Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 98

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên bàn cơm, đồ ăn đều đã chuẩn bị xong xuôi, trong lòng dì Lâm biết mọi chuyện, nhưng chủ nhà không ai mở lời, tự nhiên bà cũng sẽ không nói nói lời thừa.

“Vân Chiêu đâu”.

“Đột, đột nhiên có việc, đi ra ngoài một chuyến”. Tưởng Minh Lệ rủ mắt nói.

“Chuyện gì mà gấp như vậy, không ăn cơm đã đi”. Dịch Thành Hành nhìn Dịch Nhạc, “Nhạc Nhạc, gọi điện thoại kêu anh con về ăn cơm”.

“Dạ… Biết rồi”.

Lúc Dịch Nhạc đứng dậy cầm theo điện thoại kéo kéo Dịch Tích, Dịch Tích nhìn cô, sau đó thấp giọng nói, “Chị đi theo em".

Dịch Nhạc kéo cô tới phòng cô, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy bước vào phòng cô.

“Làm gì".

“Chị, chị sẽ nói ba biết sao, chuyện anh thích chị…"

Dịch Tích: “Xem ra cô không ngạc nhiên lắm, sao nào, cô đã biết?"

Dịch Nhạc cắn môi: “Trước đó em luôn không hiểu vì sao lúc anh ấy ở nước ngoài luôn chú ý chuyện của chị, cũng không hiểu vì sao anh ấy lại quan tâm chị như vậy, sau đó thì em hiểu, anh ấy thích chị, bắt đầu từ lúc còn rất nhỏ".

Sắc mặt Dịch Tích căng thẳng: “Sau đó thì sao".

“Em, em biết chị không có lừa gạt người khác, em cũng biết lúc nhỏ anh ấy có một lúc đối với chị, đối với chị có ý đồ gây rối... Chuyện này, là anh em làm sai. Dịch Tích, chị có thể... Có thể tha thứ cho anh ấy một lần, anh ấy uống say rồi, anh ấy thật sự không biết bản thân đã làm cái gì”.

“Tha thứ?” Dịch Tích cười một cái, “Chuyện này đã qua lâu như vậy, thật ra thì tôi sớm nên quên đi. Nhưng nếu cô một hai phải bắt tôi tha thứ, tôi thật sự không biết tha thứ như thế nào, anh ta uống say, tạm thời không trách, nhưng sau đó thì sao, sau đó lúc anh ta tỉnh táo, vì sao không dám thừa nhận. Còn có mẹ cô, bà ấy là người đầu tiên trở về, lúc ấy bà ấy nhất định thấy được phòng tôi là cảnh tượng gì, nhưng bà ấy lại lựa chọn bao che cho đứa con là anh ta. Dịch Nhạc, nói thật thì, nếu là cô, cô sẽ cảm thấy cô nên thế nào”.

Mặt Dịch Nhạc trắng bệch: “Em biết... Em biết chị nhất định hận thấu xương mẹ và anh, nhưng mà, nhưng mà em thật sự sợ nhà mình sẽ sụp đổ, Dịch Tích, ba biết được thì sẽ thế nào, đến lúc đó nên làm cái gì”.

“Tôi sẽ không nói”. Dịch Tích hờ hững nói, “Không phải bởi vì tôi lựa chọn tha thứ, mà là tôi lười nhắc lại chuyện này, sự việc đã qua lâu như vậy, ba lại lớn tuổi, tôi cũng không còn nhỏ, tôi không muốn dày vò như vậy”.

Ánh mắt Dịch Nhạc sáng lên, “Chị, chị sẽ không nói cho ba biết việc hôm nay sao”.

Dịch Tích lạnh lùng nói: “Nếu tôi nói ra... Sau đó, ba và mẹ cô sẽ cãi nhau một trận lớn, sau đó nhắc lại chuyện xưa, nghiêm trọng mà nói thì sẽ ly hôn? Sau đó nữa thì anh cô bị đuổi khỏi nhà? Chuyện đến nước này, đối với tôi thì có lợi ích gì”.

Ba cô thích Tưởng Minh Lệ đến mức nào thì cô không phải không biết, tuổi lớn như vậy còn phải trải qua việc này thì ông ấy phải làm sao xử lý.

Bình tĩnh mà xem xét, ngoại trừ việc Tưởng Minh Lệ nhiều năm trước giữ kín chuyện này của con trai bà, trong cuộc sống thường ngày thì bà ấy chưa hề đụng vào cô, ngược lại vẫn luôn sợ làm cô không vui mà nhún nhường mọi việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cô không còn nhỏ nữa, biết được đợt sóng này nếu nổi dậy thì sẽ kéo theo không ít người.

Đêm nay, Dịch Vân Chiêu không trở về. Tưởng Minh Lệ lo lắng sốt ruột, nhưng ngoài mặt cũng không dám lộ ra quá nhiều cảm xúc.

Dịch Tích ở nhà ăn xong bữa cơm này với Dịch Thành Hành liền ra khỏi nhà, cô không lái xe, là đi ra ngoài tiểu khu. Lúc đến cổng lớn, cô gọi điện thoại cho Từ Nam Nho.

Cô đứng ở ven đường chờ anh, nhưng không nghĩ tới lại gặp Dịch Vân Chiêu trước. Lúc Dịch Vân Chiêu lái xe qua trông thấy được cô, anh ngừng xe lại.

Dịch Tích và người đàn ông trong xe nhìn nhau một cái, đột nhiên không biết nên nói cái gì.

“Cô không lái xe sao”. Thoạt nhìn sắc mặt anh rất kém, nhưng lúc mở miệng nói chuyện ngữ khí lại coi như ôn hòa.

Dịch Tích: “Vừa rồi uống chút rượu, không lái xe”.

“Ừ, đợi người?”

“Ừ, đợi anh ấy đón tôi”.

Dịch Vân Chiêu cong môi, nụ cười kia lại không bằng không cười. Đầu mày Dịch Tích hơi nhíu lại: “Trình Viện đâu? Anh làm gì cô ấy rồi”.

“Náo loạn một hồi... Đưa cô ấy về nhà”.

Dịch Tích “ừm” một tiếng.

“Dịch Tích”.

“Ừm?”

“Lời cô ấy nói, cô tin không”.

Dịch Tích nghiêng đầu né tránh, trầm mặc một lát nói: “Không tin”.

Dịch Vân Chiêu dường như cười khẽ: “Tôi biết cô sẽ không tin, không sao cả, tốt nhất là như vậy…”

Dịch Tích: “Anh quay về đi, ba luôn hỏi anh vì sao còn chưa về”.

Dịch Vân Chiêu hơi chậm chạp, anh cúi đầu, bàn tay trên vô lăng hơi siết chặt: “Dịch Tích, cô có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, lúc đó cô trừng mắt với tôi, giả vờ như bản thân rất hung dữ. Tôi nghĩ, lúc đó chắc là cô rất ghét tôi, nhưng mà… Nhưng mà cô tin không, cảm giác lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô lại là, tính tình cô dường như rất tệ, nhưng nhìn thì… Rất đáng yêu”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...