Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 81

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho: “...”

Dịch Tích cũng chào hỏi Ngô Loan Phong, sau đó thử đôi giày còn lại rồi đưa cho nhân viên gói lại.

“Phong Phong, em muốn thử đôi này được không”. Cô gái xinh đẹp kia vui vẻ lấy đôi giày cao gót trên kệ, Dịch Tích nhìn đôi đó, đó không phải là đôi mà Từ Nam Nho nói già sao.

Ngô Loan Phong: “Đương nhiên, bảo bối thích là được”.

“Ghét anh”. Cô gái kia nũng nịu cười rồi thay giày.

Sau khi thay xong, cô ấy như nhặt được bảo vật chạy về phía Ngô Loan Phong, sau đó có chút ngại ngùng nhìn sang Từ Nam Nho rồi nói: “Đẹp không?”

Ngô Loan Phong: “Đẹp, đẹp đến c.h.ế.t người, đúng không Nam Nho”.

Sắc mắt của Từ Nam Nho có chút quái lạ: “...”

Cô gái nhỏ kia bĩu môi: “Có phải là không đẹp không”.

“Sao có thể! Em đừng để ý bạn anh, anh ta luôn mang bộ mặt người chết, thật ra thì trong lòng anh ấy đang khen em đẹp”. Ngô Loan Phong vỗ vào lưng Từ Nam Nho, thấp giọng nói: “Khen một câu thì cậu sẽ c.h.ế.t sao, khó khăn lắm mới theo đuổi được”.

Từ Nam Nho nhìn anh ta, ánh mắt rõ ràng là kiểu “liên quan gì đến tôi”.

Dịch Tích đứng một bên xem náo nhiệt, nhịn không được nói: “Thật đó, trong lòng anh ấy cảm thấy đẹp thì bề ngoài vô cùng bình tĩnh, em gái, cứ mặc kệ anh ấy”.

Ngô Loan Phong giơ ngón tay cái với Dịch Tích: “Bảo bối nghe thấy chưa, mọi người đều nói vậy”.

Cô gái chớp mắt: “Vậy anh mua đôi này cho em”.

Ngô Loan Phong: “Được! Không thành vấn đề”.

Lúc này, người phục vụ cũng xách theo hai đôi giày của Dịch Tích về phía này: “Cô Dịch”.

“Được”. Dịch Tích vừa định rút thẻ trong túi xách, bên cạnh đã có người đưa thẻ đến.

Cô nhân viên cười tươi dẫn đường cho Từ Nam Nho: “Tiên sinh, mời anh đi theo tôi để thanh toán”.

Từ Nam Nho đi theo cô nhân viên, Ngô Loan Phong ở phía sau nói lớn: “Đôi này cũng tính cho anh ta”.

Dịch Tích vô thức tiến về trước: “Vẫn là em trả cho”.

Từ Nam Nho dường như không nghe thấy đi về trước, Ngô Loan Phong vỗ vào vai Dịch Tích: “Em đừng tiết kiệm giúp cậu ấy, cậu ta giàu mà”.

Dịch Tích dừng lại, ừ thì cũng đúng, lúc trước lái toàn xe đắt tiền.

Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, thầy ấy không dựa vào gia đình, chỉ là một thầy giáo bình thường mà có nhiều tiền như vậy.

Mua xong giày lại đi dạo tiệm khác, Ngô Loan Phong và bạn gái của anh ta cứ nhất quyết đi theo. Trên đường đi, Dịch Tích nghe hai người họ cứ bảo bối này bảo bối nọ cũng ngán ngẩm.

Dịch Tích và Từ Nam Nho đi phía sau họ, buồn chán nói: “Bảo bối bảo bối, gọi thân thiết như vậy, người trẻ tuổi lúc yêu nhau thật năng động”.

Từ Nam Nho dừng lại: “Ngô Loan Phong lớn hơn em vài tuổi”.

“Ừ, em nói cô gái kia”.

Từ Nam Nho lại dừng lại: “Cô ấy nhỏ hơn em sao”.

“Ồ… Thầy không thấy sao, chắc khoảng hai mươi lăm”.

“Không nhìn ra, có vẻ lớn hơn em”.

Dịch Tích giật nhẹ ống tay áo anh, đắc ý nói: “Ý của thầy là em trẻ đúng không”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Từ Nam Nho cười nhạt: “Ừm, vị thành niên”.

Dịch Tích ngẩn người, lập tức ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng: “Nói nhảm, vị thành niên có thể giống em sao!”

“Cái gì cái gì, sao nào?” Ngô Loan Phong đang đi phía trước bỗng quay đầu lại. Từ Nam Nho đen mặt kéo Dịch Tích về phía sau: “Không có gì”.

Ngô Loan Phong: “Ồ”.

Tiếp tục quay đầu nói mấy lời chán ngấy.

Dịch Tích ở phía sau anh ló đầu ra: “Thầy kéo em làm gì”.

Từ Nam Nho: “Đi đứng cẩn thận”.

Dịch Tích: “Em không đi đứng cẩn thận sao”.

Từ Nam Nho không nói gì.

Dịch Tích: “Xùy…”

Đi vào trong cửa hàng bán túi xách, cô gái kia lại bắt đầy hăng hái, “A, muốn cái túi này, rất đẹp, bạn em cũng có”.

“Được, mua!”

Cô gái nhỏ: “Cái này em cũng muốn, bảo bối, được không”.

“Cái này xấu như vậy…”

“Người ta muốn mua mà!”

“Được được, mua”.

“...”

Từ Nam Nho nhìn hai người họ gọi nhau tình cảm như vậy, lại nhìn sang Dịch Tích đang đứng một mình chọn túi xách. Anh bước lên vài bước, đứng trước cô, ho một cái: “Thích cái nào”.

Dịch Tích nghiêng đầu nhìn anh: “Không có cái nào thích cả”.

Từ Nam Nho: “Sao em không giống cô ấy”.

“Ừ?” Dịch Tích nhìn theo hướng của Từ Nam Nho mà nhìn cô gái nhỏ kia, sau đó như bừng tỉnh.

Cô buồn cười nói: “Không phải ai cũng ngốc như bạn của thầy, làm gì có việc kêu vài tiếng bảo bối là mua túi. Chẳng lẽ em gọi thầy mấy tiếng bảo bối là thầy mua giúp cả dãy túi sao?”

Lời nói vừa dứt, Dịch Tích thấy Từ Nam Nho hơi nghiêng đầu né tránh, mím mím môi nhả ra chữ: “Được”.

“?”

Được… Được cái trứng thì có.

Dịch Tích nằm trên giường lật người, bây giờ trong đầu đều là bộ dáng rõ ràng là lạnh lùng lại có chút xấu hổ của Từ Nam Nho.

Con mẹ nó chứ đây có phải là thầy Từ mà cô biết không?!

“Ting”.

Tiếng di động vang lên, Dịch Tích xua đi hình bóng của người kia, cô mở giao diện trò chuyện với Hoàng Vi lên.

“Tớ với Cát Tề Thụy ở bên nhau rồi”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...