Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 23

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chẳng mấy chốc, trời thực sự đổ mưa, hơn nữa còn là mưa rền gió dữ. Mặc dù đã đóng cửa sổ nhưng Hạ Diệu vẫn có thể nghe được động tĩnh bên ngoài. Hạt mưa nện lộp độp lên bệ cửa sổ, nện đến lòng Hạ Diệu thất linh bát lạc, nện ra vô số tia lửa nhỏ.

Cậu đi tới bên cạnh cửa sổ, oán hận nhìn ra ngoài.

Nếu trời chỉ mưa thôi thì còn đỡ, đằng này lại gió giật ầm ầm kèm cả giông tố, cây dù trong tay Viên Tung đã bị chà đạp đến chẳng còn ra hình dạng.

“Cút lên xe anh đi!” Hạ Diệu tức giận rống lên một tiếng.

Kết quả chẳng trấn trụ được Viên Tung, lại còn rước cả mẹ Hạ tới.

“Con trai, làm sao vậy?”

Hạ Diệu tạm thời làm dịu hô hấp một chút, nói về phía cửa: “Mẹ, con không sao.”

“Sét đánh đấy, nhớ đóng cửa sổ cho chặt.”

“Vâng.”

Kết quả, Hạ Diệu chẳng những không đóng cửa sổ, mà còn mở phanh cửa sổ ra.

“Lăn vào đây!”

Viên Tung nhảy qua cửa sổ vào phòng chỉ trong nháy mắt, Hạ Diệu rõ ràng nhìn thấy một tia cười nhe nhởn ẩn giấu dưới khuôn mặt bình tĩnh của hắn.

Sau khi vào phòng, Hạ Diệu liền bảo Viên Tung đi tắm rửa trước, để tránh cả người ướt sũng, ngồi chỗ nào cũng bất tiện. Tiếp đó lại lấy một bộ đồ ngủ rộng thùng thình từ trong tủ quần áo ra, đưa cho Viên Tung.

Sau khi vào phòng tắm, Viên Tung mới phát hiện nơi này có đủ các loại đồ dưỡng da của trai tân Hạ Diệu, nhịn không được hừ cười một tiếng, còn thích làm đỏm nữa cơ!

Viên Tung tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Hạ Diệu đang phơi quần áo ướt của hắn lên dây.

“Quần lót của cậu nhỏ quá, mặc chật.” Viên Tung nói.

Hạ Diệu phừng một cái tím tái cả mặt.

“Cái đệch, ai bảo anh mặc?”

“Tôi thấy trong phòng tắm có treo, liền mặc.” Một bộ biểu tình như lẽ hiển nhiên.

Ánh mắt sắc lẻm lạnh băng của Hạ Diệu thẳng tắp trừng về phía hắn.

Viên Tung trượt tay tới bên xương hông cường tráng, ngữ khí đặc biệt cố tình.

“Không thì… bây giờ tôi cởi ra?”

“Không cần!”

Hạ Diệu cứng rắn gạt đi, sầm mặt đi về phía bàn viết.

Sau đó kéo mở ngăn bàn, lấy mô hình nhà gỗ ra.

“Lời ngày đó anh nói có còn tính không?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung hỏi lại: “Lời gì?”

Hạ Diệu có chút không được tự nhiên nói: “Chính là gia cười với anh một cái, anh liền cho nó mặc vào một chiếc quần nhỏ.”

Nói xong bèn lấy con tò he hình người ra.

Viên Tung vừa thấy vậy, khóe môi căng cứng liền nhịn không được hiện lên một tia ý cười.

“Cười gì?” Hạ Diệu mặt mũi âm trầm.

Việc này phải ai cũng sẽ cười thôi, tiểu kê nhi và cái m//ô//n//g nho nhỏ của con tò he kia đều đã bị Hạ Diệu bôi đen, bên trên còn dính chút gì đó nhão nhão trông cực buồn cười. Xem ra trước đấy Hạ Diệu đã nỗ lực vô số lần, nghĩ muốn cho con tò he này mặc vào một chiếc quần nhỏ, kết quả tay nghề lại không được tốt, liền biến thành cái bộ dạng như hiện tại.

Viên Tung chép miệng, thản nhiên nói: “Độ khó tăng lên mất rồi, chỉ cười thôi không được!”

“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Hạ Diệu nheo mắt nhòm Viên Tung, “Gia bảo anh sửa là đã coi trọng anh rồi! Có sửa hay không, không sửa thì trả đây!”

Viên Tung nghiêng đầu liếc nhìn Hạ Diệu, nói: “Sửa.”

Lúc này Hạ Diệu mới xem như có chút ý cười.

Thế là, ngoài trời đổ mưa to, trong nhà hai người ngồi bên cửa sổ. Hạ Diệu vừa nghe tiếng mưa rơi, vừa nghe tiếng đinh đinh đang đang của Viên Tung. Cậu đặc biệt buồn bực, vì sao cậu dùng búa cũng không đập được, mà Viên Tung chỉ dùng một con dao nhỏ lại có thể chém sắt như chém bùn thế?

“Lực không ở trên dao, mà ở nơi tay.” Viên Tung nói.

Hừ… Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng.

Bất quá, không thể không khiến Hạ Diệu bội phục chính là đôi bàn tay to lớn thoạt nhìn vô cùng thô kệch của Viên Tung lại có thể làm được công việc tinh tế như vậy. Dao kẹp giữa ngón tay lưu loát uyển chuyển, làm việc đẽo gọt mà đặc biệt đẹp mắt. Chẳng mấy chốc, tiểu kê kê giương lên trời của con tò he đã biến mất, thay vào đó là một ụ nhỏ gồ lên chắc mẩy.

Chẳng biết Viên Tung động tay động chân kiểu gì, sau khi mặc quần nhỏ vào, trông nó chẳng những không đứng đắn hơn, trái lại còn có cảm giác mời gọi. Vẫn thường hay nói hoàn toàn trần trụi chẳng khiến người ta bị cám dỗ, nửa che nửa đậy mới gọi là gợi cảm, bàn tay thần sầu của Viên Tung đã diễn tả vô cùng sâu sắc câu nói này.

Hạ Diệu cảm thấy vẫn không được tự nhiên, lại nói: “Mặc quần dài vào.”

Viên Tung nâng mí mắt lên nhìn cậu một cái, nói: “Lượng công trình quá lớn, tôi không xoay chuyển được.”

“Anh tuyệt đối là cố ý.”

Viên Tung l//i//ế//m l//i//ế//m răng nanh, “Tôi chiếu theo yêu cầu của cậu đấy thôi? Cho nó mặc thêm một chiếc quần nhỏ. Cậu không nói rõ hiển nhiên là muốn nó lẳng lơ, còn trách tôi thủ nghệ bất tài.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...