Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 5

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đó không phải việc mới xảy ra mấy tháng trước sao……”

“À đúng rồi, A Kha đâu?”

Lâm Mẫn vừa nghe liền đổi thành biểu cảm hóng chuyện, “Vừa nãy mới thấy tên nhóc đó còn anh anh em em với một sao hạng ba.”

Vẻ mặt Dịch Tích không hứng thú: “Vậy à.”

“Qua đó xem không?” Thấy vậy Lâm Mẫn liền rủ rê, “Ây da cái mặt đưa đám này là gì chứ.”

“Không có gì, tớ đang đợi một cuộc gọi, kết quả là chờ tới c.h.ế.t cũng không nhận được.”

Mắt Lâm Mẫn chợt lóe lên: “Là cuộc gọi của ai, Dịch đại tiểu thư như cậu mà cũng chờ không được một cuộc gọi sao?”

Dịch Tích đẩy đẩy cô ấy “Cút, cậu biến qua bên kia chơi đi.”

Sau khi đuổi Lâm Mẫn đi, cô nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Từ Nam Nho.

“Chào thầy Từ, em là sinh viên năm 2 ngành Thương mại quốc tế, thầy còn nhớ em đúng không?”

Thế nhưng mấy phút sau cũng không nhận được tin trả lời. .

“Thầy đang bận phải không? Thật ra em muốn hỏi xe của thầy sửa chưa, lần trước không phải em đã nói là đền tiền sửa xe cho thầy sao.”

“A đúng rồi, trước đây không biết thầy là thầy giáo, nên em đã không cư xử đúng mực, mong thầy bỏ qua cho em.”

Vẫn là không nhận được tin trả lời.

Dịch Tích có chút ủ rũ, cô cau mày nhắn thêm một tin: “Khi nào thầy hết bận thì nhắn lại cho em, chúng ta bàn bạc về cách giải quyết chiếc xe.”

Tin nhắn gửi đi rồi, Dịch Tích chán nản ném điện thoại lên bàn trà.

“Tâm trạng hôm nay không tốt sao?” Lúc này, một người đàn ông tuấn tú tầm 20 tuổi có nét mặt nhu hòa đi tới chỗ cô nói, nhìn qua thì có khí chất thư sinh, nhưng kỳ lạ ở chỗ là người này tuy có dáng vẻ thư sinh nhưng khi đứng trong quán bar vừa xa hoa vừa ồn ào này lại không hề thấy phản cảm.

“Rõ ràng như vậy sao? Sao người nào cũng chạy tới hỏi tớ tâm trạng không tốt vậy.” Dịch Tích ngã người về phía sau, đôi chân dài gác lên trên bàn trà.

“Thấy cậu cả buổi tối cũng không xuống kia chơi, cậu sao vậy.”

“Không có gì”, Dịch Tích thu lại khuôn mặt nhăn nhó, nghiêng đầu nhìn anh ta nói, “A Kha, tớ vừa nghe Lâm Mẫn nói cậu cùng với một sao hạng ba tình tứ, có phải là thích người ta rồi không?”

La Kha dừng một chút, sau đó lại chậm rãi uống một hớp rượu: “Người ta có tiền, nên tớ dụ cô ấy uống thêm vài chai rượu nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Một ngôi sao nhỏ bé có bao nhiêu tiền mà cần cậu đích thân đi mời.”

La Kha cười khẽ, tròng mắt ẩn chứa nét ôn nhu bỗng lóe lên một tia ranh mãnh: “À, thật ra là vì cô ấy có vóc dáng không tệ, khuôn mặt cũng đẹp.”

“Vừa nhìn là biết bị sắc đẹp dụ dỗ rồi”, Dịch Tích xì một tiếng, “Bớt bày ra cái vẻ mặt “kiếm tiền là quan trọng” của cậu đi.”

La Kha không phản bác, cười cười rồi nói sang đề tài khác: “Gần đây đi học rồi đúng không.”

“Đúng vậy, còn rất nghiêm túc chuyên tâm nữa.”

“Ừm, chăm chỉ học hành đi, còn đợi cậu thuận lợi tốt nghiệp nữa, nhận được số tiền lớn để bọn tớ còn hâm mộ cậu.”

Dịch Tích vỗ vỗ vai anh ta, vẻ mặt đắc ý nói: “Không thành vấn đề, tới lúc đó tớ sẽ cho cậu ăn uống no say.”

Số tiền lớn mà La Kha nhắc đến chính là việc bố Dịch Tích Dịch Thành Hành đã đáp ứng với cô, Dịch Thành Hành nói chỉ cần Dịch Tích an phận tốt nghiệp xong sẽ đồng ý cho cô dọn ra ngoài ở, hơn nữa còn có thêm phần thưởng khác. .

Thời thanh xuân của Dịch Tích đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện đều do “tiền” dụ dỗ, ví như lần thi đại học kia, thi đậu đại học nào thì có thể mua loại xe đó, như lần thi cuối kỳ có thành tích tốt thế nào thì sẽ được đổi loại xe tương ứng, được mua túi xách. Ví như lần này vậy, nếu thành công tốt nghiệp đại học thì cô sẽ có cổ phần và nhà riêng của chính mình…

Dịch Thành Hành hổ thẹn với Dịch Tích nên mới dùng vật chất để bù đắp cho cô, nhưng lại sợ phung phí tiền chiều hư đứa con gái này, vì vậy mới dùng biện pháp khích lệ này để giúp cô có ý chí cầu tiến.

“Cậu ngồi đây làm gì, tớ không cần cậu tiếp đãi đâu, đi làm việc của cậu đi.” Dịch Tích thấy La Kha không đi liền nói.

La Kha: “Tớ không vội.”

“À.”

Dịch Tích buồn chán nhìn Lâm Mẫn trên sàn nhảy ở phía xa. Đột nhiên, điện thoại trên bàn trà sáng lên. Dịch Tích sửng sốt, vội vàng cầm lấy di dộng.

Mở khóa rồi xem tin nhắn vừa tới.

“Xin lỗi, lúc nãy bận việc. Ngoài ra, vụ việc chiếc xe bỏ qua đi.”

Biểu cảm phấn khởi trên mặt Dịch Tích không che giấu nổi, La Kha nhàn nhạt nhìn cô một cái: “Tin nhắn của ai mà làm cậu vui vẻ thế.”

Dịch Tích không trả lời, cầm lấy túi xách bên cạnh rồi đứng lên: “Cậu giúp tớ nói với Lâm Mẫn là tớ về trường trước.”

“Ừm? Sớm vậy sao.”

“Ngày mai tớ còn lên lớp nữa, về ngủ sớm để thức sớm.” Dịch Tích cầm điện thoại quơ quơ, “Thầy giáo dạy ngày thứ Hai rất nghiêm khắc, không thể đi trễ.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...