Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 44

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không khí ngại ngùng mới vừa được phá vỡ nay lại quay trở về như cũ.

“Em đột nhiên có chút việc, đi trước đây”. Dịch Tích nhìn Từ Nam Nho cười cười rồi bước đi.

Cô đi rất nhanh, giống như sợ người đằng sau gọi mình lại. Nhưng lúc ra khỏi cửa quán thì lại cảm thấy bản thân lại tự mình đa tình nữa rồi.

Từ Nam Nho sao có thể gọi cô lại?

Vô tình chạm mặt rồi vội vã rời đi.

Dịch Tích ngồi đợi tại tiệm chè gần đó, trong đầu còn có chút hoảng hốt.

Một lúc sau cô nhận được điện thoại của Lâm Mẫn.

“Cậu đang ở đâu? Không phải hẹn là ở Tích Thời sao?”

“Có chút việc nên đi ra rồi, cậu đang ở đó?”

“Nói thừa, nghe cậu nói về nước tớ liền phi ngựa đến chỗ cậu. Cậu xem cậu có quá đáng không, về nước cũng không nói tiếng nào là sao?”

Lâm Mẫn ở quán bar nhưng không nhắc đến Từ Nam Nho, điều này chứng minh là anh ta đã đi rồi.

Dịch Tích cầm túi xách đứng lên: “Công ty điều động, ông nội đột nhiên gọi tớ về, cậu chờ chút, tớ lập tức qua”.

*

Ba người ngồi bên bờ sông nói chuyện phiếm, trong ba năm qua mọi người đều thay đổi không ít.

“Tích Tích, trước đó không phải cậu nói là không muốn làm việc chung với anh cậu sao, sao lần này lại đồng ý?” Lâm Mẫn hỏi xong liền thấy đối phương như người mất hồn, “Tích Tích, Dịch Tích?”

“A?”

“Cậu đang nghĩ gì?”

“À, tờ nghe rồi, cậu nói Dịch Vân Chiêu đúng không”. Dịch Tích điều chỉnh lại tâm trạng, “Không sao, dù sao thì kiếp này tớ cũng dây vô bọn họ rồi”.

Lâm Mẫn hoài nghi nhìn cô: “Cậu hôm này có gì đó không đúng lắm, còn thất thần, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“À, thực ra cũng không có gì to tát, chỉ là lúc nãy vừa đụng phải một người quen của chúng ta”.

“Người quen?”

“Từ Nam Nho”.

“A?”

Lâm Mẫn và La Kha nhìn nhau.

“Không phải chứ? Gặp anh ta mà cậu còn tâm trạng vui vẻ sao?”

Dịch Tích nhíu mày, đột nhiên rót một ly rượu “Gì mà tâm trạng vui vẻ, chính là tớ không phục!”

“Gì?”

Dịch Tích ánh mắt trầm tư: “Nếu Trình Viện đã cưa đổ thầy ấy, vì sao ban đầu không thể thích tớ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dịch Tích ở nhà mấy hôm thì được đến công ty Dịch Thị nhậm chức làm quản lý trong công ty, người trong công ty không ai dám nói sau lưng cô một câu.

Vị trí phòng làm việc thoáng mát rộng rãi, phong cảnh dưới lầu cũng khá đẹp, ngày đầu tiên Dịch Tích đi làm đã làm cho người khác thấy được sự thiên vị của Dịch Quốc Đường dành cho cô, quy mô phòng làm việc của quản lý đã sánh bằng với phòng của giám đốc.

Dịch Tích ngồi vào ghế trong phòng làm việc, cảm thấy tính toán của ông nội quá thâm sâu. Lúc cô ở nước ngoài ông ấy rõ ràng là “ngược đãi” cô mà cho cô chức vụ thấp nhất trong công ty. Bây giờ về nước ngay lập tức thay đổi thái độ mà cho cô một chức cao trong công ty.

Cô biết, ông ấy làm vậy chính là cho mọi người thấy được vị thế của cô, cũng là cảnh cáo Dịch Thành Hành rằng cô ấy mới là người thừa kế thực sự của nhà họ Dịch.

Nói thật thì ông nội làm cô cảm động.

Từ nhỏ cô đã không ở gần ông nhiều, nhưng ông nội lại rất yêu thương mẹ cô, ông nhận định rằng chỉ có mẹ cô mới có thể là nữ chủ nhân nhà họ Dịch, vì thế trong lòng ông ấy chỉ coi Dịch Tích là đứa cháu gái thực sự của ông.

Có lẽ điều này đối với Dịch Nhạc không công bằng, nhưng tư tưởng cố chấp đã ăn sâu vào tiềm thức của ông lão ấy.

6 giờ chiều, Dịch Tích xem xong tài liệu do trợ lý đem đến liền chuẩn bị về nhà.

Lúc vừa đứng lên lại nhận được cuộc điện thoại từ một dãy số xa lạ.

“Alo”.

“Có phải Dịch Tích không?”

Giọng nói Dịch Tích có chút dò xét, cô nhướng mày: “Trình Viện?”

“Ừm, là tôi”.

“Sao cô biết số của tôi?”

“Tôi hỏi Lâm Mẫn, cô ấy nói cô đang làm việc nên tôi mới đến đây”.

“Cô đến rồi?”

“Đúng vậy, tôi ở dưới lầu chờ cô”.

Dịch Tích có chút hoài nghi: “Có việc gì sao?”

“Không có gì, chỉ muốn mời cô ăn tối thôi, tôi nghe Lão Đậu nói đêm qua cô đã ngồi cùng tôi cho đến khi anh tôi đến, cảm ơn cô”.

Dịch Tích cầm lấy túi xách: “Không cần khách sáo như vậy, lúc đó tôi cũng đang đợi người”.

“Tóm lại là tôi cũng rất thích con người cô, cảm thấy chúng ta rất có duyên với nhau, hay là cô muốn từ chối lời mời của tôi”.

Dịch Tích cười cười, đột nhiên nhớ đến Từ Nam Nho.

“Người đẹp đã mở lời thì tôi sao lại từ chối”.

Lúc Dịch Tích đi thang máy xuống gặp được Dịch Vân Chiêu, hai người đứng hai góc trong thang máy, ngoại trừ cái gật đầu chào hỏi ban nãy thì cả hai không nói với nhau bất kỳ lời nào.

Xuống đến tầng dưới, cô quả nhiên trông thấy Trình Viện.

Hôm nay cô nàng không ăn mặc thoáng mát như khi ở quán bar, cô ấy mặc áo len cổ tròn phối với quần jean bó sát, rất có dáng vẻ sinh viên.

“Dịch Tích!” Cô ấy vẫy vẫy tay về phía Dịch Tích.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...