Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 57

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch Nhạc cắn môi: “Sau khi về nước, lúc Dịch Tích tốt nghiệp, anh liền nói với ba mẹ rằng muốn đi đến trường chị ta chụp tấm hình kỷ niệm, em thấy rằng bởi vì anh không muốn bỏ lỡ thời khắc quan trọng đó của chị ta đúng không? Lúc ba nói rằng muốn đi xem phòng ở của chị ta, anh cũng muốn đi theo. Lúc ông nội dẫn chị ta ra nước ngoài, anh cũng thường xuyên lấy cớ đi công tác bên Mỹ, có đôi lúc em nghĩ em mới chính là em gái ruột, nhưng anh lại không hề quan tâm em nhiều như anh quan tâm Dịch Tích”.

Ánh mắt Dịch Vân Chiêu càng tối thêm vài phần: “Nhạc Nhạc, có rất nhiều chuyện em không hiểu”.

Dịch Nhạc ngẩn ra, vô cùng tức giận, cô thấp giọng nói chuyện nhưng lại có cảm giác đang nghiến răng nghiến lợi: “Sao lại không hiểu, anh đối tốt với chị ta như vậy, mà chị ta ngay cả nửa con mắt cũng không nhìn anh, chị ta thậm chí còn vu khống cho anh lúc nhỏ muốn làm chuyện đồi bại với chị ta, anh nói xem…”

“Em im miệng”.

Dịch Nhạc ngẩn ra, oan ức nhìn anh: “Em nói sai chỗ nào!”

Lồng n.g.ự.c Dịch Vân Chiêu phập phồng vài cái: “Không cần nhắc lại chuyện kia nữa”.

“Sao lại không nhắc?”

“Cô ấy không vu oan anh”.

Cô ấy không vu oan anh, sáu chữ đơn giản lập tức ghi sâu vào đầu Dịch Nhạc, trong chốc lát làm cho muôn vàn lời muốn nói nghẹn lại cổ họng của Dịch Nhạc.

Cô mở to mắt: “Không thể nào”.

Dịch Vân Chiêu tự cười nhạo mình: “Trên thế giới này làm gì có chuyện nào là không thể”.

Mà anh, rốt cuộc cũng dám thừa nhận chuyện này trước mặt người khác.

*

Dịch Tích cảm thấy Từ Nam Nho có chút kỳ lạ, hai ngày nay anh thường xuyên gửi tin nhắn cho cô, tuy rằng lời nói trong tin nhắn vẫn thản nhiên như cũ.

Có đôi lúc cô sẽ nhắn lại, có đôi lúc không nhắn, không phải do cô quên nhắn lại, mà là cố tình không nhắn lại.

Tối hôm qua Từ Nam Nho lại nhắn tin cho cô, nội dung rất đơn giản, anh hỏi cô ngày mai có thời gian rảnh để tham gia bữa tiệc sinh nhật của bạn anh không.

Dịch Tích vô cùng bất ngờ khi Từ Nam Nho diễn quá sâu vai bạn trai này. Chẳng qua cô chỉ muốn mượn danh nghĩa của anh một chút thôi, nhưng anh đã mở lời thì người làm bạn gái như cô tất nhiên sẽ không từ chối.

2 giờ trưa hôm nay, Dịch Tích thu dọn đồ ra khỏi văn phòng.

Trợ lý thấy cô đi ra liền vội vàng tiến lên: “Giám đốc, cuộc họp trưa nay…”

Lúc này Dịch Tích mới nhớ ra còn có việc vào buổi trưa: “Dời lại đi”.

“Dạ?”

“Trưa nay chị có việc đột xuất, dời cuộc họp sang ngày mai đi”.

Người trợ lý gật đầu: “Được, em sẽ sắp xếp lại thời gian”.

Dịch Tích đi hai bước rồi quay đầu lại: “Đúng rồi, mấy bộ đồ trong phòng làm việc chị đã giặt sạch chưa?”

“Đã giặt sạch theo như lời dặn của chị rồi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Được”.

Dịch Tích quay trở về văn phòng, thay áo sơ mi trắng váy đen đổi thành bộ đồ mà trợ lý đã chuẩn bị, gồm có quần jean và áo trễ vai màu xanh có sọc.

Thay xong quần áo, Dịch Tích đá bay đôi giày cao gót đen, đổi thành đôi bata trắng lấy từ trong tủ.

Từ hình tượng phụ nữ trưởng thành lập tức thay đổi thành cô gái sinh viên trẻ trung, Dịch Tích đứng trước gương đánh giá một phen rồi lái xe rời khỏi công ty.

Việc đột xuất trưa nay của cô chính là đến Lý Công.

Vốn dĩ Từ Nam Nho đã hẹn sẵn 6 giờ qua đón cô, vì buổi trưa anh còn có một tiết dạy.

Dịch Tích nhất thời nổi hứng, liền hỏi anh địa điểm lớp học.

Từ Nam Nho không nghi ngờ gì liền nói cho cô biết.

Từ Nam Nho không nghĩ rằng giữa trưa Dịch Tích sẽ chạy đến lớp của anh, vì thế vào lớp sau 10 phút, anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi từ cửa sau vào lớp học, anh thất thần vài giây.

Thời gian dường như quay lại ba năm về trước.

Dịch Tích tùy tiện đặt túi xách xuống, rồi đặt m.ô.n.g ngồi xuống cạnh mấy học sinh ở dãy cuối.

Đúng là sảng khoái, đi trễ cũng không cần lén lút.

“Này bạn, cho tôi mượn sách xem với”. Dịch tích vỗ vỗ cánh tay cậu học sinh bên cạnh.

Nam sinh kia sửng sốt nhìn cô một lát, đỏ mặt đẩy sách đến trước mặt cô.

“À, cái này tôi học qua rồi”. Dịch Tích nhìn cậu nam sinh cười cười, “Rất khó đúng không”.

Người kia hơi xấu hổ nói: “Cũng khó”.

Dịch Tích hơi gật đầu, đem sách trả lại cậu ta, bắt đầu chống cằm nhìn người trên bục giảng.

Biểu cảm lúc anh giảng dạy trước sau như một, lạnh lùng dứt khoát, không hề có chút biểu cảm dư thừa.

“Bạn ơi”.

“A?” Dịch Tích nhìn cậu học sinh bên cạnh: “Chuyện gì vậy?”

"À thì, bạn ở, à không, mình muốn hỏi bạn tên..."

"Cậu ấy muốn hỏi cậu tên gì, học lớp nào, vì sao trước giờ chưa từng gặp qua". Nam sinh khác ngồi bên cạnh không nhịn được mà nói.

Cậu nam sinh kia xấu hổ lấy khủy tay chọc vào cậu bạn.

“Này cậu đừng xấu hổ, nếu muốn hỏi phương thức liên lạc thì nhanh chóng hỏi đi”. Thấy bạn mình ngại ngùng không dám hỏi, dáng vẻ của cậu bạn kia chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cậu kia thấp giọng hỏi Dịch Tích: "Này cậu, có thể nói không?"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...