Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Xem Tướng Tuyệt Mệnh – Chương 3

Thầy Xem Tướng Tuyệt Mệnh

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Liễu Như Lan thay đổi thấy rõ.

4.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Nhưng cô ta vẫn có chút nghi ngờ, tiếp tục nói: “Tôi đang hỏi nguyên nhân cái ch.ết của anh ta, lời này của anh vẫn còn rất mơ hồ.”

Những người làm nghề này như tôi, bất kỳ lúc nào cũng phải giấu nghề, thế nên tôi giả vờ khó xử nói chỉ dựa vào mỗi tấm da người này thì không thể có được thêm thông tin hữu ích gì.

Mãi cho đến khi tên đệ của Liễu Như Lan rút d.a.o ra, tôi mới vội nói rằng người này là do phẩm hạnh không đoan chính, một chân đạp hai thuyền nên mới vớ phải họa sát thân.

Một câu trả lời đơn giản tuân theo đạo đức sẽ gây ra sự nghi ngờ cho người ta, nhưng khi một khi câu trả lời đó là do bị ép buộc phải nói ra thì lại khác.

Quả nhiên, sau khi tôi nói lời này, cách Liễu Như Lan nhìn tôi rõ ràng đã có sự thay đổi.

Cô ta yêu cầu tên đệ của mình cất dao, đi ra bên ngoài cửa đứng rồi kính cẩn đưa cho tôi hai trăm ngàn tệ như đã hứa.

Sau đó, cô ta thở dài nói: “Từ khi công việc kinh doanh của tôi khá lên, chồng tôi đã lấy tiền của tôi đi ăn chơi. Lúc đầu, tôi không có thời gian để quản anh ta, cho đến khi anh ta bị một mụ khốn nào đó cho uống bùa mê thuốc lú, còn muốn ly hôn với tôi, chia tài sản của tôi và cưới ả khốn đó về… haiz…"

Bề ngoài tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh, thầm nghĩ rằng người phụ nữ này quả rất ghê gớm, nói gi.ết là gi.ết, chẳng ghê tay.

"À ừ, kìm nén đau thương, từ trên mặt của cô, tôi có thể nhìn ra, sợi dây tình duyên vẫn chưa đứt, sau này nhất định sẽ gặp được một mối duyên lành thôi.” Tôi lựa lời dễ nghe mà nói.

"Đại sư, anh thật sự có thể xem tướng mặt của một người sao?"

Khi Liễu Như Lan hỏi ra câu này, trong thâm tâm tôi biết rằng cô ta đã hoàn toàn tin vào điều đó.

Cho dù lúc này tôi có phủ nhận, cô ta cũng sẽ chỉ cho rằng tôi đang che giấu bản thân mà thôi.

Con người là vậy, họ chỉ tin vào những gì mắt mình nhìn thấy.

Thân phận của Liễu Như Lan nhất định là rất nhạy cảm, nên sau khi cầm lấy tiền, tôi nghiêm túc nói: “Đừng lo lắng, người làm nghề này như tôi rất kín miệng, chỉ cần cô rời khỏi cánh cửa này, tôi sẽ giả vờ như chưa bao giờ gặp qua cô, huống hồ là nhắc tới chuyện này, thân phận của cô cũng sẽ không lộ ra!"

"Tôi biết mà, đại sư, hẳn là anh đã biết tôi làm nghề gì rồi phải không?" Liễu Như Lan cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

5.

Dù tôi cũng chẳng nhìn ra được gì nhưng vẫn tỏ ra như đã thấu tỏ tất cả, gật gù đầu.

Không ngờ Liễu Như Lan lại đổi tông giọng mà nói: "Nếu đã như vậy, tôi sẽ không vòng vo tam quốc nữa, sở dĩ tôi tới tìm anh, thật ra là muốn anh giúp tôi một chuyện cỏn con.”

Tôi hiểu ý cô ta, vì muốn biết danh tiếng của tôi có phải bịp không, cô ta đã cố tình dùng tấm da mặt này để kiểm tra tôi.

Vì vậy, cái chuyện cỏn con của cô ta cũng không thể nào “cỏn con” được.

Tôi do dự hồi lâu, đang định từ chối thì Liễu Như Lan đột nhiên cất lời: “Chỉ cần anh chịu giúp tôi chuyện nhỏ này, tôi sẽ cho anh thù lao là bảy trăm ngàn tệ!”

Bảy trăm ngàn!

Tim tôi đập thình thịch, cộng thêm cả ba trăm ngàn này đã lên đến một triệu rồi!

Lại còn là tiền mặt... Đây quả là một món hời lớn, có lẽ sáu bảy năm cũng không thể gặp lại được cơ duyên như vậy.

Vì vậy, tôi cắn răng hỏi: “Chuyện gì? Miễn là không phải chuyện ác tày trời hoặc vi phạm luật pháp, vậy thì, nếu giúp được, tôi sẽ giúp.”

Liễu Như Lan gật đầu: “Rất đơn giản, giúp tôi xem tướng mặt người ch.ết.”

Tôi nuốt nước bọt.

Xem ra Liễu Như Lan có hơn một mạng sống trong tay, cô ta thực sự là một con rắn độc. Tôi không biết cô ta làm nghề gì, tính tình lại hung bạo như vậy, khoản tiền kiếm về được ắt hẳn cũng chẳng sạch sẽ gì.

Tôi mơ hồ cảm thấy hối hận, tiền thù lao tuy cao, nhưng có mạng kiếm tiền thì cũng phải có mạng để dùng chứ!

Bây giờ Liễu Như Lan còn cần tôi, nhưng sau khi tôi làm rõ ràng đầu đuôi sự việc, cô ta còn không gi.ết tôi để bịt miệng sao? Chưa kể những thứ khác, chỉ riêng hai vụ án gi.ết người này đã đủ khiến Liễu Như Lan gi.ết tôi để diệt khẩu rồi.

Tôi lắc đầu, đổi lời: “Tôi không giỏi xem tướng mặt người ch.ết lắm. Quảng Đông này có rất nhiều thầy tướng số, tôi biết một thầy tướng số đặc biệt giỏi xem tướng mặt người ch.ết, chi bằng tôi giới thiệu người đó cho cô?"

Không có cách nào khác, ch.ết đạo hữu còn hơn ch.ết bần đạo, cùng ngành thì cũng tranh giành bát cơm thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Xem Tướng Tuyệt Mệnh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...