tự đem mình chôn vùi trong biển lửa, ôm Hạ Diệu cuồng hôn một trận, chợt đưa hắn quật lên giường.

"Cậu thật không hổ danh Hạ Diệu, cậu đưa cho tôi bao nhiêu thuốc nghiện, mới đem tai họa tới biến tôi thành đức hạnh như vầy?

Viên Tung nói, thô lỗ xé rách quần áo của Hạ Diệu, ở trên người hắn cắn nghiến để lại vô số dấu răng.

Hạ Diệu liên tục dùng chân đạp nhằm móc ra cái "máy rung." Hoàn toàn là điệu bộ bất chấp hậu quả.

Tay của Viên Tung xẹt qua, đột nhiên lấy ra một cái máy rung khác, đúng lúc Hạ Diệu đang cố với lấy đem tới một cái như vậy.

"Cái mẹ gì vậy? Anh thế nào mà lấy ra chi nữa... ạch..."

Viên Tung trực tiếp đè xuống mở công tắc, đặt ở đầu v* Hạ Diệu bắt đầu mơn trớn.

Hạ Diệu cảm giác một trận điện lưu truyền đến tầng tầng lớp lớp da thịt bên trong, thiêu đốt thần kinh của cậu ta, ngực bắt đầu không chịu được liền run rẩy kích d//â//m, làm vòng eo cũng vì vậy cũng rung lắc theo, tiếng r//ê//n rỉ bất ngờ không kịp tự chủ từ trong miệng trào ra."Nhột quaaa á..."

Hạ Diệu đặc biệt buồn bực, cùng một vật, vì sao chính hắn dùng lúc đó không có cảm giác gì, đến tay Viên Tung lại có hiệu quả? Chẳng lẽ t//h//ủ d//â//m còn phải xem đối tượng sao?

Viên Tung sau đó đe dọa Hạ Diệu, lão tử ta đây nhất định cho cậu xem tôi có bao nhiêu bản lĩnh.

Máy rung chuyển dời đến bộ lông rập rạp của Hạ Diệu, va chạm vào cái đầu mềm của "tiểu Diệu tử", Hạ Diệu trong nháy mắt một tiếng thất thanh cầu xin tha thứ.

"Đừng Đừng Đừng..."

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng hai cái đùi không ngừng banh ra, dễ dàng cho Viên Tung kích thích những vùng xung quanh thoáng đãng hơn. (d//â//m bỏ mợ mà bày đặt thanh tao =]])

Viên Tung cố ý dùng khẩu khí bỡn cợt hỏi: "Chân dạng rộng như vậy để làm gì đấy?" (kết câu này của anh Tung quá bây ơi! =]])

Sắc mặt Hạ Diệu rực đỏ, tay siết lấy ngăn cản công việc "mát xa" của Viên Tung, bực tức phải chửi Viên Tung một cách thô tục.

"Anh là đồ thiếu thao!"

Viên Tung rót vào trong tay thứ dầu trơn ướt đưa đến "cửa" của Hạ Diệu tra vào, mạnh mẽ xoa và lau ngay chỗ mật đạo. Máy rung ngay cửa huyệt nhạy cảm này bốn phía xoa bóp dày vò, dồn ép đến mức Hạ Diệu phải giãy dụa cầu xin buông tha, muốn ngừng mà không được, cứ như vậy mà đẩy vào bên trong.

Mặc dù đã dùng rất nhiều dầu bôi trơn, Viên Tung vẫn cảm giác lực cản trở khá lớn, nhìn thấy cái thứ đồ chơi này được bao bọc kẹp chặt chuyển động như vậy trong hậu môn Hạ Diệu cảm giác bắt đầu truyền tới cự vật của Viên Tung, chỉ là ngẫm lại đã cảm thấy máu huyết trào ra.

"Đau... lấy ra ngoài..."

Hạ Diệu quằng quại liên tục r//ê//n rỉ và kêu đau.

Viên Tung ngực vốn là có lửa, căn bản không thể thuận theo Hạ Diệu.

Trong nháy mắt, đau đớn, chua xót, tê dại, căng trướng..." đủ loại cảm giác mới lạ tập kích cậu ta... Viên Tung dùng ngón tay lúc này đang bên ở bên trong không ngừng đưa đẩy, đột nhiên chạm được đến cái "điểm cực hạn", thích thú trong nháy mắt tăng vọt, như sóng lớn cuồn cuộn lao tới. Hạ Diệu chợt nắm nhéo tấm ra giường, mang theo âm thanh nức nở uất nghẹn phát ra từ dưới yết hầu, cùng bắp đùi run rẩy càng ngày càng mãnh liệt.

"A a... Không chịu nổi..."

Viên Tung đột nhiên đem Hạ Diệu trở mình, nằm xấp ở trên giường, dùng cả người đè lên. Hai cái tay gắt gao đè chặt cánh tay của Hạ Diệu, dáng vẻ cuồng bạo đỉnh đạc nói: "Nếu cậu chê tôi hầu hạ chưa đủ, thì tôi đây sẽ phục vụ cho cậu 'hàng thật' ".

Hạ Diệu mắt trừng lên xém chút phun ra máu, lắc lắc cái cổ liều mạng phản kháng và cầu xin buông tha

"Không được... Viên Tung... A a..."

"Cây thương" của Viên Tung chỉ mới vừa cương cứng một chút, Hạ Diệu đã đau đến xanh cả mặt, thân thể đau đớn là chuyện nhỏ, quan trọng là... đau lòng. Bản thân cậu ta hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý trước. Viên Tung liền ghé vào trên người Hạ Diệu, để có thể "chân chân thiết thiết" (một cách chân thực) cảm thụ được cái loại lo lắng hoảng sợ cực độ này của Hạ Diệu.Viên Tung cơ thể dựng thẳng, cưỡng chế khép kín hai chân Hạ Diệu, bắt đầu tiến vào kẽ m//ô//n//g của Hạ Diệu liên tục va đập. Lúc đầu còn là thong thả thăm dò, sau đó mỗi một khắc đột nhiên cuồng bạo, hỏa lực toàn bộ khai hỏa, vừa uy mãnh như sư tử ở trên bộ phận mềm mại mơn mởn của Hạ Diệu vừa hung ác mà tàn sát trừng trị.

Hạ Diệu bị ma sát đến mức như bắp đùi như sắp bị thiêu chín, cái m//ô//n//g bị va đập cuồng dại tê tái.

Nói Viên Tung đũng quần có thể đ//â//m chết một con bò quả không sai, Viên Tung còn chưa chính thức xâm nhập, chỉ là một diễn tập cũng đã khiến Hạ Diệu lăn qua lăn lại như gần chết.

Hông của Hạ Diệu quả thực như bị chém đứt, thậm chí tệ hơn là không phải do kích cỡ quá lớn, mà là tần suất quá sinh mãnh. Một đợt tiếp một đợt, Hạ Diệu muốn giở công phu ra lấy hơi thở cũng không được. Luôn cho là Viên Tung lúc nào đó sẽ tạm nghỉ, hắn ấy vậy mà lại càng tăng nhanh tốc độ.

Hết lần này tới lần khác máy rung vẫn còn đang nằm trong cơ thể Hạ Diệu, Viên Tung vẫn cứ thế va đập, Hạ Diệu không riêng gì cái m//ô//n//g tê dại, bên trong cũng tê dại theo. Hạ Diệu nước mắt đều bị ép đi ra, âm thanh cầu xin buông tha khàn giọng khóc nức nở.

Giờ khắc này thật sự hiểu cái gì gọi là bộ đội đặc chủng, cái gì gọi là chân hán tử.

"A a a... cứu mạng a..."

Viên Tung một trận bão táp cuồng phong cố gắng di chuyển ra sau, chợt cầm cự vật rút ra, một dòng nhiệt lưu nóng hổi bắn lên m//ô//n//g Hạ Diệu.

Sau đó, Viên Tung miệng khô khan thở hổn hển, chờHạ Diệu lau khô sạch sẽ, liên rút cái máy rung trong cơ thể cậu ta ra. Đem thân thể Hạ Diệu trở mình lật lại, mới phát hiện hắn đã sớm bắn, đũng quần thấm ướt ra giường một mảng lớn.

Hạ Diệu chẳng nói thành lời mà sửng sốt cả buổi trời, liền toát ra một chữ.

"Đauu..."

Viên Tung đem hai cái đùi của Hạ Diệu tách ra, phát hiện bắp đùi sưng đỏ một mảng lớn, ngực bị nhéo kéo đến không còn cảm giác.

"Anh đặc biệt chẳng phải là một con gia súc sao?" Hạ Diệu chợt ở trên ngực Viên Tung đập một quyền.

Viên Tung trong giọng nói vẫn như trước mang theo ý tứ muốn tính sổ, "Tôi nếu như là gia súc, hôm nay liền đem cậu làm cho tới bến."

Hạ Diệu lúc này bất cứ giá nào, phải đem chuyện búp bê tình dục "tiền căn hậu quả" (nguyên nhân trước sau của sự tình) cùng Viên Tung thẳng thắn làm sáng tỏ. Trong tay rút ra tấm ảnh chụp con búp bê tình dục nằm trong xe Hạ Nhâm Trọng làm chứng cứ chỉ vì sợ Viên Tung không tin không phục.

Viên Tung sau khi xem, sắc mặt ngưng trọng, hơn nữa ngày mới mở miệng.

"Vì sao bây giờ mới nói?"

Hạ Diệu mặt lạnh không nói lời nào.

Viên Tung đem gương mặt Hạ Diệu lật sang đối mặt với mình, hỏi: "Cậu là muốn tôi thấy hổ thẹn áy náy và đau lòng đó hả?"

"Phải."

Viên Tung dùng bàn tay to lớn phủ lên chỗ bắp đùi bị sưng đỏ của Hạ Diệu, ngực thì nhéo, lại nhéo, lại nhéo.

- ------------------------------------------------------

"Buổi chiều lúc huấn luyện đám bọn họ đánh cậu như vậy, có đau không?"

Hạ Diệu hướng vết thương tới Viên Tung, "Không bằng anh làm."

Viên Tung thân thể cường tráng, lông mi hiện lên một tia không che giấu được đau đớn, bàn tay chạm lên m//ô//n//g Hạ Diệu nhẹ nhàng vuốt ve, dáng dấp sầu não sâu thẳm.

Hạ Diệu thọc Viên Tung một cái, "Anh nếu như trong lòng áy náy, anh để tôi thao một lần đi."

Viên Tung liếc mắt nhìn Hạ Diệu, nói mơ sảng à?

Hạ Diệu giương môi lên, "Đến đây nào, có làm gì đâu mà xấu hổ a?"

Viên Tung bóp lại cánh tay đang làm loạn của Hạ Diệu, trầm giọng nói: "Đừng làm rộn, nói cho cậu nghe chuyện chính sự."

"Chuyện gì?"

Viên Tung nhàn nhạt nói rằng: "Tôi phải về quê mừng năm mới."

Hạ Diệu hỏi: "Khi nào thì đi?"

"Khi kì thi tốt nghiệp của các học viên kết thúc"

Hạ Diệu bấm ngón tay tính toán, thời gian không còn đến hai tuần lễ.

"Vậy anh về quê bao lâu?"

"Một tháng."

Lòng của Hạ Diệu dường như bị cái gì đó dày xé đôi chút, có lẽ, đoạn tình cảm của hai người đang nồng thắm, xa cách một thời gian như vậy quả thật không dễ dàng.

Viên Tung cảm thấy Hạ Diệu tâm tình ưu tư, bất đắc dĩ giải thích một câu.

"Tôi đã ba năm không trở về, thân thích trong nhà đều nhớ, cũng nên về thăm một phần của cha mẹ."

Hạ Diệu buộc phải giọng điệu buông lỏng, "Anh nói những điều này với tôi làm gì? Trở về thì trở về đi, ai mừng năm mới lại không về nhà á!"

Viên Tung ôm Hạ Diệu vào trong ngực, nửa ngày đều không nói chuyện.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...