Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 31

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sẩm tối tan làm, sau khi nhận được một cuộc điện thoại, Hạ Diệu cực kỳ kích động mà chạy về phía một câu lạc bộ tư nhân.

“Tiên sinh, mời đi theo tôi.”

Hạ Diệu được phục vụ viên dẫn tới một gian phòng đã chỉ định trước, vừa đẩy cửa ra liền thấy đầy chật nam nữ, cảnh tượng ồn ào huyên náo đập thẳng vào mắt Hạ Diệu. Ánh mắt cậu gấp rút luồn lách qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người một thanh niên đang ngồi hút thuốc trong góc phòng.

“Đại Vũ!” Hạ Diệu kích động gào ầm lên.

Tuyên Đại Vũ đang tán gẫu cùng người khác, nghe thấy một tiếng này, liền nheo mắt dò xét xung quanh. Khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Diệu, ánh mắt hắn còn thoáng ngừng lại, sau đó từ dưới đáy mắt lập tức bùng lên một ngọn lửa.

“Đù má…”

Tuyên Đại Vũ nhảy dựng lên khỏi ghế sô pha như một con báo hoang, gần như đá văng đám người cản đường, lao thẳng tới trước mặt Hạ Diệu. Sau đó bàn tay to lớn quấn siết lấy cổ cậu, trực tiếp kéo tới sô pha, đè mạnh xuống, một chuỗi hôn còn mang theo cả gặm cắn tàn sát bừa bãi trên mặt Hạ Diệu.

Bình thường Hạ Diệu không thích để người khác giày vò mình, nhưng hôm nay có lẽ là do quá hưng phấn, cũng không so đo nhiều như vậy. Tuyên Đại Vũ gặm cậu, cậu cũng cắn Tuyên Đại Vũ, hai anh trai nồng nhiệt một hồi kích động không thôi, rồi mới thở hồng hộc tách nhau ra.

“Bao nhiêu năm không gặp rồi? Mẹ kiếp cậu cũng không nhớ tôi hả!” Tuyên Đại Vũ giả vờ giận dữ chất vấn.

Đôi mắt Hạ Diệu đỏ hồng lộ ra hưng phấn dị thường, “Ai không nhớ ai hả? Tôi tìm cậu biết bao nhiêu năm rồi. Lúc cậu đi cũng không chào hỏi lấy một tiếng, lưu lại có cái số điện thoại bỏ mẹ thì không gọi được!”

“Nói nhảm!” Tuyên Đại Vũ lộ ra nụ cười không đứng đắn, “Bao nhiêu năm? Nếu cậu thật lòng thật dạ muốn tìm tôi, mẹ kiếp sớm đã tìm được rồi!”

Ba người Tuyên Đại Vũ, Hạ Diệu và Bành Trạch là một nhóm thân thiết cùng lớn lên trong một khu dân cư, trong khu dân cư còn có Đậu Điệp cũng hay ở cạnh nhìn bọn họ chơi đùa. Nhưng vì Đậu Điệp lớn hơn bọn họ ba bốn tuổi, chỉ thỉnh thoảng mới chơi cùng bọn họ, nên quan hệ không thân thiết bằng ba người họ. Đương nhiên thân thiết nhất phải kể tới chính là Hạ Diệu cùng Tuyên Đại Vũ, hai người này mới thực sự là ngủ cùng một chăn, tè dầm cùng một giường mà lớn lên.

Về sau tới năm lớp mười một, đột nhiên Tuyên Đại Vũ chuyển trường, cả nhà cậu ta dọn tới Ma Cao. Tuyên Đại Vũ cũng cắt đứt liên hệ với Hạ Diệu và Bành Trạch, mãi tới bây giờ mới lộ diện.

Phục vụ viên bưng lên một đĩa trái cây, Tuyên Đại Vũ xiên ngay một miếng lê, nhét vào miệng Hạ Diệu, vừa nhìn cậu ăn vừa nói: “Ban nãy cậu bước vào suýt nữa thì tôi không nhận ra, làm thế nào mà biến thành đẹp trai như vậy hả?”

“Cái gì gọi là ‘biến thành’ đẹp trai như vậy?” Hạ Diệu nhíu mày, “Anh đây vẫn luôn đẹp trai mà!”

Tuyên Đại Vũ cười ha hả, kéo Hạ Diệu vào lòng, hung dữ nhéo mạnh một cái lên eo cậu, bảo: “Tôi nhớ hồi còn đi học cậu đâu có trắng như vậy, sao bây giờ lại tươi ngon mọng nước thế này?”

Hạ Diệu cười bảnh chọe, “Bảo dưỡng tốt.”

“Bảo dưỡng thế nào?”

Bành Trạch ở một bên dùng giọng điệu đùa cợt nói: “Hàng ngày ăn chay chứ gì nữa!”

Hạ Diệu cười đùa đá hắn một cú, “Cút sang bên! Bớt nói nhảm cho tôi nhờ!”

Tuyên Đại Vũ lại chăm chú nhìn Hạ Diệu một hồi lâu, quan sát từ trên xuống dưới, hận không thể lột sạch trơn mà đem hai ba tấc thịt trong đũng quần lôi cả ra nhìn. Cuối cùng bàn tay to lớn chế trụ sau ót cậu, kéo khuôn mặt tuấn tú tới sát dưới mí mắt mình, trầm thấp mỉm cười.

“Không đem người yêu tới hả?”

Hạ Diệu nhe răng, “Làm gì có!”

Tuyên Đại Vũ nheo nheo mắt, đặc biệt nghi ngờ mà nhìn Hạ Diệu chăm chú, bảo: “Theo lý thuyết mà nói, bên cạnh cậu hẳn là không dứt phụ nữ mới phải!”

Bành Trạch ngồi cạnh hừ cười một tiếng, “Cậu ta không phải không nhiều người theo, mà là mãi chẳng chịu ưng ai. Người ta sống cuộc sống độc thân quý tộc thoải mái dễ chịu. Suốt ngày xách lồng chim ra bờ sông cho chim đi dạo, đại mỹ nữ nịnh nọt quyến rũ đều không liếc lấy một cái, thanh cao cực kỳ.”

Tuyên Đại Vũ lại càng bất ngờ, “Tôi nhớ cậu là kẻ hiểu biết sớm nhất trong số chúng ta mà! Lông còn chưa dài hết đã ức hiếp nữ sinh trên đường, tốc váy người ta sờ ngực người ta, không phải là cậu làm đấy sao?”

Bành Trạch nói, “Đúng thế, cậu ta hồi ấy như một tên tiểu lưu manh! Ngày nào cũng khoe khoang với chúng ta về cây củ cải trắng bự của mình!”

Tuyên Đại Vũ bật cười ha hả, “Đúng đúng đúng, tôi nhớ ra rồi, củ cải trắng bự… Đệch mợ bao nhiêu năm không sờ rồi, mau lại đây, để anh hai nhìn một cái xem nào, có phải đã lớn thành nhân sâm rồi không?”

“Cút cút cút cút cút!”

Tuyên Đại Vũ đùa giỡn lưu manh, Bành Trạch cũng cùng trêu xấu, ba người nháo loạn một hồi rõ lâu, cuối cùng Đậu Điệp gọi bọn họ tới cùng uống rượu, lúc này mới tính là nghiêm chỉnh lại.

“Cô chú vẫn khỏe chứ hả?” Tuyên Đại Vũ hỏi Hạ Diệu.

Hạ Diệu đáp: “Vẫn vậy.”

Bành Trạch bồi thêm một câu: “Cha cậu ta được điều ra tỉnh ngoài rồi.”

“Điều đi khi nào?” Tuyên Đại Vũ hỏi.

Hạ Diệu nói: “Năm trước.”

“Cậu với mẹ cậu không đi cùng sao?”

“Không, lúc nào được nghỉ dài hạn thì tôi với mẹ sẽ sang bên kia ở một thời gian, thực sự không quen. Bao giờ ba tôi tới Bắc Kinh dự hội nghị, sẽ về nhà ở hai đêm, trung bình một hai tháng gặp mặt một lần.”

Tuyên Đại Vũ lại chuyển mắt về phía Bành Trạch, “Cậu thì sao? Cũng vẫn độc thân?”

Bành Trạch còn chưa kịp nói, Hạ Diệu đã đem chuyện mình biết kể ra tường tận.

“Cậu ta suốt ngày đi cùng một tên ẻo lả.”

“Đừng nói ẻo lả.” Bành Trạch nghe vậy liền không vui, “Con người Chân Chân rất tốt, chỉ có điều hơi chanh chua thôi.”

Tuyên Đại Vũ dùng sức vò đầu Bành Trạch một phen, giễu cợt nói: “Tôi đây mới bốn năm năm không về, khắp thủ đô đã toàn là gay rồi!”

Hai người bật cười ha hả, Hạ Diệu ở một bên nhếch nhếch mép mãi mà cười không nổi.

Sau đấy Bành Trạch lại hỏi Tuyên Đại Vũ: “Nhà cậu sao nói chuyển liền chuyển luôn thế?”

Ánh mắt Tuyên Đại Vũ thoáng đổi, hắn cụng ly với Bành Trạch, nói: “Trong nhà xảy ra chút chuyện, tới bây giờ tôi cũng chưa hiểu hết. Mặc kệ đi, uống cái đã!”

Ba người chén đưa chén đẩy, vừa uống vừa tán phét chuyện hồi còn nhỏ, càng nói càng hưng phấn. Tâm tình bị đè nén suốt nhiều ngày trời của Hạ Diệu cuối cùng cũng được giải tỏa, tiếng nhạc trong phòng đột nhiên tăng lớn, nam nữ trên sàn lắc loạn xà ngầu. Hạ Diệu ngửa cổ uống cạn một chén, nện cộp bình rượu xuống mặt bàn.

“Nhảy cái xiếc gì thế này! Anh đây nhảy cho các em xem một lần!”

Hạ Diệu phóng vèo tới sàn nhảy, như một cột sét giáng xuống, vạt áo sơ mi từ trong thắt lưng vẩy ra, vòng eo gầy mảnh cực dẻo dai mà vặn lắc, cảm giác năng lượng tràn trề. Mặc trên người chiếc quần chế phục quy củ, quả thực có thể khiến cho hai cặp chân dài múa ra một loại cảm giác cuồng dã, đột phá cấm kỵ.

Tuyên Đại Vũ nhìn về phía Hạ Diệu, Hạ Diệu liền cong một bên khóe môi mỉm cười.

Trong lòng Tuyên Đại Vũ thoáng lộp độp, miếng táo trong miệng mới nhai hai lần đã nuốt mất, nghẹn đến đau cả ngực. Tuyên Đại Vũ túm lấy tay Bành Trạch, chỉ vào Hạ Diệu, vẻ mặt không thể tin nổi, “Cậu ta thực sự chưa có bạn gái?”

“Thực sự chưa có!” Bành Trạch ghé vào tai Tuyên Đại Vũ nói lớn: “Người trong đơn vị cậu ta đằng sau đều lén gọi cậu ta là Hạ đại hòa thượng!”

Vừa nói xong, liền thấy sàn nhảy bên kia hỗn loạn một trận, không biết Hạ Diệu ầm ĩ với ai rồi.

Tuyên Đại Vũ vội vàng chạy tới, hỏi: “Sao thế?”

Hạ Diệu chỉ vào một cô gái vừa dán sát vào người cậu nhảy múa rồi tận lực trêu đùa, nói: “Cô ta bị điên!”

“Không sao, không sao…” Tuyên Đại Vũ vuốt vuốt cho xuôi lông Hạ Diệu, kéo cậu trở về sô pha, cố ý đùa cậu, “Tôi nhớ trước đây mỗi lần cậu say là lại cắn người, ban nãy sao không cắn cho cô ả một phát?”

Bành Trạch bên cạnh bật cười ha hả, “Đúng đúng đúng, chẳng những cắn người, mà một khi đã cắn còn không chịu nhả ra.”

“Hôm nay sao còn chưa cắn nhỉ?”

“Nhất định là uống chưa đủ say rồi!”

“Nào nào nào, uống tiếp!”

Cứ như vậy, ba người đều uống rất nhiều.

Bành Trạch theo xe Đậu Điệp đi về, chỉ còn lại Tuyên Đại Vũ và Hạ Diệu. Hạ Diệu đã say đến bất tỉnh nhân sự, Tuyên Đại Vũ tạm thời còn giữ được mấy phần thanh tỉnh, quơ lấy tay Hạ Diệu, xốc cậu lên lưng.

“Đi nào, tôi cõng cậu về nhà!”

Tuyên Đại Vũ cõng Hạ Diệu xiêu xiêu vẹo vẹo bước ra khỏi câu lạc bộ, ngoài cửa có mấy gã tài xế phụ trách đưa đón tiến tới hỏi thăm: “Tiên sinh, xin hỏi ngài muốn đi đâu?”

“Không cần các anh, tôi vẫn nhận được đường… nhận được đường… Cậu ta hồi nhỏ… tôi cõng suốt… cậu ta thích tôi cõng như vậy.”

Tuyên Đại Vũ cõng Hạ Diệu đi một đoạn rất dài, Hạ Diệu nằm sấp trên lưng hắn, vẫn nửa tỉnh nửa mê suốt, đột nhiên lại thốt ra một câu.

“Tôi bị một người đàn ông nhìn trúng.”

Cổ chân Tuyên Đại Vũ khẽ run, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất. Khó khăn lắm mới ổn định được thân mình, tiếp tục đi về phía trước.

Hạ Diệu ở trên vai hắn lại lè nhè một câu.

“Hơn nữa tôi còn đánh không lại hắn.”

Tuyên Đại Vũ dùng giọng điệu say khướt nói: “Bứt tờ rym hắn đi.”

Viên Tung đứng ngay một chỗ cách bọn họ không xa, vừa đúng lúc bên cạnh có một tên tiểu tử say khướt loạng chạng bước ra từ quán bar. Viên Tung liền chộp thẳng lấy đai lưng cậu ta, trực tiếp xách lên.

Tuyên Đại Vũ đột nhiên cảm thấy trên lưng mình nhẹ hẫng, vừa ngoảnh đầu lại, một cỗ trọng lực lại đè xuống.

Trời quá tối, đoạn đường này lại không có đèn, Tuyên Đại Vũ cũng không nhìn rõ người trên lưng mình là ai, liền hừ cười nói: “Còn tưởng làm cậu ngã chổng vó rồi chứ, ôm cho chắc vào!”

Hai cánh tay dùng sức xốc lên, vững vàng kẹp lấy khoeo chân người nọ, tiếp tục đi về phía trước.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...