Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 191

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trans+Edit: wattpad.com/pinoneverdie

- ---------

Viên Tung hôn mê đến ngày thứ tư, Điền Nghiêm Kỳ mới chạy tới thăm hắn.

Tinh thần của Hạ Diệu vốn là cùng với thời gian hôn mê của Viên Tung mà càng ngày càng xuống dốc, lúc này vừa nhìn thấy Điền Nghiêm Kỳ và gương mặt đó của hắn, tâm tình lại càng khó chịu.

Điền Nghiêm Kỳ vẫn cứ đang khóc, tuy rằng không khóc ra tiếng, thế nhưng rõ ràng là đang biểu hiện ra vẻ thảm thương bi ai, điệu bộ này khiến Hạ Diệu "tiêu hóa không được".

"Khóc cái gì? Anh ta vẫn chưa chết."

Điền Nghiêm Kỳ hoàn toàn không cầm cự được, xoay lưng lại với phía Hạ Diệu, vai vẫn nhấp nhô run rẫy.

Hạ Diệu trong lòng cũng không nhẫn tâm, nhưng hiện tại thật sự không thể nhìn nổi kiểu cách phiến tình này.

"Được rồi, khóc xong chưa? Như đàn bà."

Điền Nghiêm Kỳ nghẹn ngào nói: "Tôi cũng không tin anh không khóc."

"Tôi khóc tôi cũng không khóc trước mặt người khác!" Hạ Diệu giọng nói không được tự nhiên.

Điền Nghiêm Kỳ xoay người lại, ở trước giường bệnh của Viên Tung, đứng thẳng lưng, nhìn giống như một quân sĩ, đặc biệt trịnh trọng kính chào theo nghi thức quân đội.

Vấn đề là Viên Tung hiện tại đang như vậy, Hạ Diệu thấy kiểu chào này cứ như nghi thức trong tang lễ, trong lòng kêu lên một tiếng đáng ghét.

"Tôi thao, cậu có cần phải làm như vậy không?"

Điền Nghiêm Kỳ nói: "Tôi như vậy là muốn cho anh ta thêm sức mạnh."

"Nếu quả thực có hiệu quả thì tôi đã sớm cúi chào giống như vậy, vẫn còn phải cần tới cậu?!"

Đang nói, đột nhiên một giọng nam trầm đặc vang lên.

"Sao cậu lại tới đây?"

Một khắc kia, Hạ Diệu có loại cảm giác như được người khác đưa lên thiên đường xong lập tức đạp cho một phát rớt xuống địa ngục, Viên Tung tỉnh lại! Nhưng anh ta tại sao lúc này lại tỉnh? Cái này giống như Hạ Tử Vi ngóng trông Phúc Nhĩ Khang tỉnh dậy cả một đời, đến sau cùng lại để cho Dung Ma Ma chạy đến "hoành đao đoạt ái" (giết người cướp tình).

Điền Nghiêm Kỳ cũng vô cùng kinh ngạc, "Anh đã tỉnh?"

Hạ Diệu nhìn hai người bọn họ quan tâm lẫn nhau, trong lòng đặc biệt khó chịu, nhưng lại không biết nói làm sao. Vì vậy ra sức nằm trên giường mà trở mình, đem lưng hướng về phía Viên Tung

Điền Nghiêm Kỳ sợ ảnh hưởng Viên Tung nghỉ ngơi, chỉ nói mấy câu liền đi, trước khi chia tay vẫn cùng Hạ Diệu lên tiếng chào hỏi, Hạ Diệu cũng không phản ứng với cậu ta, Điền Nghiêm Kỳ thấy vậy cũng đành đóng cửa lại rời đi.

Viên Tung lúc này mới đem cái đầu xoay về hướng Hạ Diệu, trầm giọng hô một câu.

"Tiểu yêu tử..."Hạ Diệu đem lưng hướng về phía của hắn, toàn thân oán khí, một chút phản ứng cũng không có.

Tiếng nói của Viên Tung yếu ớt, hơi thở cũng rất kém, nhưng là vì Hạ Diệu, những điều này cũng không thành vấn đề.

"Yêu tử... quay lại để tôi nhìn cậu một chút..."

Mãi cho tới khi bác sĩ đi vào, Hạ Diệu cũng không phản ứng với Viên Tung. Sau đó bác sĩ kiểm tra cho Viên Tung một chút, lại dặn dò hắn rất nhiều. Ánh mắt của Viên Tung vẫn đặt ở trên người Hạ Diệu, hắn phát hiện Hạ Diệu hô hấp đặc biệt đều đặn, cậu ta hẳn là ngủ rồi, chắc là vì lo lắng cho mình nên đã mấy ngày nay không chợp mắt, thể xác mệt mỏi rã rời!"

Đầu óc chợt thư giãn, ngủ một giấc đến mười hai giờ khuya mới tỉnh dậy.

Viên Tung cũng bởi vì tình trạng sức khỏe, nên cũng vừa thức giấc cùng lúc với Hạ Diệu. Hạ Diệu chậm rãi mở mắt, sau khi tỉnh liền đem cơ thể quay lại, nhìn thẳng vào Viên Tung, vẻ mặt mới ngủ dậy trông rất ngốc.

"Nhanh soi gương xem bộ dạng ngốc nghếch này của cậu." Viên Tung tỉnh lại liền xoay mặt nhìn Hạ Diệu đang nằm ở giường đối diện.

Hạ Diệu hướng về Viên Tung nhe ra hàm răng trắng, sau đó cái miệng lại cười toe toét ra, càng nói cậu ta ngốc, cậu ta càng tỏ ra ngốc nhiều hơn.

Cơ thể của Viên Tung vẫn còn cảm giác tê liệt, thể lực chưa hoàn toàn khôi phục, nếu không đã đưa bàn tay lao tới chỗ Hạ Diệu, tại sao mới vừa tỉnh dậy đã giương ra điệu bộ đáng yêu như vậy chứ?

Hạ Diệu thu hồi nụ cười trên mặt, yên lặng nhìn Viên Tung.

"Đầu ngón chân của anh bị mất."

Viên Tung biểu tình ung dung: "Không có cũng không sao, dùng đến nó làm gì?"

"Ngón chân giúp anh đứng thăng bằng hơn." Hạ Diệu nói.

Viên Tung nói: "Dù cho có gãy một chân, sự thăng bằng của lão tử tôi đây vẫn đạt chuẩn như bình thường."

Viên Tung càng nói như vậy, Hạ Diệu càng đau lòng, cậu ta thừa biết rằng Viên Tung chỉ đang cố lừa để trấn an mình, nhưng hiện tại cũng đành phải giả bộ mà chấp nhận bị gạt.

Viên Tung còn nói: "Đi 'gót sen ba tấc', đầu ngón chân đều bị bẻ gãy dính vào lòng bàn chân, chẳng phải vẫn có thể bước đi được sao?"

(*) Gót sen ba tấc bà hậu quả của việc đi gót sen ba tấc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 191

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 191
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...