Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 72

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Bụp”, tiếng dây nịt bị mở khóa.

Âm thanh nhỏ đó khiến cho hai người sực tỉnh.

Một tay Từ Nam Nho đặt trên cổ cô, một tay đỡ eo cô.

“Thầy à, em không có hứng thú ở đây hiến thân đâu”. Dịch Tích cười, bên ngoài vẫn ra vẻ lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự gợi cảm khiêu khích người khác.

Từ Nam Nho rủ mi mắt, che đi sự điên cuồng nóng bỏng bên trong mắt: “Tôi cũng không”.

“Phải không, thầy không nghĩ như vậy?” Bàn tay đặt bên hông di chuyển xuống dưới, ngay lập tức chạm phải thứ gì đó đang chờ đợi bùng phát, “Nó có”.

Từ Nam Nho cứng đờ, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, cảnh cáo nói: “Dịch Tích”.

“Xin lỗi, không cẩn thận đụng trúng”.

“...”

Lúc Từ Nam Nho và Dịch Tích đi ra khỏi phòng cũng là lúc nhìn thấy Ngôn Hành Chi và Diệp Tử Giai đang bế đứa bé đi về phía này.

“Ồ, hai người…” Diệp Tử Giai đột nhiên lên tiếng, cô ấy và Ngôn Hành Chi nhìn nhau, thần sắc kỳ quặc.

Ngôn Hành Chi: “Nam Nho, ông nội tìm cậu”.

Từ Nam Nho đáp lại: “Biết rồi”.

Diệp Tử Giai nhìn Ngôn Hành Chi: “Hành Chi, chị đi lấy đồ, cùng đi không?”

Ngôn Hành Chi tinh ý: “Được”.

Hai người vừa mới đi được vài bước, cô bé trong lòng Diệp Tử Giai đột nhiên chỉ vào Từ Nam Nho nói: “Mẹ ơi, trên cổ cậu dính hồng hồng kìa, Có phải cậu cũng giống Dung Dung lúc vẽ tranh bất cẩn dính vào da”.

Diệp Tử Giai: “...”

Ngôn Hành Chi: “...”

Hai người nhanh chân rảo bước rời khỏi, Từ Nam Nho hơi ngây ngốc quay đầu nhìn Dịch Tích.

Dịch Tích nhìn sang bên cạnh, cố ý né tránh ánh mắt của anh.

Từ Nam Nho: “Đưa gương cho tôi”.

Dịch Tích: “Trong túi xách em làm gì có gương”.

Từ Nam Nho hết cách với cô, đành phải đi một đoạn ngắn đến nhà vệ sinh. Anh vừa soi gương, quả nhiên phát hiện trên cổ dính son môi, lúc nãy Dịch Tích có đụng phải chỗ này, có lẽ cứ vậy mà dính lên.

Từ Nam Nho dùng nước rửa đi, đưa tay muốn lấy nước chà vào chỗ đó.

“Này này, thầy làm vậy sẽ dơ cổ áo”. Dịch Tích ở bên cạnh không nhịn được nữa, tùy tiện rút tờ khăn giấy thấm nước rồi quăng cho anh.

Từ Nam Nho bắt lấy, tay thì lau cổ, còn mắt thì yên lặng nhìn cô.

Dịch Tích dời tầm mắt sang chỗ khác: “Vốn dĩ cố ý để lại dấu môi cho thầy xấu mặt, mà nhóc con kia cũng thật tinh mắt”.

Từ Nam Nho không nói gì, Dịch Tích vẫn nhìn anh lau chùi, bởi vì hơi dùng sức nên làm chỗ đó đỏ lên.

“Không thì thầy dặm chút phấn phủ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Từ Nam Nho: “Không cần”.

Dịch Tích gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Từ Nam Nho nhìn theo bóng lưng cô, sau đó cũng đi theo.

Sau đó, Từ Nam Nho đi về phía Ngôn lão gia, vừa mới nói với ông ấy vài câu lại nhìn thấy Ôn Thiệu Nguyên kéo cổ tay Dịch Tích đi về phía bên kia, anh nhíu mày, vô thức muốn đi về hướng Dịch Tích.

“Nam Nho”. Ngôn lão gia gọi anh.

Từ Nam Nho dừng bước: “Ông nội”.

“Vừa lúc hôm nay ông có chuyện muốn nói với cháu”.

“Người nói đi”.

“Bao năm ở ngoài đủ chưa? Về nhà đi”.

“...”

Mà bên đây, Dịch Tích hất tay Ôn Thiệu Nguyên ra, “Anh làm gì vậy, đừng có kéo tôi”.

Ôn Thiệu Nguyên: “Xùy, sao thái độ lại đổi rồi, vừa nãy không phải còn tốt sao”.

Dịch Tích: “Lúc nãy là cho anh mặt mũi, bây giờ bên cạnh không có ai cả”.

“Con nhóc này…” Ôn Thiệu Nguyên bất lực lắc đầu, hỏi cô: “Ban nãy đi đâu vậy, tìm nửa ngày cũng không thấy cô”.

Dịch Tích nhìn về phía xa, Từ Nam Nho đang đứng giữa đám người: “Đi cắn người”.

Đã một tuần liền Dịch Tích và Từ Nam Nho không liên lạc gì với nhau, anh gọi điện cho cô đều bị cô từ chối.

“Thẩn thờ gì đó? Ăn cơm đi”. Hoàng Vi lấy đũa gõ vào bát của cô.

Dịch Tích sực tỉnh: “Ừ”.

Hoàng Vi: “Sao một chút tinh thần cũng không có, sao vậy, cãi nhau với thầy Từ rồi?”

“Không có”. Dịch Tích nhìn cô ấy, “Cậu đó, cậu với Cát Tề Thụy thế nào rồi?”

Chiếc đũa đang gắp miếng sườn của Hoàng Vi dừng lại: “Còn có thể thế nào chứ, cứ như vậy thôi”.

Gì mà cứ như vậy thôi, Vi Vi, rốt cuộc cậu thích ai”.

Hoàng Vi không đáp lời, đột nhiên nói: “Cát Tề Thụy nói lúc còn đi học cậu ấy đã thích tớ, do lúc đó tớ có bạn trai cho nên mới không nói ra”.

Dịch Tích: “Yêu thầm lâu vậy sao?”

Hoàng Vi: “Cậu ấy nói vậy, nhưng mà... Cậu cảm thấy đáng tin sao, cậu cảm thấy cậu ấy thật sự thích tớ như vậy? Tại sao chứ, gương mặt của tớ đâu được

gọi là xuất chúng, tính cách lại ồn ào, có gì đáng để người ta thích, cậu nhìn Hồ Lượng đi, không phải anh ấy lúc sau cũng bỏ tớ đấy thôi”.

“Cậu nói nhảm gì đó?” Dịch Tích đặt đũa xuống, bất mãn nói: “Hồ Lượng có mắt không tròng, bây giờ anh ta hối hận còn không kịp. Cậu rất tốt, Cát Tề Thụy thích cậu thì có gì lạ”.

Hoàng Vi mím môi: “Dịch Tích, lúc còn đi học, tớ quen rất nhiều người, nhưng thực ra một số người tớ quen đều thông qua cậu”.

Dịch Tích nghi hoặc nhìn cô: “Rồi sao”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...