Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 12

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Diệu liền ngồi chờ trong phòng ngủ, gần tới giờ tan tầm, từ ban công truyền tới một tiếng động rất khẽ.

Cậu xoải chân phóng qua đó, xốc rèm cửa lên, liền nhìn thấy một gương mặt khiến cậu phải căm hận. Viên Tung nhẹ nhàng mở cửa sổ lấy lồng chim về, từ lúc Hạ Diệu nghe được động tĩnh cho tới lúc rèm cửa được kéo lên, trước sau không tới hai giây đồng hồ, thế mà lồng chim đã được Viên Tung vững vàng bê trên tay.

“Được lắm!” Hạ Diệu khẩu khí âm trầm.

Viên Tung nói bằng ngữ khí trầm ổn: “Áo ba lỗ của cậu bị lệch rồi, lộ hết cả đầu ngực.”

Hạ Diệu mặc một chiếc áo ba lỗ, bởi vì ban nãy chạy quá hùng hổ, nên áo bị lệch đi. Bên dưới mặc một chiếc quần ngủ ở nhà, ống quần xắn lên, để lộ cẳng chân nhẵn nhụi cân xứng, hai chân tách ra đứng thẳng, điềm đạm thân thiết lại không mất đi ý vị đàn ông.

Mẹ kiếp mi gọi cái kia là đầu ngực*! Cái này của ông cũng không có sản xuất sữa, mi phân biệt cho rõ ràng mà sử dụng từ ngữ chứ! Hạ Diệu tỏ vẻ căm ghét, trực tiếp đưa tay ra ngoài cửa sổ, ngữ khí dị thường.(“đầu ngực” trong tiếng Trung là 奶头, trong đó 奶 có nghĩa là “sữa”, bởi vậy Hạ Diệu mới bắt bẻ)

“Đưa đây!”

Viên Tung hỏi: “Cái gì?”

Hạ Diệu lạnh lùng nói: “Món quà mà em gái anh muốn tặng tôi.”

Viên Tung xoay người quay về xe, lấy ra cả hộp bánh cookie và thức ăn cho chim mà Viên Như đã bàn giao cho hắn.

Sau khi Hạ Diệu cầm trong tay, liền nén một tia kiên nhẫn cuối cùng mà nói với Viên Tung: “Bây giờ nhiệm vụ của anh đã hoàn thành tốt đẹp, từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, ngài mau đi nghỉ mát đi thôi!”

Nói xong, rầm một tiếng đóng cửa sổ lại.

Vốn định trực tiếp ném thẳng “quà tặng” vào sọt rác, nhưng nghĩ nghĩ một hồi, lại thấy vẫn nên ngó qua rồi hẵng vứt, coi như không uổng phí bực tức đã phải chịu đựng suốt mấy ngày qua.

Vì thế, Hạ Diệu bèn mở hộp bánh cookie ra.

Sau khi nhìn thấy thứ bên trong, con mắt híp híp của Hạ Diệu lập tức trợn trừng.

Bên trong là một cái mõ, món đồ đặc trưng của các hòa thượng.

Tiếp tục nửa dỡ nửa xé chiếc hộp còn lại, bên trong là một quyển kinh thư.

Huyết dịch khắp người Hạ Diệu đều đang sôi trào, da đầu sắp bị thiêu trọi.

Cầm lấy hai thứ này phi thẳng tới trước cửa sổ, định trực tiếp ném ra ngoài, kết quả vừa mở cửa ra, lại thấy Viên Tung vẫn đang đứng đó, một chút tư thế cũng không thay đổi.

“Được, chưa đi càng tốt.” Hạ Diệu chỉ vào mặt Viên Tung nói: “Bảo với em gái anh, tôi muốn gặp cô ta một lần cuối cùng. Nếu cô ta còn muốn miễn cưỡng lưu lại trong tôi một ấn tượng không tồi, vậy anh hãy khuyên cô ta đừng có mặc váy ngắn tới!”

Buổi tối, biết được tin tức này, Viên Như cực kỳ kích động.

“Ôi chao mẹ ơi! Anh à, anh thật quá lợi hại! Em theo đuổi hắn lâu như vậy, đừng nói hẹn em, ngay cả em hẹn hắn, hắn cũng chưa từng tới.”

Viên Tung khó có được chủ động biểu lộ sự quan tâm đối với Viên Như, “Trước tiên thử nghĩ xem ngày mai nên mặc gì đi.”

“Phải phải phải!” Viên Như chạy vào phòng quần áo riêng của cô, lượn đi lượn lại trước năm cái tủ, “Cái này nhé? Có phải quá diêm dúa rồi không? Cái này thì sao? Không được, không tìm được giày để phối cùng…”

Cuối cùng tìm tới tìm lui, lại lấy ra một chiếc váy díp siêu ngắn. Bình thường Viên Tung phản cảm nhất với việc Viên Như mặc thành như vậy, thế nên lúc Viên Như cầm nó ra, cô còn đặc biệt lén liếc Viên Tung một cái, chỉ sợ hắn sẽ giận dữ quát ầm lên.

Viên Tung đứng cạnh suốt một hồi lâu, bờ môi mím chặt cuối cùng cũng mở ra.

“Liền chọn cái này đi.”

*

Người đã xui xẻo, dẫu đánh rắm cũng có thể đập vỡ thứ đồ phía sau.

Câu này dùng để hình dung Viên Như là không thể thích hợp hơn. Vốn hôm qua Hạ Diệu đã điều chỉnh lại tâm tình suốt cả một đêm, hôm nay vừa khá hơn được chút xíu, định bụng sẽ khéo léo khách khí mà biểu đạt một chút thái độ của cậu với Viên Như, kết quả Viên Như lại diện tới một bộ váy ngắn, dập tắt toàn bộ điểm trắc ẩn duy nhất trong lòng Hạ Diệu.

“Rốt cuộc cô còn muốn gây sức ép với tôi tới khi nào?” Hạ Diệu nói toạc móng heo.

Ngón tay xinh đẹp của Viên Như khẽ nâng gò má, ánh mắt mê đắm nhìn thẳng về phía Hạ Diệu.

“Gây sức ép tới thiên hoang địa lão, sông cạn đá mòn. Núi không còn góc, trời đất hợp nhất, mới dám cùng người đoạn tuyệt.”

Hạ Diệu, “…Ý của cô là, bất kể thế nào cô cũng không buông tha cho tôi?”

“Người nếu không rời không bỏ, ta tất sinh tử gắn bó.”

“…”

Hạ Diệu tạm dừng để nghỉ lấy sức, rồi mới nặn ra được một tia động lực để nói chuyện với Viên Như.

“Tôi có một điểm thiếu hụt trí mạng.”

“Anh nào có điểm thiếu hụt gì đâu? Em không thấy nha! Ở trong mắt em, anh chính là hoàn mỹ không tỳ vết, khuyết điểm của anh cũng là ưu điểm! Vả lại, có khuyết điểm thì đã làm sao? Em cũng có rất nhiều khuyết điểm nha! Yêu đương chẳng phải là quá trình bao dung lẫn nhau, hòa hợp lẫn nhau sao? Dẫu thế nào em cũng nhận định anh rồi. Cho dù anh có vừa bẩn vừa lười, tính tình lại không tốt, em cũng nguyện ý yêu anh thương anh chiều chuộng anh. Cho dù anh có bị người ta tạt axit hủy dung, em cũng nguyện ý cùng anh đến thiên trường địa cửu. Cho dù anh xảy ra tai nạn giao thông phải sống đời thực vật, em cũng nguyện ý phục vụ anh cả đời. Cho dù anh…”

“Nếu tôi bất lực thì sao?” Hạ Diệu cắt ngang lời Viên Như.

Viên Như bất chợt cả kinh, một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần.

“Anh nói gì?”

“Thời gian giữ được trước lúc bắn của tôi, ba giây.”

Viên Như bới bới tóc sau gáy, “Là như vậy à… cái đó… Em còn có chút việc, sẽ không tào lao với anh nữa. Vậy chuyện của chúng ta cứ thế đi, em cũng không phải phụ nữ đứng đắn gì, anh tự xem rồi lo liệu.”

Nói xong, liền phóng ra khỏi quán cafe như bỏ chạy.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...