Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 34

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương Trì Thủy còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tuyên Đại Vũ xách cổ áo, vừa kéo vừa lôi ra phòng khách. Tuyên Đại Vũ lấy uy hiếp làm chủ, đánh người làm phụ, không kiêng nể gì mà chà đạp Vương Trì Thủy một phen, vừa khua nắm đấm vừa ép hỏi: “Có đi hay không? Có đi hay không?”

Vương Trì Thủy này thật không phải kiểu bình thường, nếu đổi lại là người khác, sớm đã ôm một nghìn đồng mà bỏ chạy, nào có ai lại vẫn ở đây tự chuốc lấy khổ? Nhưng Vương Trì Thủy lại không như vậy, Tuyên Đại Vũ càng xua đuổi cậu ta, cậu ta lại càng bám dính không chịu đi.

“Tôi bảo này anh trai, anh cũng quá là vô tình đấy! Nhà anh rộng rãi thế này, tôi tùy tiện tìm một chỗ là ngủ được rồi, có thể gây trở ngại cho đại sự của anh bao nhiêu chứ?”

Tuyên Đại Vũ lạnh mặt nói: “Tôi không có thói quen để kẻ khác ngủ lại nhà mình.”

“Vậy người vốn ở trên lưng anh thì sao? Nếu anh không định để cậu ta ngủ lại đây một đêm, anh còn cõng cậu ta về nhà làm gì?”

“Cậu ta là ngoại lệ!”

Vương Trì Thủy nói: “Vậy anh cũng xem như tôi là ngoại lệ đi.”

Tuyên Đại Vũ vẻ mặt chán ghét đánh giá Vương Trì Thủy, “Cậu thì có tư cách gì để làm ngoại lệ chứ?”

“Thì chính là dựa vào cái tên của chúng ta đây!”

Vương Trì Thủy vừa nói vừa rút chứng minh thư ra, quơ quơ trước mặt Tuyên Đại Vũ.

“Câu kia nói như nào ấy nhỉ? Kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, mới đổi được kiếp này một lần chạm mặt…”

Tuyên Đại Vũ mặt đầy hắc tuyến, “Đó là kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, mới đổi được kiếp này một lần gặp gỡ thoáng qua…”

“Đúng đúng đúng, không phải chạm mặt, chính là gặp gỡ thoáng qua, cũng chẳng khác nhau là mấy. Đây chính là duyên phận của chúng ta, uống say cõng nhầm người lại có thể cõng về một người có tên ghép thành đôi với mình, kiếp trước chẳng phải đã ngoái đến sái cả cổ hay sao?!”

“Lượn lượn lượn, không cần lắm miệng với tôi, cầm tiền rồi biến nhanh đi!”

Tuyên Đại Vũ đẩy Vương Trì Thủy ra ngoài.

Vương Trì Thủy túm lấy tay áo Tuyên Đại Vũ không buông, vẫn lải nhải nói: “Đại Vũ trị thủy, Đại Vũ trị thủy, không có trị thủy tôi đây, ai biết anh là Đại Vũ chứ?”

“Mẹ kiếp tôi không trị thủy thì tôi cũng là hoàng đế lão tử!”

Vương Trì Thủy bị đẩy tới cửa, hai tay gắt gao bám chặt lấy khung cửa, đầu thò vào kẹp lấy khe cửa, gắng sức cười he he bảo Tuyên Đại Vũ: “Hoàng đế thì lại càng phải quan tâm tới bách tính muôn dân trong thiên hạ nha!!”

Tuyên Đại Vũ ngó mu bàn tay níu lấy khung cửa đến nổi đầy gân xanh của Vương Trì Thủy, màu mắt liền trầm xuống, rầm một tiếng quẳng cửa ra, tức giận nói: “Cho cậu ngủ ở đây là được chứ gì?”

Gom lại một thân hàn khí đi vào phòng ngủ, hắn cầm ra một chiếc gối ném vào người Vương Trì Thủy.

“Ngủ phòng khách!”

Vương Trì Thủy nói: “Tôi ngủ một mình bên ngoài sợ lắm.”

“Muốn chết không?” Tuyên Đại Vũ tức giận cảnh cáo: “Thành thật ở bên ngoài cho tôi, dám thò một chân vào đây thử xem!”

Tuyên Đại Vũ rầm một tiếng đóng cửa phòng lại, khóa trái từ bên trong, sau đó đeo tai nghe vào, miễn cho bị kẻ nào đó quấy rầy.

Vừa nhắm mắt liền ngủ thẳng tới hừng đông, Tuyên Đại Vũ tỉnh dậy uể oải vươn vai, cánh tay mỏi đến gần như không nhấc lên nổi. Lúc này mới nhớ tới chuyện đêm qua, cũng không biết tên khốn kia đã đi hay chưa? Nghĩ vậy, Tuyên Đại Vũ liền xỏ dép lệt xệt lê ra ngoài.

Đẩy cửa ra, thấy trên sô pha chỉ còn lại một chiếc gối trơ trọi, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả, ánh mắt vừa đảo ra cửa, thần kinh lại bị kéo căng lần nữa.

Giá để giày trống không.

Bốn năm đôi giày da trên ấy đã không cánh mà bay, trong đó có một đôi là giày da cá sấu đắt tiền, đặc biệt mang về từ Italy, còn chưa đi được lần nào đã biến mất. Lại chạy sang phòng ngủ bên cạnh, mở tủ quần áo ra, thấy toàn bộ trang phục cũng bị lấy mất, chỉ còn lại mấy bộ đồ tắm, quần lót và tất…

Ví da lại càng chẳng cần phải nói, di động và hơn một vạn tiền mặt cùng mấy tấm card bên trong đều bị cuốn đi.

Mất tiền chỉ là chuyện nhỏ, khốn nạn với đáng giận nhất chính là không quần áo không điện thoại, không thể ra ngoài lại chẳng liên lạc được với ai, chỉ có thể ngồi ngóc mỏ ở đây.

Đệch mợ! Tuyên Đại Vũ siết nắm tay răng rắc, khuôn mặt tái xanh cúi xuống nền nhà, đang trợn trừng đến xuất thần, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...