Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 84

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho cũng ngồi xổm xuống bên lều nhỏ, Dịch Tích nhìn anh rồi nói: “Chiêu Tài đi theo thầy quá đáng thương, không ai chăm sóc nó”.

“Ừ, nó thiếu mẹ". Từ Nam Nho nghiêm túc gật đầu.

Dịch Tích: “Cái gì mà thiếu mẹ, nó thiếu tình thương".

Từ Nam Nho nghiêng đầu nhìn cô: “Em có muốn dọn đến đây ở không, như vậy thì Chiêu Tài sẽ không thiếu mẹ cũng không thiếu tình thương nữa".

Từ Nam Nho nói xong vẫn nhìn cô chằm chằm, nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn được nữa.

Dịch Tích hơi sửng sốt, đột nhiên trêu anh: “Oa, chắc là thầy không phải đang cầu hôn với em đó chứ?”

Từ Nam Nho im lặng: “Cầu hôn thì em sẽ ở lại đây?”

Dịch Tích đột nhiên đứng dậy, có chút không được tự nhiên đi về phía phòng khách: “Thầy đừng tưởng bở, em sẽ không đồng ý”.

Dịch Tích đi đến phòng khách ngồi xuống.

Trầm mặc một lúc lâu, Từ Nam Nho rủ mắt, duỗi tay sờ lông Chiêu Tài: “Đấu không lại em”.

“Meo”.

Dịch Tích ở lại nhà Từ Nam Nho một lát, Dịch Chiêu Tài cũng tỉnh giấc đi lại quanh phòng.

Dịch Tích thấy nó trèo lên trèo xuống, không nhịn được nói: “Thầy à, thầy xác định là nó bệnh thật sao?”

Từ Nam Nho chỉ tạm dừng một lát liền nói: “Xác định”.

“Em thấy nó vẫn khỏe”.

“Có thể là bởi vì uống thuốc nên khỏe một chút”.

Dịch Tích “ừ” một tiếng, nhấc chân đi về phía Chiêu Tài: “Mày qua đây tao ôm một cái”.

Dịch Chiêu Tài có lúc sẽ rất năng động, mà lúc này lại là lúc nó đang ở trạng thái năng động quá mức. Dịch Tích chạy theo nó muốn ôm, còn nó thì chạy lăng xăng không cho cô chạm vào.

Dịch Tích đuổi theo nó đến mức bực bội: “Cái đồ vô lương tâm, là ai ôm mày về từ bãi đỗ xe, là ai kết thúc cuộc sống lang thang của mày, bây giờ ôm một cái cũng không cho!”

Hùng hổ đi đến bên cạnh sô pha, Dịch Tích thở phì phì hết đạp rồi đá vào chân Từ Nam Nho: “Nhường một chút, em muốn ngồi”.

Từ Nam Nho thu chân, cô đi vòng sang trước mặt anh.

Dịch Tích đặt m.ô.n.g ngồi lên sô pha, tiếp tục lẩm bẩm: “Đều nói mèo tương đối bạc tình, thật đúng như vậy, bây giờ không nhận em, vậy mà lại không cho ôm”.

Vừa dứt lời, bên cạnh cô liền có một đôi tay vươn ra, trong chớp mắt, Dịch Tích đã bị người kia ôm ở trong ngực.

Ánh nắng ấm áp của ngày đông chiếu từ cửa kính, rèm cửa bay phấp phới, cắt những tia sáng thành nhiều dải sáng rơi xuống bên cạnh bóng của hai người. Xung quanh đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Dịch Tích có thể nghe được tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ chậm rãi vang lên.

Phía sau lưng ấm áp, quanh quẩn chóp mũi đều là mùi hương đặc trưng của anh.

Giờ phút này, trong lòng Dịch Tích đột nhiên có cảm giác quái lạ, dường như thời gian không hề trôi đi, nó vẫn luôn ngừng ở thời điểm năm đó lúc cô gặp anh.

“Thầy làm gì”. Thật lâu sau đó, Dịch Tích rốt cuộc cũng lên tiếng.

Từ Nam Nho không nhúc nhích, chỉ đem cằm khẽ tựa vào sườn mặt cô, nhàn nhạt nói: “Nó không cho ôm, tôi cho”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hiếm khi Dịch Tích cảm thấy mặt có chút nóng, cô đưa tay cào vào tay anh: “Em muốn ôm Chiêu Tài, chứ không phải thầy”.

“Đừng nhúc nhích”. Từ Nam Nho ôm lấy cô dựa vào phía sau, hai người liền rơi vào sô pha.

Dịch Tích nửa nằm ở trên sô pha, toàn bộ người nằm gọn trong lòng n.g.ự.c anh: “Rốt cuộc là thầy muốn làm gì…”

“Tôi có chút buồn ngủ”.

“Vậy thầy ngủ đi”.

“Tôi đang ngủ”.

“Vậy thầy buông em ra”. Dịch Tích giãy giụa hai cái muốn đứng dậy, nhưng người ở phía sau nhìn cánh tay ở phía trước cô một cái, vậy mà cô lại không thể động đậy.

“Này, đứng dậy? Này… … Ây da”.

Trên đầu bị gõ một cái, Dịch Tích ngẩng đầu trừng mắt với anh: “Đau!”

Từ Nam Nho duỗi tay ấn cô lại vào trong lòng ngực, thuận tiện xoa trán cô: “Tôi không có dùng sức”.

“Thầy nói không dùng sức thì không dùng sức, em đau!”

Bàn tay xoa trán cô nhẹ đi một chút, thật lâu sau, đỉnh đầu Dịch Tích truyền đến một tiếng nhỏ nhẹ: “Không lớn không nhỏ”.

“Ai không lớn không nhỏ?”

“Này này lúc nãy là gọi ai?”

“Gọi thầy”.

“Có biết gì gọi là tôn sư trọng đạo không”.

Dịch Tích: “Bây giờ nhắc tôn sư trọng đạo với em… Vậy phiền vị tôn sư này đừng ôm em, tránh phạm phong tục”.

Từ Nam Nho dừng lại, bàn tay đang xoa đầu cô cũng buông xuống, không hé răng nói lời nào.

Dịch Tích đắc ý: “Tôn sư biết sai rồi sao?"

"..”.

“Còn dùng vũ lực với em, thầy có biết cái này gọi là hình phạt thể chất không, loại thầy giáo giống như thầy nên lập tức sa thải... A!"

Đột nhiên người phía sau xoay người cô đè cô xuống sô pha.

Dịch Tích không kịp phòng bị nhìn người đàn ông đang đè cô.

Anh từ trên cao nhìn xuống, trong mắt như có một đốm lửa.

“Vậy mà gọi là hình phạt thể chất? Em có biết cái gì mới gọi là hình phạt thể chất thực sự không”.

Dịch Tích: “...”

Từ Nam Nho cúi người, đôi môi như muốn chạm vào vào mặt cô: “Có muốn thử không?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...