Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 48

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mua mấy con cá nướng, hơn mười xiên thịt nướng, vài chai bia, hai người ngồi xếp bằng bên bờ sông tán gẫu.

“Sao anh lại nhập ngũ?”

Hạ Diệu cứ tưởng Viên Tung sẽ trả lời là vì sứ mệnh hoặc vì vô cùng sùng bái quân nhân với súng ống này kia, kết quả câu trả lời của Viên Tung lại đặc biệt đơn giản.

“Muốn để người trong nhà được sống tốt hơn chút thôi.”

Hạ Diệu nốc hai ngụm bia lớn, trầm mặc không nói gì.

“Cha tôi không học vấn, nhà nghèo, hơn ba mươi tuổi mới lấy vợ. Mẹ tôi thân thể không tốt, lúc sinh em gái tôi cũng đã ngoài bốn mươi, sinh chưa được bao lâu thì mất. Tôi chỉ học hết trung học rồi đi lính, ban đầu chỉ để bớt một miệng ăn, về sau ở trong quân đội từ từ rèn luyện, làm quen được với một đám chiến hữu, mới có tình cảm đặc biệt với quân đội.

“Rời khỏi nơi ấy chắc anh rất luyến tiếc?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung nói: “Giấc mơ của tôi chính là xây dựng một trường quân đội tư nhân.”

Hạ Diệu yên lặng ăn thịt nướng, cậu từng được nghe về một số thành tích của Viên Tung khi còn ở trong quân đội. Nếu không phải hắn sớm xuất ngũ, nhất định sẽ là đối tượng bồi dưỡng trọng yếu của quốc gia. Có lẽ bất đắc dĩ thương cảm với Viên Tung, Hạ Diệu bất giác thở dài.

Viên Tung thấy thằng nhóc có vẻ nặng nề, liền dùng chai bia huých huých vào người cậu, bảo: “Không nói chuyện tôi nữa, nói chuyện cậu đi, từ nhỏ đã được ngươi ta cung phụng như tiểu tổ tông chứ hả?”

“Nào có?” Hạ Diệu thề thốt phủ nhận, “Lúc ông nội tôi còn sống, nhà tôi chưa ra ở riêng, tôi có tới mấy bà nội, cái thời kỳ ấy anh cũng biết rồi đấy. Chúng tôi ở cùng một nơi, nhưng không có kiểu lục đục tranh đấu như trên t//i vi đâu, đại gia đình chúng tôi sống rất hòa thuận. Kỳ thực tôi hồi nhỏ ngoại trừ có thêm một bảo mẫu, một tài xế, còn lại cũng chẳng khác gì anh.”

“Tôi chưa từng đi học ở trường tư, ông nội tôi luôn nói cô lập trẻ con trong một vòng tròn nhỏ hẹp sẽ không tốt. Lúc trước tôi học cao trung, bạn cùng lớp với tôi hầu hết đều không ai biết bối cảnh gia đình tôi, tôi cũng kiêng không nhắc đến, bởi vậy giữa tôi và các bạn học vẫn luôn rất tốt. Sau khi lên đại học, mọi người đều trưởng thành, vòng tròn bạn bè lại càng lúc càng hẹp. Kỳ thực loại người giống như chúng ta, trong cuộc sống phải chịu rất nhiều giới hạn, tôi thậm chí còn không thể tùy tiện kết bạn.”

Hạ Diệu lại nói liên miên một hồi, nói rất nhiều, nói về gia đình cậu, nói về những mối quan hệ lằng nhằng rắc rối mang tới gánh nặng cho cậu, nói những bất đắc dĩ khi công trạng phải khổ sở liều mạng mới đạt được lại bị người ta phủ nhận… Những chuyện này cậu không dễ dàng nói với người ngoài, hôm nay lại mượn rượu để đổ ra hết.

Sau đó, hai người lại tán gẫu về những món đồ chơi lúc nhỏ. Hạ Diệu có cảm giác đặc biệt ưu việt, từ khi bắt đầu có ký ức, cậu đã chơi mô hình ô tô bản limited, chơi các loại đồ chơi nhập khẩu, cả những trò chơi điện tử vừa sản xuất còn chưa đưa ra thị trường. Viên Tung thì chơi những thứ hỗn tạp hơn nhiều, nào là lăn vòng sắt, đánh khăng, nhổ cọc gỗ, trượt băng, bắn bi…

Sau đó lại nói đến đồ ăn vặt thời ấu thơ, những món quà đặc sản Đông Bắc, lê ướp lạnh, hồng ướp lạnh, một xu hai miếng kẹo kéo… Rồi lại nói đến bánh chẻo nhiều nhân của Đông Bắc, sườn heo tẩm bột chiên vàng óng, thịt heo hầm dưa chua thơm nức mũi… Nói đến mức nước miếng Hạ Diệu chảy dài ba thước.

“Có cơ hội tôi sẽ đưa cậu về quê, ngồi trên giường sưởi ăn đồ ăn Đông Bắc chính tông nhất.” Viên Tung nói.

Hạ Diệu gật đầu lia lịa, cái dáng vẻ tham ăn kia khiến xương cốt Viên Tung đều ngứa ngáy hết cả.

Bất tri bất giác, mặt trời đã chuyển về phía tây, Hạ Diệu cảm thấy một luồng hơi lạnh, lúc này mới ý thức được thời gian đã không còn sớm. Liếc nhìn đồng hồ, thế mà đã năm giờ rồi, lập tức hét ầm lên.

“Đù má! Đã đến giờ này rồi sao, mau mau mau, đứng dậy! Chúng ta phải nhanh lên, bằng không trước mười hai giờ không thể về nhà.”

Viên Tung không nói gì, lấy ra một chiếc áo từ trong cốp xe, đưa cho Hạ Diệu khoác thêm, thế rồi hai người cùng lên đường về nhà.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...