Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 64

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho nghiêng đầu né tránh: “Đi thôi”.

“Này, thầy vừa hôn em đó”.

“...”

“Ừm? Vì sao đột nhiên hôn em, có phải vì em đẹp nên không nhịn được đúng không?”

“...”

“Thầy nói ra thì em cũng không cười đâu”.

“Im lặng”.

Từ Nam Nho đi đến bên cạnh xe, lấy chìa khóa mở cửa xe xong mà vẫn chưa thấy cô đi lên, anh quay đầu lại, nhìn thấy cô đang đứng tìm thứ gì đó trong túi xách.

“Dịch Tích”.

“Đợi chút, em tìm đồ”.

Từ Nam Nho bất lực, lại nhấc chân đi về phía cô: “Em muốn làm gì?”

Dịch Tích tìm một hồi lâu mới tìm được thỏi son: “Thầy ăn sạch son môi của em rồi, cầm lấy, tô giúp em”.

Từ Nam Nho nhìn thỏi son trong tay cô, ngây ngốc một lúc mới nói: “Tôi không biết”.

Dịch Tích cố ý chỉnh anh, bĩu môi nhìn anh: “Làm thầy giáo thì sao có chuyện không biết được, thử đi”.

Từ Nam Nho: “...”

“Nhanh lên”.

Rốt cuộc thì Từ Nam Nho cũng cầm lấy thỏi son, anh mở nắp rồi vặn son lên.

Son môi màu đỏ đô nhẹ nhàng chạm vào, môi Dịch Tích ngay lập tức nhiễm màu son.

Dịch Tích không nhắm mắt, cô vẫn nhìn chằm chằm dáng vẻ chau mày của Từ Nam Nho, nhìn anh nghiêm túc tô son lên môi cô.

“Đừng tô lem ra ngoài”.

“Em đừng nói chuyện”.

“Ừ”.

Đàn ông đối với mỹ phẩm đều là dáng vẻ ngốc nghếch, tay của Từ Nam Nho run lên không biết bao nhiêu lần, cuối cùng thì cũng tạm ổn, mà lúc anh thu tay về lại vô tình để son dính vào khóe môi.

Anh lấy ngón tay chùi đi.

Nhưng càng chùi thì vết đỏ càng lan rộng.

“...”

“Xong chưa?”

“Xong rồi”, nói xong anh lại nói tiếp, “Chỉ dính một chút bên cạnh”.

Dịch Tích tin tưởng anh, cầm lấy thỏi son cất vào túi, sau đó lấy chiếc gương nhỏ ra xem thử.

Không nhìn thì không biết, vừa nhìn thì hoảng sợ.

“Đậu xanh! Ăn thịt con nít sao?”

Đôi môi đỏ chót, bên cạnh khóe môi còn có vết đỏ chói mắt.

“Thầy Từ, thầy đúng là không hề khiêm tốn”.

Từ Nam Nho có chút ngượng ngùng: “Tôi đã nói không biết mà”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Em cứ tưởng thầy khách sáo, thầy chưa tô son cho bạn gái bao giờ sao”. Dịch Tích vừa chùi vừa tò mò.

“Không có”.

“À, cũng khó trách, em nhớ có một lần Chu Hưng Trạch nói với em về người phụ nữ kia, nửa đêm còn muốn thầy đi ra ngoài mua đồ ăn, sau đó thì thầy đá người ta mà không hề do dự, thầy cũng chẳng có tự giác của bạn trai gì cả, cũng may là chúng ta chỉ diễn thôi chứ không phải thật”.

“...”

“Còn không đi sao, đi ăn khuya?” Dịch Tích không nhìn thấy nét mặt đen như đ.í.t nồi của Từ Nam Nho, cô vừa soi gương vừa đi về phía xe, “Chúng ta đi ăn cháo đúng không, em tìm chỗ nào ngon một chút”.

“Về nhà ăn”. Từ Nam Nho mở cửa xe ý muốn cô ngồi vào.

Dịch Tích ngây Ngốc: “A, cứ vậy mà đưa em về à?”

Từ Nam Nho đi vòng qua đầu xe mở cửa ngồi vào ghế lái: “Lên xe”.

Dịch Tích: “Thầy trở mặt nhanh thật”.

Từ Nam Nho liếc nhìn Dịch Tích, cô cảm thấy bản thân sắp biến thành que kem đông lạnh.

“Được rồi được rồi, về nhà ăn thì về nhà ăn”.

Cứ làm như ai cũng cũng muốn đi ăn chung với tảng băng.

Sau khi bước xuống xe Từ Nam Nho, bên ngoài cổng ra vào lại có thêm một chiếc xe lạ, Dịch Tích nhìn chiếc xe vài lần rồi đi vào trong.

“Tích Tích, về rồi à”. Dì Lâm kéo cô đứng cạnh bà ấy, “Trong nhà có khách, là đại thiếu gia nhà họ Ôn”.

Dịch Tích: “Ôn Thiệu Nguyên?”

“Đúng vậy, nghe nói đó là bạn trai cháu”.

Dịch Tích cười cười: “Dì nghe được tin đồn này ở đâu vậy”.

Dì Lâm: “Cái gì mà tin đồn, còn không phải là đối tượng xem mắt mà ông nội cháu giới thiệu sao”.

Dịch Tích nhướng mày: “Nói vậy cũng không sai”.

“Vậy còn không phải là bạn trai thì là gì”. Dì Lâm đẩy cô về phía trước “Mau đi đi, người ta đã ngồi chờ được một lúc rồi”.

Lúc Dịch Tích bước vào thì trông thấy một đám người ngồi quanh bàn ăn, cô tùy tiện đặt túi xách lên sô pha: “Anh Ôn đến mà không nói với tôi một tiếng”.

Ôn Thiệu Nguyên vẫy tay với cô: “Vốn dĩ tôi tới thăm chú, cứ nghĩ cô sẽ ở nhà nên đến mà không nói trước”.

Dịch Tích kéo ghế bên cạnh anh rồi ngồi xuống: “Xùy, vậy cũng nên nói với tôi một tiếng, sinh hoạt cá nhân của tôi khá là phong phú, cho nên thường không có mặt ở nhà”.

Dịch Thành Hành: “Khụ khụ!”

Ôn Thiệu Nguyên nhìn Dịch Thành Hành, sau đó lặng lẽ nhướng mày nhìn Dịch Tích: “Vậy à, là tôi sơ suất”.

“Còn không phải sao?”

“Tích Tích à, chưa ăn cơm đúng không”, Dịch Thành Hành nói, “Vừa đúng lúc. Con ăn tối cùng Thiệu Nguyên đi.

“Được”.

Cô đáp ứng nhanh lẹ làm cho Dịch Thành Hành cảm thấy bất ngờ, mà Dịch Vân Chiêu cũng nhìn sang cô.

Dì Lâm bới chén cơm đưa cho Dịch Tích, cô vừa cầm đũa lên gấp miếng thịt kho tàu vào chén thì điện thoại rung lên báo tin nhắn tới.

Dịch Tích buông đũa mở tin nhắn ra xem.

Từ Nam Nho: nhớ ăn cháo, đừng ăn đồ bậy bạ.

Dịch Thành Hành: "Ăn cơm thì ăn cơm, lớn rồi còn bấm điện thoại".

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...