Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 145

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trans+Edit: Pinoneverdie

- ----

Hai mẹ con ngồi ở bàn ăn, mặt của Hạ Diệu vẫn âm trầm.

"Ăn một miếng cá hố đi." Mẹ Hạ gắp vào trong chén của Hạ Diệu.Hạ Diệu rất nhanh gắp trở về trong chén của mẹ Hạ, buồn bực nói: "Không muốn ăn."

Mẹ Hạ đặt đũa xuống, ánh mắt sắc bén nhìn cậu ta.

"Chê ta làm đồ ăn không ngon có đúng không?"

Hạ Diệu không nhịn được nói một câu, "Không phải."

"Ăn ở bên ngoài nhiều, thay đổi khẩu vị rồi thấy tài nấu nướng của ta không còn tốt nữa?"

"Thật không có mà..." Hạ Diệu hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ đem đôi đũa đặt lại vào trong tay mẹ Hạ, giọng điệu nài nỉ: "Mẹ, mẹ ăn cơm đi."

Mẹ Hạ hôm nay hết lần này tới lần khác ép buộc Hạ Diệu, lại bỏ đôi đũa xuống bắt đầu nói.

"Hạ Diệu, mẹ hỏi con, con bao lớn rồi?"

Hạ Diệu mặt lạnh nói: "25!"

"Con còn biết con đã 25 tuổi? Con xem lại biểu hiện của con lúc này, có đúng hay không càng sống càng co rút bản thân lại?"

Hạ Diệu vẻ mặt hồ đồ, không biết khẩu khí này của mẹ Hạ từ đâu đến.

"Con làm sao chứ?"

"Làm sao?" Mẹ Hạ hanh hanh, "Mẹ nhịn con rất lâu rồi, bình thường không nói cho con nghe là muốn giữ cho con chút mặt mũi, hôm nay mẹ sẽ hảo hảo mà nói ra."

Lúc này, cường lệnh ập tới, Hạ Diệu bỏ đũa ngồi thẳng lưng, mẹ Hạ đem từng chuyện từng chuyện ra quở trách.

"Con càng lớn thì hơi có chút chuyện không hài lòng là cứ mặt nặng mặt nhẹ với mẹ, con muốn làm tổ tông của mẹ luôn à!"

"Như chuyện lúc nãy chẳng hạn, trong lòng con nếu không thoải mái thì cứ thống thống khoái khoái nói ra, không phải như vậy sẽ tốt hơn sao?! Vẫn còn tự đem bản thân nhốt trong phòng, nài nỉ con đi ra ngoài đều không được, đây là cách mà một thằng con trai trưởng thành sẽ làm sao?"

"Một tuần lễ về nhà ăn cơm không được hai bữa, vẫn còn chọn ba chọn bốn, mẹ hầu hạ con không tốt nữa?"

"Con nói một chút, con rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Hạ Diệu không lời chống đỡ.

Còn chuyện gì xảy ra nữa? Được người ta nuông chiều riết trở thành thói quen như vậy chứ sao!

"Ăn cơm đi!" Mẹ Hạ quát một tiếng chói tai, "Cầm chén, ngẩng đầu lên, không được xệ mặt...bao lớn rồi còn bắt mẹ dùng quy củ?"

Hạ Diệu điều chỉnh cơ mặt, ép buộc bản thân nuốt bữa cơm không hợp khẩu vị.

Hai mẹ con đang yên lặng mà ăn cơm, chuông cửa đột nhiên vang lên.Mẹ Hạ đi tới mở cửa.

"Chào dì, con có làm mấy món ăn, vội ghé qua cho dì dùng thử."

Nghe được tiếng nói của Viên Tung, Hạ Diệu không nói hai lời nhấc chân đi về phòng ngủ.Mẹ Hạ cười cười mời Viên Tung vào nhà, kết quả thấy Hạ Diệu đang muốn lách người bỏ đi, vội gọi cậu ta lại.

"Con định đi đâu?"

Hạ Diệu lạnh lùng trả lời: "Con ăn no rồi!"

"Mới ăn vài hớp đã no rồi? Bằng hữu con tới này, cậu ta vừa tặng một chút quà." Thấy Hạ Diệu không nhúc nhích, vội vã giục một câu, "Nhanh đi lấy cho bạn của con một bộ chén đũa! Một chút ý tứ hiếu khách cũng không có."Nói xong lại đem gương mặt quay về Viên Tung, cười ha hả nói: "Dì vừa giáo huấn nó một trận, đừng bận tâm."

Viên Tung ánh mắt căng thẳng, "Dì không động thủ chứ?"

"Không có, xem con kìa..."

Mẹ Hạ vội vã đem món ăn thơm ngon ngào ngạt lên bàn, trong lòng không biết vì sao lại tự ngẫm nghĩ Viên Tung sao cứ giống như ba của Hạ Diệu, cứ sợ mình 'ngược đãi' nhi tử.

Hạ Diệu bất đắc dĩ ngồi lại vào bàn ăn, cố ý tìm một vị trí cách xa Viên Tung, chính là bởi vì không muốn hắn ta gắp đồ ăn cho mình. Kết quả Viên Tung duỗi cánh tay dài ra một cái, ngồi có xa cỡ nào cũng có thể vươn tới, thực sự không cần phải dùng lực, món ăn mà Hạ Diệu thích lập tức được gắp vào trong chén của cậu ta.Hạ Diệu sợ bản thân không cưỡng lại được sự hấp dẫn của đồ ăn, mặt lạnh gắp trở lại.

Kết quả, một màn này lại bị ánh mắt sắc bén của mẹ Hạ phát hiện.

"Chẳng phải mẹ vừa giáo huấn con sao? Người khác gắp đồ ăn cho mình, con dù không thích ăn cũng phải ăn, đây là phép lịch sự!"

Mẹ Hạ đang trong thời kì mãn kinh, trước mặt lại có hậu bối đang ngồi, cho nên tính tình cực kì khó chịu, liên tục dạy dỗ Hạ Diệu giống như cậu ta còn rất nhỏ vậy.

Hạ Diệu chỉ có thể kiên trì ăn, rõ ràng rất thích loại đồ ăn này nhưng lại giả vờ chán ghét, rất sợ Viên Tung chê cười. Kết quả bị mẹ Hạ trừng mắt, lại phải tỏ ra vui cười, nhưng biểu lộ không quá mức, ăn một bữa cơm so với đi chiến đấu chống giặc ngoại xâm còn mệt mỏi hơn.

"Gắp cho bạn của con một ít đồ ăn đi!" Mẹ Hạ nhắc nhở.

Hạ Diệu trong lòng một cổ thống hận! Anh tùy tiện để cho người khác hôn, còn bắt tôi gắp đồ ăn cho anh? Tôi thao!

Mẹ Hạ và Viên Tung vừa ăn vừa nói chuyện, Viên Tung thì bất động thanh sắc mà nhìn Hạ Diệu ngồi kế bên.

"Viên Tung, em gái của con làm việc gì?" Mẹ Hạ nhịn không được hỏi thăm.

Viên Tung vừa nói vừa dùng tay đặt lên đùi Hạ Diệu ở bên dưới cái bàn.

"Nó làm nghề tự do, thỉnh thoảng ở công ty giúp một chút chuyện vặt, không có công việc gì cụ thể."

"Là như vậy à..." Mẹ Hạ cố tự lẩm bẩm, "Nữ nhi này mà có công việc gì đó ổn định thì quả thực sẽ rất tốt đấy."

Bàn tay của Viên Tung ở dưới cái bàn, mò đến giữa hai chân của Hạ Diệu, thưởng thức cái 'vòi con voi' đang vươn lên của cậu ta. Tay kia thì vẫn không hề lơ là những đĩa thức ăn, khuôn mặt trầm ổn cùng mẹ Hạ nhiệt tình trò chuyện."Con định cuối năm cho nha đầu đó du học nước ngoài." Viên Tung nói.

"Du học?"

Mẹ Hạ kinh ngạc, chợt nghe thấy bên dưới bàn ăn có tiếng đạp 'bạch bạch', xoay mặt ngước nhìn thì thấy Hạ Diệu đang hướng về Viên Tung vặn mày trừng mắt, biểu tình bất thiện.

"Hạ Diệu! Con có phải là muốn mẹ đánh đòn một trận mới chịu giữ trật tự?"

Hạ Diệu ôm hận thu chân lại không đạp nữa, hạ mi mắt xuống tiếp tục cắm đầu ăn.

Viên Tung không buông tha mà tiếp tục dùng tay 'tham quan' đũng quần của Hạ Diệu, Hạ Diệu muốn đá dập 'trứng' của hắn nhưng ngại mẹ Hạ nên chỉ có thể ngấm ngầm không phát tiết. Huống hồ Viên Tung lại mò ngay chỗ đó, Hạ Diệu rất nhanh lại có cảm giác tê rần, không dám lên tiếng, chỉ có thể dùng sức ở trong lòng mà mắng chửi, trên mặt còn phải làm bộ như không có gì.

Bữa cơm này, Hạ Diệu chính là nuốt tức giận vào trong bụng.

Lúc ăn cơm xong, mẹ Hạ hỏi Viên Tung, "Con đi bằng cái gì tới đây?"

"Là đi tàu điện ngầm." Viên Tung nói, "Bên kia có một đoạn đường đang thi công, đi xe tới thì phải vòng rất xa, con ngại phiền phức nên ngồi tàu điện ngầm tới."

Mẹ Hạ khen Viên Tung, "Đúng đấy, đi đường vòng ít nhất phải tốn thêm mười tệ tiền xăng, dì rất thích đức tính tiết kiệm này của con."

Mẹ Hạ chẳng qua là không hay biết trong túi áo của hắn ta có cái bật lửa dát vàng, cái mà con trai của bà ta chỉ vừa nói thích hắn liền bỏ ra mấy vạn tệ để mua về.

"Hiện tại mấy giờ rồi?" Mẹ Hạ nhìn đồng hồ, "Hơn mười giờ rồi! Con thấy đấy, ngồi trò chuyện mới có tí đã quên mất nhìn đồng hồ, trễ như thế này tàu điện đã sớm ngưng hoạt động?"

"Con có thể đón taxi về nhà." Viên Tung nói.

Mẹ Hạ ôn nhu, "Sao lại lãng phí tiền như vậy? Ở lại ngủ chung với Hạ Diệu, cũng đâu phải lần đầu tiên qua đêm ở đây đúng không?"

Hạ Diệu biết Viên Tung là cố ý, mặt xanh tím quay về phòng ngủ.Viên Tung bám theo mà đi vào.

Cửa phòng vừa đóng, Hạ Diệu lồng ngực tích trữ hỏa diễm bỗng ầm ầm bạo phát, vừa mở miệng đã có mùi thuốc súng nồng nặc.

"Cút đi!"

Viên Tung không những không cút, mà còn tiếp tục dán bàn tay vào đũng quần của Hạ Diệu.

"Cái này đều đã ngẩng đầu dậy rồi, còn bảo tôi cút đi?"

"Cái vòi" của Hạ Diệu bị Viên Tung liên tục xoa nắn vuốt ve, đến giờ vẫn cứng ngắt.

Kết quả, câu nói chọc ghẹo này của Viên Tung không những không làm cho không khí bình thường lại, mà còn khiến Hạ Diệu ngượng quá thành giận, một quyền đập vào vai của Viên Tung, miệng ngoan giận.

"Anh bớt tới đây giả bộ đi, Viên Tung tôi cho anh biết, hai ta kết thúc!"

Viên Tung ngực một trận chấn động kịch liệt, ánh mắt sắc bén đóng vào trên mặt Hạ Diệu.

"Cậu nói cái gì?"

Hạ Diệu bàn tay to khí phách vung lên.

"Hai chữ thôi, chia tay!"

Lòng của Viên Tung tựa như bị người ta cắt mất một miếng thịt, biết rằng cậu ta chỉ là giận dỗi nói lẫy nhưng trong lòng không thể không đau. Phải biết rằng Viên Tung vì cái chữ "yêu" mà trãi qua bao nhiêu gian khổ, tới tận cái tuổi này mới có được, làm sao có thể dễ dàng mà nói ra hai chữ "chia tay"?

"Cậu lập lại lần nữa!" Viên Tung đột nhiên siết cổ áo Hạ Diệu, áp chặt cậu ta vào góc tường.

Hạ Diệu nhìn thấy ánh mắt này của Viên Tung, lúc này không thể chịu được, kỳ thực đã muốn chùn bước. Lúc đầu chuyện cũng không có gì to tát, chính là vì trong lòng uất nghẹn nên mới ngang ngược mà nói ra câu đó thôi.

Viên Tung cúi đầu xuống rống một tiếng.

"Cậu lặp lại lần nữa!"

Hạ Diệu hé mở mí mắt, ánh mắt yêu hận của cả hai nhìn nhau như những ngọn lửa va chạm kịch liệt, cậu ta một câu cũng không thể mở lời. Một giây sau liền bị Viên Tung kéo đè lên giường, bị bóp siết yết hầu.

"Cậu bây giờ còn dám nói với tôi những lời này, tôi trực tiếp đem đầu của cậu vặn rớt xuống đất cậu tin hay không?"

Hạ Diệu thở hổn hển mấy nhịp, bộ dạng muốn chống cự, hung hăng hướng về đũng quần của Viên Tung đạp một cái

"Anh để cho hắn hôn anh, tôi tại sao không thể nói những lời này?"

Viên Tung thần sắc đọng lại, trong phút chốc ngọn hỏa diễm trong lòng Hạ Diệu lại một lần nữa bùng cháy. Lật người lại như một con cá vẫy vùng, liều mạng mà dùng cánh tay đang bị thương xông tới đánh Viên Tung, bộ dạng như muốn sống chết mà chiến đấu với hắn.

Viên Tung nỗ lực trấn áp Hạ Diệu, nói: "Tôi có cam tâm tình nguyện đâu?"

"Bớt giả vờ đi! Không cam tâm tình nguyện mà anh lại cười mỹ mãn như vậy sao? Anh phản ứng với hắn như vậy chẳng khác nào kêu hắn hôn anh?"

"Được, việc này là tôi sai." Viên Tung gật đầu cam chịu, "Là do tôi không đề phòng!"

Hạ Diệu tiếp tục giận dỗi, "Anh cũng thừa biết hắn đối với anh có tâm tư gì đúng không?"

"Hắn đối với tôi tâm tư gì?" Viên Tung hỏi lại.

Hạ Diệu nói: "Hắn gọi điện thoại trực tiếp nói với tôi hắn thích anh, nói anh sớm muộn gì cũng sẽ thượng hắn."

"Cú điện thoại đó không phải của hắn." Viên Tung trầm giọng dỗ dành, "Đó là do Vương Trì Thủy trộm điện thoại di động của hắn ý định giả mạo, không tin cậu bây giờ gọi cho hắn đi, số điện này còn có thể liên lạc được sao?"

Hạ Diệu bán tín bán nghi cầm điện thoại di động lên, quả nhiên nằm ngoài vùng phủ sóng.

Mặc dù như vậy, cũng không giải thích mối hận trong lòng, không có lửa sao có khói, Vương Trì Thủy tại sao trộm điện thoại di động của hắn? Thế nào lại gọi cho mình cú điện thoại đó? Vương Trì Thủy cùng Điền Nghiêm Kỳ chỉ gặp nhau một lần, tại sao lại xảy ra sự tình này?"

Hạ Diệu híp mắt suy nghĩ, không biết nhớ tới cái gì, lại đột nhiên đổ ập xuống một trận nộ xích.

"Vương Trì Thủy tại sao lại chạy đến công ty của anh? Hai người câu đáp nhau đúng không?"HẾT CHƯƠNG!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...