Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 122

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trans+Edit: Leo

- ------------------------------------

Mấy ngày nay, Tuyên Đại Vũ luôn đúng giờ đúng giấc đưa đón Vương Trì Thủy đến bệnh viện trị liệu.

Ngoại trừ bị một quyền của Viên Tung đấm cho mềm người, toàn thân bầm tím, vết sẹo dai dẳng chưa chịu lành trên trán của Vương Trì Thủy rốt cục cũng chính thức được trị liệu. Tuyên Đại Vũ đã nhận ra, chỉ cần đưa tiền cho các tên cháu trai này, hắn tuyệt đối sẽ không móc ra dùng. Thay vì đem số tiền kia như nước tát đi, chi bằng trực tiếp dẫn hắn đến đây chữa trị, sớm xóa bỏ nỗi canh cánh trong lòng.

Nhưng mà, mỗi lần Tuyên Đại Vũ dẫn Vương Trì Thủy đi bệnh viện, Vương Trì Thủy cứ lãi nhãi trong miệng, mặt nhăn nhó không chịu đi, hình như hắn ta và bệnh viện có thù oán.

Buổi chiều thứ sáu, Tuyên Đại Vũ như thường lệ đi đón Vương Trì Thủy đến bệnh viện, kết quả Vương Trì Thủy đổi ý lấy xe máy bỏ đi, Tuyên Đại Vũ tức giận đến dùng sức ở trong điện thoại di động mắng chửi. Vốn tưởng rằng Vương Trì Thủy là không thích đi bệnh viện, cố ý dùng chiêu này trốn tránh, kết quả Tuyên Đại Vũ đuổi theo mới phát hiện, Vương Trì Thủy đang đi giao hàng chuyển phát nhanh!

"Xin chào, cho hỏi ngài phải là Lưu Tư Vũ không? Phiền ngài xuống lầu nhận hàng chuyển phát nhanh."

Vương Trì Thủy bỏ điện thoại di động xuống, quét mắt qua một cái thấy Tuyên Đại Vũ gương mặt đang ầm ầm sát khí.

"Ôi... anh đúng là đuổi theo kịp?"

Tuyên Đại Vũ giận dữ không thể tử tế, "Con mẹ nó cậu chạy đi đâu? Bác sĩ không phải là bảo cậu phải nghỉ ngơi thật tốt vài ngày sao?"

"Tôi là đang nghỉ ngơi đấy!" Vương Trì Thủy nháy mắt mấy cái, " đi giao hàng bằng xe máy không phải là cũng giống như đang hóng gió? Gọi điện thoại không phải là cùng nhau nói chuyện tán gẫu? Lại không phải mất chi phí gì!"

Nói xong, cái người tên Lưu Tư Vũ xuống nhận hàng, Vương Trì Thủy bảo ông ta ký tên lên bịch hàng, sau đó kí vào một tờ biên nhận, cuối cùng là đưa món hàng cho ông ấy.

Lưu Tư Vũ đi rồi, Tuyên Đại Vũ hỏa khí ào ào lôi Tuyên Đại Vũ vào xe.

"Nhanh chóng đi với tôi đến bệnh viện."

Vương Trì Thủy dùng sức giãy dụa, "Tôi vẫn còn có mấy người nữa chưa giao hàng xong á!"

"Giao cái gì mà giao?" Tuyên Đại Vũ không nhịn được, "Tôi không nhiều thời gian, một lát nữa còn có việc quan trọng cần làm, nhanh lên một chút, đừng chậm trễ thời gian của tôi."

Vương Trì Thủy vẫn như trước cợt nhả, một bộ dạng không vội vã gấp gáp.

"Nếu không thì anh đưa tiền viện phí cho tôi đi, bản thân tôi sẽ tự đi, không làm phiền anh nữa."

Tuyên Đại Vũ ấm ức, "Tôi còn không biết cậu sao, tiền này đưa cho cậu chẳng khác nào ném đi!"

"Công việc này không giống những việc khác, đâu có thể tạm thời xin nghỉ không giao hàng. Những người được giao hàng đâu phải ai cũng có thể chờ mình hoài, còn có vài món thôi, hơn nữa đều là ở xung quanh đây, đi bộ một cái cũng có thể giao tới nơi. Cho nên anh để tôi giao cho xong đã, hai mươi phút nhé, không thì mười phút..." Gỉa vở đáng yêu, khoa tay múa chân."Cậu bớt giở trò rẻ tiền đi!" Tuyên Đại Vũ sắc mặt thay đổi, "Được rồi, leo lên xe của tôi, xe tôi chạy nhanh hơn."

Vương Trì Thủy phát sầu mà chỉ chỉ cái xe giao hàng, "Còn chiếc xe máy thì sao?"

"Trước tiên cứ để ở đây, chờ khám bệnh xong quay lại lấy, yên tâm đi, cái xe phế liệu này không ai thèm trộm đâu!",Tuyên Đại Vũ bắt đầu chở một đống đồ cùng Vương Trì Thủy giao hàng qua qua lại lại như một con thoi, mỗi lần tới giao, mọi người đều đặc biệt kinh ngạc tự nhìn không ra Vương Trì Thủy, mới đầu năm đã có người hộ tống đi giao hàng! Lại phải nói ở Bắc Kinh không nhìn kiểu xe mà chỉ cần nhìn bảng số xe là biết ngay hàng xịn hay hàng chợ, mọi người cảm thán nói: Mẹ tôi ơi! Là biển số xe ở kinh đô mà đến giao hàng cho dân mọn chúng tôi, thực sự là không chịu nổi mà!

Giao chuyển hàng xong, trên đường đi bệnh viện, Tuyên Đại Vũ rốt cục nhịn không được mở miệng.

"Tôi cũng cho cậu không ít tiền? Theo lý mà nói cậu cũng không thiếu, thế nào mà vẫn còn suốt ngày tự giày vò bản thân?"

"Tiền tài không phải là khiến người ta lười biếng à!" Vương Trì Thủy nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Toàn bộ phú hào ở Trung Hoa này, có ai ở nhà ngồi không lại giàu?"

"Bớt tìm lí do biện hộ cho bản thân đi, tôi là hỏi số tiền kia đi đâu rồi? Cũng không gặp cậu đi trăng hoa..."

Vương Trì Thủy vô tư thoải mái mà nói: "Để dành rồi!"

"Cậu để dành tiền làm gì?"

Cười khúc khích vui một chút, "Giữ lại nuôi trai đẹp!"

Tuyên Đại Vũ vừa nhìn biểu tình của Vương Trì Thủy liền hắn không nói thật, nhưng nghĩ tới có lẽ là do có nỗi niềm khó nói, cũng không tiếp tục hỏi.

Lúc đến bệnh viện, Vương Trì Thủy đi vào kiểm tra thay thuốc, Tuyên Đại Vũ ngồi ở bên cạnh nghịch điện thoại di động.

Đột nhiên, điện thoại di động Tuyên Đại Vũ vang lên.

Vương Trì Thủy so với Tuyên Đại Vũ còn kích động hơn, nắm tay đấm vào giường bệnh, hỏi: "Bao nhiêu cuộc điện thoại rồi?"

"351 cuộc"

Vương Trì Thủy nói: "Còn ít quá."

Chuyện là như vầy, đêm đó sau khi phát sinh mâu thuẫn, Vương Trì Thủy thừa dịp Tuyên Đại Vũ đang tức giận, cố tình nói cho hắn ta một chủ ý. Nhất định phải đợi cho đến khi Hạ Diệu gọi đủ 499 cuộc điện thoại, Tuyên Đại Vũ mới có thể bắt máy, bằng không thì coi như là một thằng không có tiền đồ!

Tuyên Đại Vũ thấy buổi tối hôm đó Hạ Diệu đang lúc hoang mang liền gọi hơn 100 cuộc điện thoại, thầm nghĩ cứ cái đà này nếu mà gọi 999 cuộc cũng dư sức, không đến vài ngày sẽ xong. Kết quả, cuộc sống hối hả cứ thế trôi đi, Hạ Diệu gọi điện càng ngày càng ít, từ mười mấy cuộc biến thành mấy cuộc một ngày, ngày hôm nay tới bây giờ mới chỉ có một cuộc.

Cứ tiến độ như vầy, sang năm cũng gọi không xong a!

Vì vậy Tuyên Đại Vũ không thể nhẫn nại thêm, hai ngày nay ý tứ cứ vòng vo."Cậu nói xem, khả năng này có thể xảy ra không?" Tuyên Đại Vũ hỏi Vương Trì Thủy, "Chính là việc có lẽ nào con nha đầu đó và Hạ Diệu đúng là có tìm hiểu nhau nhưng cô ta bắt cá hai tay, lại một mực không thừa nhận. Kết quả ngày đó chúng ta bắt được cô ta và nam nhân khác yêu đương vụng trộm, Hạ Diệu cũng bắt gặp được, cảm thấy mất mặt, nên mới nói rằng cậu ta gạt tôi?"

Vương Trì Thủy sắc bén trấn tỉnh hắn ta, "Nếu như anh là cô ta, anh có thể vứt bỏ một người hoàn mĩ như Hạ Diệu mà cặp kè với thằng khác sao?"

Được rồi... Tuyên Đại Vũ trong nháy mắt dẹp bỏ khả năng này.

"Vậy cậu suy đoán cho tôi xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Vương Trì Thủy hắng giọng, thăm dò: "Cái đó thì...Nếu tôi cứ muốn nói Hạ Diệu là cùng với anh trai của Viên Như ở bên nhau, anh sẽ đánh tôi sao?"

Hoàn toàn không áp lực mà trả lời, "Sẽ đánh."

"Vậy suy đoán lúc nãy của anh chắc là đúng rồi đấy" Vương Trì Thủy mở to mắt nói không thật tâm.

Tuyên Đại Vũ đang rầu rỉ, đột nhiên điện thoại di động lại vang lên.

"Mẹ nó, số lạ, định mệnh nó ngày nào cũng gọi đến quấy rầy, dẹp..quên đi..."

Vương Trì Thủy với lấy lướt nhìn, "Cái này mà là số điện thoại xa lạ gì? Đây không phải là Viên Như sao? Đừng nói cho tôi nghe là anh đã quên cô ta rồi nhé?"

Tuyên Đại Vũ sắc mặt thay đổi, vì để tránh việc nhìn thấy lại bực mình, hắn đã xóa số điện thoại của Viên Như. Nhưng nghe Vương Trì Thủy vừa nói như vậy, Tuyên Đại Vũ mới chấp nhận bắt máy.

"Bất kể anh đang ở cái phòng bệnh nào, bây giờ lập tức cút ra cửa chính bệnh viện cho tôi, bà cô tôi đây đứng đó chờ anh!"

Tuyên Đại Vũ hai ngày nay không về nhà, bình thường suốt đêm đánh bài ở một cái quán rượu hoặc câu lạc bộ rồi ngủ qua đêm ở đó, không chỉ có Hạ Diệu đang tìm hắn, Viên Như cũng một mực truy tìm.

Viên Như lúc này biến sắc, không nói hai lời bước tới tới cửa bệnh viện.

Tuyên Đại Vũ sáp vào trước mặt Viên Như, ánh mắt kiêu ngạo đánh giá cô ta, không hề ngần ngại.

"Có việc gì?"

"Dư hơi!" Viên Như vừa nhìn vẻ mặt của Tuyên Đại Vũ, "Anh là thái độ gì? Ném trứng gà đầy mình của tôi mà vẫn cứ thế không biết gì sao?"

"Con mắt nào của cô thấy tôi ném?" Tuyên Đại Vũ hỏi lại.

Viên Như sặc, "Anh không ném, nhưng bằng hữu anh ném!"

"Đúng, là hắn ném vào cô, hắn không phải là đã nằm viện luôn rồi sao?" Tuyên Đại Vũ hời hợt nói.

Viên Như lại bị Tuyên Đại Vũ chận họng không thể nói thêm lời nào, chỉ số thông minh của hai người họ kẻ tám lạng người nửa cân, khả năng ăn nói chua ngoa của Tuyên Đại Vũ chỉ có thể đem so sánh với lời lẽ sắc bén của Viên Như.

"Hơn nữa, tôi ném trứng vào cô là sai sao? Cô nói cô không cùng Hạ Diệu ở bên nhau, có chứng cớ gì?"

Viên Như tức giận giậm chân, "Hạ Diệu là chính miệng thừa nhận, vẫn còn muốn chứng cớ gì?"

Tuyên Đại Vũ càn quấy, "Hắn chính mồm thừa nhận thì sẽ không có ẩn tình gì sao? Nếu như cô là người yêu của tôi, cô làm trò cắm sừng tôi trước mặt bạn hữu, tôi cũng sẽ nói rằng tôi với cô không ở bên nhau trước mặt hắn, đúng không?

"Con mẹ nó cái rắm chứ đúng!" Viên Như tức giận phản bác.

Tuyên Đại Vũ còn nói ngu ngốc "Hai ngươi không bên nhau, Hạ Diệu sao lại phải cứ lui tới công ty huấn luyện? Hai ngươi không bên nhau, Hạ Diệu cớ gì vào dịp lễ năm mới phải giúp đỡ anh trai cô quán xuyến công ty,lo trước lo sau? Hai ngươi không ở bên nhau, Hạ Diệu mùa đông khắc nghiệt chạy đến Cáp Nhĩ Tân làm gì?"

Viên Như tức giận đến rung người, "Anh chớ ép tôi phải dùng biện pháp mạnh!"

Cô đừng nói với tôi là Hạ Diệu quả thật theo đuổi cô, là bản thân cô không thích cậu ta, nên cố ý tìm nam nhân khác làm cậu ta đau lòng. Cô nếu muốn nói như vậy, tôi sẽ càng đập nhiều quả trứng gà vào người của cô.

"Anh chớ ép tôi phải dùng biện pháp mạnh!"

"Bởi mới nói, chuyện gì cũng sẽ có kết cục riêng của nó, bản thân cô nên im lặng mà chấp nhận đi."

"Anh chớ ép tôi phải dùng biện pháp mạnh!"

"Con gà dù cho có đi bên cạnh loài rồng như thế nào đi nữa cũng không trở thành phượng hoàng được."

"..."

A —— ba giây sau, Viên Như rốt cục bạo phát.

"Được, lão bà bà tôi là con gà, nhưng hôm nay con gà này sẽ đánh cho anh tỉnh ra, đồ con rồng ngu xuẩn."

Nói xong từ trong túi lấy điện thoại di động ra, vuốt màn hình qua lại, rốt cục lật tới tấm ảnh giường chiếu của Hạ Diệu và Viên Tung. Kích động giơ lên trước mặt Tuyên Đại Vũ.

"Tự mà nhìn!"

Tuyên Đại Vũ chỉ là qua loa nhìn lướt qua, liền lập tức lộ ra vẻ khinh bỉ

"Cô cho tôi xem tấm hình dơ bẩn này làm gì?"

"Anh nhìn kĩ một chút đi, xem người trong ảnh là ai!"

"..."

HẾT CHƯƠNG!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ