Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 79

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó, anh thật sự không nghĩ rằng Dịch Tích lại một lần nữa xuất hiện trước mặt anh. Ngày đó, Trình Viện gọi cho anh nói muốn tự sát, gọi anh đến quán bar, anh biết Trình Viện không thật lòng thích anh, cho nên anh cũng không tin cô sẽ làm loại chuyện ngu xuẩn này, nhưng Trình Viện uống đến say khướt, cho dù chỉ là bạn thì anh cũng sẽ đi xem một chút.

Vì thế lúc gặp Dịch Tích, khoảnh khắc thấy cô dưới ánh đèn mờ ảo kia, anh nghe thấy tim mình đập mạnh, thình thịch, thình thịch… Giống như sắp lọt khỏi lòng ngực, rõ ràng là xung quanh có tiếng nhạc vang lên, nhưng anh chỉ nghe thấy cô nói: “Thầy Từ, đã lâu không gặp”.

Đúng là đã lâu không gặp, lâu đến mức tất cả những cố gắng đè nén trong lòng mình lớn lên đến đỉnh điểm, sau đó nổ tung.

*

Dịch Tích gọi điện thoại xong, trong người có chút ngây ngốc.

La Kha: “Lâm Mẫn nói cậu lén lút chạy ra đây, khẳng định là gọi cho Từ Nam Nho”.

Dịch Tích bị dọa hoảng sợ, xoay đầu nhìn anh: “Nói nhảm! Tớ gọi cho trợ lý bàn việc”.

La Kha cười cười: “Vậy sao, vậy cậu hoảng cái gì”.

Dịch Tích: “Cút, tớ đâu có hoảng…” Dứt lời, Dịch Tích đẩy La Kha đi về phía trước, cô đi được mấy bước lại xám xịt quay lại.

Cả đoạn đường La Kha đều cười nắc nẻ, rõ ràng biết cô sẽ quay lại.

“A Kha, lúc nãy tớ thật sự gọi cho Từ Nam Nho, sau đó… Sau đó tớ cảm thấy hình như thầy ấy rất thích tớ, từ rất lâu về trước”.

La Kha: “Vậy còn cậu”.

“Tớ?” Dịch Tích cuối đầu đá vào hòn đá bên cạnh, “Tớ hơi hiểu thầy ấy, cũng hơi không hiểu thầy ấy, dù sao thì rất mâu thuẫn”.

La Kha: “Vậy cứ quan sát đã, chờ hiểu rõ rồi lại nghĩ đến việc có nên tiếp tục thích thầy ấy hay không”.

“Tớ, tớ nói thật, tớ không khống chế được, tớ không có cách nào tìm thấy cảm giác lúc bên thầy ấy trên người khác… Mong muốn ban đầu của tớ là một ngày nào đó tàn nhẫn đá thầy ấy, làm thầy ấy cảm nhận cái gì gọi là khổ sở. Nhưng mà, càng tiếp xúc thì càng cảm thấy không đúng”. Dịch Tích có chút bực bội xoa đầu, “Cậu nói xem vì sao thầy ấy vẫn thâm sâu khó dò như vậy, rõ ràng thầy ấy lạnh lùng như vậy, tớ thích cái gì chứ, có phải tớ có khuynh hướng chịu ngược hay không?”

La Kha cười một cái: “Cậu nào có khuynh hướng chịu ngược, là bọn tớ ở bên cạnh cậu thích ngược mới đúng?”

Dịch Tích đ.ấ.m La Kha một cái: “Ý cậu là tớ ức h.i.ế.p các cậu sao!”

La Kha do dự: “Không có sao?”

Dịch Tích trợn mắt nhìn anh ấy: “Lười nói với cậu”.

Vừa nhấc chân đi về trước, một người đàn ông mặc áo khoác dài đi đến, ánh sáng chiếu vào làm ngũ quan của anh dần dần rõ ràng.

“Từ Nam Nho?”

Người đàn ông đi tới, rủ mắt nhìn cô: “Em lại mặc ít như vậy”.

Dịch Tích đưa tay sờ khuôn mặt lạnh, nhỏ giọng nói: “Sao thầy lại đến?”

“Nãy tôi hỏi em, em không trả lời”.

“A?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Hỏi em có cần tôi tới không”.

À.

Lúc nãy đúng là thầy ấy có hỏi cái này, nhưng lúc đó cô hỏi về Trình Viện cho nên không đáp lời, không ngờ thầy ấy lại thật sự đến đây.

“Vậy thầy về đi, em không có kêu thầy đến”. Dịch Tích chớp mắt nói.

Từ Nam Nho ánh mắt sâu thẳm: “Vậy em có về chung với tôi không”.

Dịch Tích nghẹn lại: “Lễ kỷ niệm của quán bar, em làm bà chủ sao có thể về sớm”.

Từ Nam Nho nghe xong, ánh mắt lướt qua Dịch Tích nhìn về phía La Kha.

La Kha bắt gặp ánh mắt của anh, cười khẽ: “Được rồi, bà chủ Dịch, cậu vẫn nên về đi, tớ ở đây canh chừng được rồi”.

“Nghe chưa?” Từ Nam Nho kéo tay Dịch Tích: “Đi thôi”.

Vẻ mặt Dịch Tích ngơ ngác đi theo sau Từ Nam Nho: “Nên giờ chúng ta đi đâu?”

Từ Nam Nho trầm tư một lát: “Muốn ăn không?”

Dịch Tích liếc nhìn anh: “Đại ca, đã sớm qua giờ ăn rồi, cứ ăn mãi thì thầy muốn em mập c.h.ế.t à”.

Lời nói vừa dứt, anh gõ một cái vào đầu cô: “Đừng gọi bừa”.

Dịch Tích “ai da” một tiếng: “Vậy em gọi gì? Soái ca? Anh yêu? Bảo bảo?”

Từ Nam Nho nghe hai chữ bảo bảo thoát khỏi miệng cô thì có chút đứng không vững, anh ổn định lại xoay đầu nhìn cô: “Như bình thường là được”.

“Ồ, thầy”. Dịch Tích rụt đầu, “Em muốn về nhà, tạm biệt thầy”.

Vừa đi được một bước lại bị kéo trở lại, Dịch Tích bị kéo nên trực tiếp nhào lòng n.g.ự.c phía trước.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy Từ Nam Nho mím môi: “Sớm như vậy về làm gì”.

Dịch Tích: “Giáo viên dạy em nói về nhà sớm là bé ngoan”.

Từ Nam Nho nhướng mày: “Tôi không có nói câu đó”.

Dịch Tích nghiêng đầu cười: “Cũng đâu phải em chỉ có mình thầy là giáo viên”.

“...”

Dịch Tích cảm thấy, có lẽ Từ Nam Nho trong một lúc nào đó phát hiện bản thân thích cô.

Nhận thức này làm cô có chút cảm giác lâng lâng, nói sao nhỉ, tất cả những việc đã qua không phải chỉ có cô độc diễn, ít ra thì vẫn có một người khán giả ở góc phòng xem cô diễn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...