Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 47

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa bước vừa thì tấm ga giường hỗn loạn liền đập vào mắt cô, nhưng trên giường lại không một bóng người.

“Thầy?” Dịch Tích bước lên vài bước, cô nghe thấy tiếng ma sát giữa quần áo với đầu kia của tấm ga trải giường, “Từ Nam Nho”.

Âm thanh đè nén vang lên ngay sau đó, nói đúng hơn là tiếng r//ê//n nhẹ.

Dịch Tích chậm rãi đi đến đầu giường bên kia, nhìn xuống Từ Nam Nho.

Nhưng Từ Nam Nho lúc này lại không phải Từ Nam Nho trong trí nhớ của cô.

Trong trí nhớ cô, thầy ấy lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, chưa hề có biểu cảm gì khác, cũng không dễ dàng bộc lộ cảm xúc của bản thân. Thầy ấy luôn luôn bình thản như vậy, giống như không hề có chút liên quan nào với thế giới phức tạp đang sống.

Mà ngay lúc này, Từ Nam Nho như bị ai ném xuống trần gian mà biểu lộ ra cảm xúc như vậy.

Dịch Tích run lên, có chút túng quẫn.

“Thầy làm sao vậy?”

Từ Nam Nho nằm dưới đất khó chịu trở mình, xem ra người làm tấm ra giường lộn xộn ban nãy là thầy ấy, mà âm thanh vang lên lúc nãy cũng là do thầy ấy rơi từ giường xuống.

Dịch Tích phản ứng chậm chạp, người trước mắt có chút sai sai, quá sai là đằng khác.

Áo sơ mi đã bị bung ra hai nút, lòng n.g.ự.c ửng đỏ khác thường đập vào mắt. Dịch Tích nhớ ra lúc nãy Trình Viện có nhắc gì đó liên quan đến thuốc, sắc mặt cô bỗng đen đi.

Chẳng lẽ là thuốc kích dục?

Trong bữa tiệc ồn ào khi nãy, cô sao có thể không biết loại thuốc này sẽ xuất hiện được, cô biết rằng nhiều người dùng loại thuốc này để tăng cảm giác kích thích trên giường. Mà cô không ngờ rằng là Từ Nam Nho cũng bị chuốc thuốc.

Đám bạn của Trình Viện đúng là làm chuyện xằng bậy!

Dịch Tích ngồi xổm xuống: “Thầy đợi chút, em lập tức gọi bác sĩ!”

Tay vừa mới lấy di động ra lại bị bàn tay khác nắm lấy, di động của cô trượt khỏi tay rồi rơi xuống đất cách đó không xa.

Dịch Tích kinh ngạc nhìn về phía Từ Nam Nho, mà lúc này, anh cũng ngước mắt nhìn cô.

Không còn là ánh mắt lạnh lẽo ngày thường, lúc này ánh mắt anh trở nên đỏ ngầu như bị vấy bẩn bởi chốn trần gian.

Hiển nhiên là đã bị dục vọng nuốt trọn.

Dịch Tích lùi về phía sau, gương mặt cô hiện rõ vẻ hoảng sợ. Tim cô nhảy loạn xạ trong lòng ngực, trong đầu lại hiện lên câu nói kia, nói rằng muốn lột bỏ mặt nạ của anh ta ra để xem thử bản chất ẩn giấu bên trong là gì.

Chiếc mặt nạ của thầy ấy giờ phút này hoàn toàn bị lột bỏ, giờ đây chỉ còn là dáng vẻ chật vật khó xử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Dịch Tích?”

“...”

Bản thân anh đã không biết mình nằm trên giường nhẫn nhịn bao lâu, cho dù lúc này gọi tên cô thì bản thân cũng không hề ý thức được hành động của bản thân.

Dịch Tích rũ mắt nhìn anh: “Thầy có ổn không?”

Một câu nói dư thừa.

Trên mặt Từ Nam Nho hiện lên một tia chật vật, nhưng giây sau lại bị dục vọng nuốt chửng.

Đột nhiên anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, như muốn dùng sức nghiền nát cô ra thành từng mảnh.

Nơi cổ tay cô lúc này nóng đến mức như muốn bốc cháy.

Dịch Tích đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, cô dùng sức vẫy tay mình ra.

Có tiếng r//ê//n rỉ phát ra từ cổ họng Từ Nam Nho, cô chưa rút tay về thì Từ Nam Nho đã đè cô xuống dưới nền nhà.

“A!”

Anh cắn một cái ở cổ Dịch Tích, cô bất ngờ kêu lên rồi lấy sức đẩy anh ra khỏi người. Nhưng anh lại hung hăng nắm lấy tay cô đưa lên đỉnh đầu, bàn tay kia vội vã lần mò xuống dưới cởi quần áo cô ra.

Dược tính quá mạnh, có lẽ anh cũng không biết bản thân lúc này đang làm gì.

Từ cắn mạnh dần biến thành m//ú//t vào, đầu lưỡi ấm áp mơn trớn trên da thịt mềm mại của cô, mang theo sự nghịch ngợm không thể khống chế.

Cô vừa hoảng sợ vừa giãy giụa làm cho động tác hôn môi của anh chợt dừng lại.

Đây chính là đôi môi của anh, là nơi mà cô từng khao khát được chạm vào.

Ấm áp và mềm mại lại vô cùng hấp dẫn.

Dịch Tích phát hiện rằng cô không hề chán ghét anh hôn cô, cô có chút ngây ngốc, nghĩ lại thì có lẽ trong lòng cô trước giờ vẫn luôn không cam tâm.

Cô hận anh phá vỡ ảo tưởng khi còn bé của cô, hận anh ba năm trước không hề vì cô mà động lòng, cô càng hận anh trước đó chỉ thích tuýp phụ nữ ngoan ngoãn hiểu chuyện vậy mà lại quen với tuýp phụ nữ quyến rũ như Trình Viện.

Những mong muốn muốn xé nát vỏ bọc bên ngoài của anh giờ đây cô đã thực hiện được.

Dáng vẻ vừa điên cuồng vừa thảm hại của anh lúc này quả thật là vô cùng quyến rũ, càng làm cô cảm thấy vô cùng đắc ý.

Giờ phút này thì có lẽ là tác dụng của cồn, hoặc có lẽ là hận thù lại nổi dậy trong cô. Trong đầu cô bỗng nảy ra một ý tưởng vô cùng nực cười. Thầy ấy không phải là người nghiêm túc đứng đắn sao, không phải sẽ không yêu đương với học trò của mình sao, nếu đã như vậy thì cô cố tình muốn phá hủy hết những thứ đó.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...