Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 7

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Edit: Mr. Dee)

###

Ngày hôm sau đến đơn vị, Hạ Diệu gõ một cái lên bàn làm việc bên cạnh.

"Tiểu Huy, cậu có rảnh không?"

"Có, sao vậy?"

Hạ Diệu nói: "Giúp tôi điều tra một người."

"Ai?"

"Viên Tung, hắn sống ở..."

"Cậu nói anh của Viên Như?". Tiểu Huy cắt lời Hạ Diệu

Hạ Diệu buồn bực, "Cậu biết hắn ta?"

"Từng nghe qua chuyện của bọn họ, sao vậy? Viên Như không nói với cậu à?"

Trên thực tế, Viên Như nói chuyện cùng Hạ Diệu không nhiều bằng với đám đồng nghiệp của cậu ta. Những lúc Viên Như chạy đến đơn vị của Hạ Diệu, cậu ta đề tìm mọi lý do để ra ngoài, để lại Viên Như cùng đám đồng nghiệp tự do tán dóc.

"Viên Tung trước kia là bộ đội đặc chủng, sau lại đổi nghề lập một công ty vệ sĩ, hiện tại rất nổi tiếng. Nghe đồn công ty họ tố chất nghiệp vụ rất tốt, hầu hết vệ sĩ của các minh tinh nổi tiếng hoặc là các chính trị gia đều là người của họ."

Chả trách bản lĩnh của hai người trên xe kia lại lợi như vậy, thì ra là vệ sĩ... Nghĩ đến mười mấy tên vệ sĩ mà mình mời, Hạ Diệu lại cảm thấy có chút xấu hổ. Nghĩ tới thân thủ Viên Tung, Hạ Diệu cảm thấy lạnh cả người. Bất quá hôm qua đều đã nói rõ ràng, sau này xem như nước sông không phạm nước giếng, xem như chưa từng gặp người này.

Giờ ăn cơm trưa, Viên Như lại lảm nhảm về Hạ Diệu, như muốn tẩy não Viên Tung, muốn cho anh ta hoàn toàn chấp nhận người em rể này, sau đó mà dốc hết sức lực giúp cho cô ta.

"Anh, anh biết Hạ Diệu ghét nhất là bị người khác gọi là gì không?"

Viên Tung thản nhiên ăn mì trong bát, một chút phản ứng cũng không có.

"Hạ hoà thượng!" Viên Như cười phì một cái, "Đồng nghiệp trong đơn vị anh ấy nói cho em biết, chỉ cần gọi Hạ Diệu là hoà thượng, khuôn mặt anh ấy liền kéo giãn ra... dài như vầy nè!"

Viên Như vừa nói vừa dùng tay kéo cằm dài xuống tận đất, bắt chước điệu bộ Hạ Diệu, tự làm tự khoái mà cười to.

Viên Tung trợn mắt nhìn Viên Như một cái, khiến người em gái này vừa hé miệng ra ngay lập tức ngậm lại, ngoan ngoãn ăn cơm trong bát.

Một lúc sau đó, Viên Như mới dám thăm dò Viên Tung: "Anh, giúp em một chuyện này thôi!"

"Nói!"

Viên Như xoay người lấy cái túi da của mình, từ bên trong lấy ra một chiếc hộp được gói đẹp đẽ, đưa đến tay Viên Tung tựa như đưa một vật quý.

"Hạ Diệu thích ăn đồ ngọt, đây là bánh cookie em tự tay làm, anh giúp em đưa cho anh ấy đi! Mỗi lần em đưa anh ấy vật gì anh ấy cũng không nhận, lần này anh đích thân ra mặt, có lẽ anh ấy sẽ nhận. Không chừng khi anh ấy biết được tay nghề của em, sẽ có cảm tình với em."

Viên Như nói nhiều như thế, chỉ sợ Viên Tung không để ý đến cô ta, không ngờ Viên Tung vô cùng thoải mái nhận lấy chiếc hộp.

Đây là lần đầu tiên việc này xảy ra, khiến Viên Như cảm thấy lo lắng.

"Em nói, anh không được lén ăn vụng đó" Viên Như ngẫm lại thấy việc này không có khả năng xảy ra, "À, em quên anh không ăn ngọt, vậy được, việc này nhờ đến anh!"

Viên Tung mặt lạnh lùng nghiêm nghị bước lên xe, lên xe rồi, không cần lâu lắc liền đem hộp cookie ăn hết. Sau đó vứt cái hộp sang một bên, lái xe đi.

...

Chạng vạng tan tầm, Hạ Diệu lái xe chậm rãi ra khỏi cổng phân cục cảnh sát, đang muốn cảm nhận cảm giác không có ai theo đuôi vô cùng thoải cmn mái, liền thấy hình bóng chiếc xe quen thuộc từ xa đối diện lối đi bộ. Viên Tung mang kính râm lại ngồi sau kính chắn gió, tuy rằng các hai lớp kính, nhưng Hạ Diệu như trước vẫn cảm nhận được hai đường nhìn phát ra lực cực lớn vô cùng uy hiếp.

Hạ Diệu muốn làm như không biết, làm như không thấy, nhưng lúc xe vừa chạy, chiếc xe kia lại đuổi theo.

Ba loại lửa trong lòng Hạ Diệu minh hoả - ám hỏa - quỷ hỏa hợp thành tam muội chân hoả bốc cháy lên cả đuôi lông mày. Sao lại có loại người phiền phức như vậy chứ? Đã nói "đ*o nhây" rồi mà? Sao lại đến nữa rồi?

Tới trước một cái ngã ba, Hạ Diệu dừng xe lại.

Viên Tung cũng dừng xe.

Hạ Diệu đi tới cạnh xe Viên Tung, gõ lên cửa kính chắn gió.

Viên Tung hạ kính chắn gió xuống, không đợi Hạ Diệu mở miệng, đã đem chiếc hộp kia ra.

"Em gái tôi có quà muốn đưa cậu."

Hạ Diệu chống hai tay lên cửa kính chắn gió, hai mắt hẹp dài thẳng tắp nhìn Viên Tung.

"Tôi nói rõ ràng một lần cuối, đồ của cô ta trao tôi không lấy, có trao thân tôi cũng không lấy, anh bảo cô ta dẹp cái ý nghĩ này đi!"

Viên Tung nói, "Tôi chỉ biết đưa đồ, không biết chuyển lời."

Ót Hạ Diệu nổi đầy gân xanh, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cứng rắn của Viên Tung hồi lâu, cuối cùng nghiến răng nói một câu.

"Được, anh có bản lĩnh cứ việc mỗi ngày theo tôi, để tôi xem là anh rảnh hay tôi rảnh!"

__________

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...