Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 1

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi năm một lần giải thi đấu vật tự do dành cho cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ lại diễn ra ở sân vận động Bắc Kinh.

"Ngày hôm qua chúng tôi đã tiến hành một cuộc thi dự tuyển, trải qua những trận đấu kịch liệt, đã tìm ra mười sáu tuyển thủ tiến vào trận chung kết. Người chủ trì lần lượt gọi to tên của mười sáu người này: "Joy, Brown, Đới Cao Cao, Hạ Diệu,..."

Mười sáu tuyển thủ mặc đồng phục cảnh sát lần lượt lên đài biểu diễn, tám người Trung Quốc tám người Hoa Kỳ, mặt đối mặt xếp thành hai hàng, hướng về đối thủ cúi chào làm lễ một cái. Brown đứng ở vị trí thứ ba thuộc hàng ngũ Hoa Kỳ, cúi người chín mươi độ âm thầm đánh giá người đứng chếch phía đối diện là Hạ Diệu từ trên đầu xuống dưới đũng quần, khoé miệng kín đáo nhếch lên một nụ cười không mấy tử tế.

Tiếng súng báo hiệu bắt đầu thi đấu khai hoả, lần lượt hai người đối kháng, người thắng sẽ được vào đấu vòng trong.

Giải đấu vật tự do giữa cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ là sự giao thoa giữa hai nền văn hoá võ thuật khác nhau giữa Trung Hoa và Tây Phương. Cảnh sát Trung Quốc chú trọng vào các chiêu thức bằng chân, vô cùng ác liệt. Bên Hoa Kỳ lại lấy nấm đấm là đòn sát thủ, một chiêu hạ gục đối phương. Mà Brown người giỏi nhất trong đội hình cảnh sát Hoa Kỳ.

Trận đấu đầu tiên, Brown đấu với Chu Hoa Cường.

Vừa nhập trận Brown liền cho Chu Hoa Cường một đòn áp đảo tinh thần, một chân đạp cho Chu Hoa Cường nằm dài ra đất. Trong mấy phút, Brown đem quyền cước của mình phát huy hết sức nhuần nhuyễn, trong sân thỉnh thoảng lại nổ ra những tràng pháo tay nhiệt liệt. Không còn nghi ngờ gì nữa Brown nắm phần thắng trận đầu tiên. Sau khi diễn ra tiếp bảy trận đấu nữa, loại được tám người, trên đài còn sót lại ba người Hoa Kỳ năm người Trung Quốc trong đó có Hạ Diệu.

Vòng hai thi đấu bắt đầu, lần này bên Trung chọn ra một người có thực lực chiến đấu là Trương Văn Long.

Đầu trận, Trương Văn Long quét một cước lên đầu Brown, Brown không có chút phản ứng nào, nắm chân Trương Văn Long vặn một cái khiến cậu ta ngã xuống đất. Sau một phút hai bên lại tiếp tục chiến đấu, Trương Văn Long lại dùng đòn sở trường của mình liên tục đá vào đầu Brown, nhưng Brown lại chẳng có phản ứng gì. Mà liên tục đá vào đầu gối của Trương Văn Long, khiến cậu ta chấn thương mà bị loại. Vòng thi đấu thứ hai cũng kết thúc, bốn người bị loại, trên khán đài còn lại một người Hoa Kỳ ba người Trung Quốc bao gồm Hạ Diệu.

Vòng thứ ba thi đấu bắt đầu. May mắn Brown không được xếp đấu với Hạ Diệu.

Trong khi Brown ở trên khán đài, Hạ Diệu đứng ở khu vực chờ, nghe hai người công nhân bên cạnh bàn tán.

"Này,tên Hoa Kỳ kia cũng ác chiến thật, cảnh sát của ta đứng cạnh bên hắn chả khác gì con gà con!"

"Mấy người giỏi võ của ta đều bị hắn hạ gục, xem ra ba người còn lại này cũng quá dữ!"

"Á cái đậu xanh! người này cũng gục rồi!"

"Dậy! Dậy đi! Đệt không dậy nổi."

Tiếng còi vang lên, Brown lại thắng. Vòng thứ ba thi đấu kết thúc, hai người bị loại, trên khán đài còn lại một Hoa Kỳ một Trung Quốc là Hạ Diệu. Sau trận tranh huy chương đồng, trận tranh giải quán quân huy chương vàng cũng bắt đầu.

Sân vận động nổ ra những tiếng hò hét không ngớt, tất nhiên tiếng hò reo bên Trung lấn át hẳn bên Hoa Kỳ. Tuy rằng đội nhà chiếm ưu thế nhưng không một ai dám thở ra hơi vì đối phương quá mạnh mẽ."

Rất nhanh, hai bên đã lên trên đài thi đấu. Brown đứng dưới ánh đèn như một bức tượng điêu khắc rực rỡ, cường tráng chắc khoẻ. Khiến người ta liên tưởng ngay đến Lâm Giáo Đầu trong truyện Thuỷ Hử, có sức nhổ núi nhấc đỉnh, giết sư đạp hổ, thống lĩnh mười vạn cấm quân, vô cùng uy phong lẫm liệt. Đứng đối diện hắn là Hạ Diệu, dáng người thẳng tắp như cây tùng, mũi cao, môi mỏng, đôi mắt đẹp anh tuấn, hoàn toàn không giống như là đến đấu vật.

Hai bên bắt tay giao hữu, Hạ Diệu cười nhạt, cười đến khiến cho người ta thoải mái, dễ chịu.

Có vẻ như hai bên đang chờ đợi, thăm dò chuẩn bị cho một cuộc ác chiến dời sông lấp biển. Loại bình tĩnh này như bình lặng trước bão táp. Sau đó, chính là đột nhiên bộc phát những trận quyền cước hung hãn mạnh mẽ. Hai bên đối chọi, đánh nhau kịch liệt, công thủ tiến lùi, chuyển động nhanh rồi chậm, cương nhu ảo diệu, luân phiên đáp trả.

Brown xuất một đá lực cực lớn, hung hãn mạnh mẽ, cực kì chuẩn xác, đe doạ cực độ. Hạ Diệu lộn chếch sang một bên, vừa hạ xuống liền xuất ra một quyền. Sau đó, vút một cái lên cao tung ra một loại quyền làm đốt cháy không trên võ đài, Hạ Diệu như một con báo vừa nhảy lên cao vừa tung ra song quyền nhắm thẳng chính xác vào đầu của Brown. Trong sân bùng nổ tiếng ủng hộ của khán giả.

Nếu như chỉ dùng một từ để miêu tả các chiêu thức của Hạ Diệu, thì từ đó chính là "đẹp". Đấm thẳng, móc, nhảy lên, lùi về... Mỗi một chiêu biến hoá khôn lường, rất có uy lực nhưng không kém phần đẹp mắt, không những khiến cho khán giả trong sân thật sự mở rộng tầm mắt, mà còn khiến cho chính Brown như mê như say.

Thi đấu tiến vào giai đoạn gay cấn tột độ, Hạ Diệu liên tiếp chiếm lấy thế thượng phong, giáng một quyền mạnh đả kích đối thủ. Lại dùng chính mình khéo léo đeo thể trọng nặng 115 Kg của Brown vật ngã xuống đất, nện đến võ đài "ầm ầm" vang dội.

"Một phút... Hai phút..." Trọng tài bắt đầu tính giờ.

Hạ Diệu lấy cùi chỏ mạnh mẽ đè lên ngực Brown, khi gần tới 3 phút, Brown đột nhiên ưỡn ngực một cái, Hạ Diệu đem thân thể nghiêng về phía trước, dốc hết sức mà vươn mình lên phòng ngừa đối phương trở mình. Brown lợi dụng cơ hội này, bàn tay lớn túm chặt gáy hạ diệu ấn xuống.

Sau đó...

Hôn lên môi Hạ Diệu một cái.

Hiện trường vang lên tiếng xôn xao.

Hạ diệu bị bức đến trong khét ngoài sống.

Tiếng còi trọng tài vang lên, phán Hạ Diệu thắng lợi. Sân vận động bùng nổ rung trời tiếng ủng hộ.

Nhưng Hạ Diệu làm như không nghe thấy, nắm đấm tung ra trên mặt Brown như súng máy bắn phá. So với vừa nãy thi đấu thì còn khốc liệt hơn, quả thực như là muốn đánh chết đối thủ.

Trọng tài chạy lại ngăn cản, "Tôi nói là thi đấu đã kết thúc, cậu còn chưa đánh đủ à?"

Hạ Diệu lúc này mới đứng lên, rất phong độ mà đem Brown bị sưng mặt sưng mũi từ trên mặt đất kéo lên.

"You 're—very—handsome!" Brown nói.

Hạ Diệu nở một nụ cười giao hữu, nói thì thầm một câu mà chỉ hai người nghe được.

"I 'm—not—gay—and— ĐKMM!"

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...