Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 39

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi không cố ý nhúng tay vào việc nhà của em, nhưng mà Dịch Tích, ba em trả lương rất cao”.

Trong lòng cô như có cơn bão ập đến, dòng khí lạnh kia từ trong tim xông thẳng lên đỉnh đầu cô, trong khoảnh khắc đó toàn bộ m.á.u trong người như bị đông cứng lại, sau đó cô dường như nghe được âm thanh vỡ vụn trong lòng n.g.ự.c mình.

“Cho nên thầy an ủi em, ở bên cạnh em, làm em vui vẻ, mọi thứ thầy làm cho em thật ra chỉ bởi vì thầy không muốn mất đi công việc”.

Từ Nam Nho im lặng.

Rất lâu sau, anh xoay người về hướng ngược lại với cô: “Dịch Tích, trên thế giới này không hề có nhiều người tốt như em vẫn nghĩ”.

Trên thế gian này vốn dĩ không hề có người đột nhiên đối xử tốt với bạn mà không có bất cứ lý do nào.

Nếu bạn cho là có thì đó cũng chỉ là tự bạn tưởng tượng hoặc mơ mộng hão huyền mà thôi.

Tòa tháp niềm tin trong lòng Dịch Tích phút chốc sụp đổ.

Cô chậm rãi buông cánh tay anh ra, có chút hoảng loạn ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy thầy thích người phụ nữ đó sao?”

Từ Nam Nho xoay người, chậm rãi gật đầu.

“Ừm, thì ra Chu Hưng Trạch nói không hề sai, kiểu phụ nữ thầy thích quả nhiên là kiểu đó”. Dịch Tích nhẹ nhàng mỉm cười, “Cho nên dáng vẻ của em như vậy thầy sẽ chẳng thể nào thích được”.

Từ Nam Nho không đáp lời cô, chỉ nói: “Về nhà đi, không còn sớm nữa”.

Dứt lời anh lại xoay người mở cửa nhà mình.

Đèn bên trong sáng lên vì có người còn đang đợi anh. Dịch Tích thả tay xuống đứng nép vào trong một góc run rẩy kịch liệt.

Câu nói đơn giản kia của Từ Nam Nho cũng đủ để làm cô gục ngã hoàn toàn.

Cô hồi tưởng lại đoạn quá khứ lộn xộn kia, thì ra cho đến bây giờ chỉ có cô là tự mình đa tình.

Kết quả cuối cùng rốt cuộc cũng là không một ai thực sự đứng về phía cô.

Lúc Dịch Tích đi ra khỏi tiểu khu cũng là lúc trời đang đổ mưa, những giọt nước mưa tí tách rơi trên nền đất làm lòng cô nguội lạnh hoàn toàn. Cô không ngừng bước đi về phía trước dưới thời tiết lạnh lẽo, răng của cô đều va cả vào nhau run lặp cặp vì cơn mưa lạnh kia.

Cô ấy nghĩ lúc cãi nhau với gia đình còn không khó chịu đến mức như vậy, giờ đây cô lại thấy bản thân như vừa bị hành hình mà c.h.ế.t đi.

Cũng chỉ là một người đàn ông mà thôi, cô hà tất phải làm vậy chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cô bước đi cả một đoạn đường dài mà không ngừng tự nói với chính mình hà tất phải làm vậy chứ.

Nhưng lúc cô sắp thuyết phục được bản thân thì ngàn vạn đau thương lại bao trùm lấy lòng n.g.ự.c cô.

Cô đột nhiên rất chán ghét dáng vẻ nghiêm chỉnh của anh ta, hận anh ta là thầy cô, hận anh ta tàn nhẫn nói rằng trên đời này vốn dĩ không hề có nhiều người tốt như vậy.

Cô cực kỳ muốn xé nát tấm mặt nạ kia của anh để xem thử nội tâm anh rốt cuộc có lạnh lùng như vẻ bề ngoài hay không.

Nhưng mà hà tất cô phải làm vậy.

Biết được thì sao. Dù sao thì anh cũng không thích cô.

Đi một đoạn đường lâu thật lâu, Dịch Tích ghé vào một cửa hàng tiện lợi ven đường. Rõ ràng biết bản thân không thể đi tiếp được nữa, cơ thể cô lúc này đã rất mệt mỏi, trong lòng cũng mệt mỏi không kém.

Một giờ sáng, La Kha nhận được cuộc gọi từ Dịch Tích, cô ấy nói cô ấy thất tình rồi, bây giờ sắp lạnh chết.

La Kha nghĩ rằng sao thất tình và cái lạnh có thể liên quan đến nhau.

Sau đó anh mới biết được sự việc, đại khái là bởi vì hai người chưa chính thức yêu nhau mà đã mất đi đối phương, bởi vì vậy mà làm người khác cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Dịch Tích ở quán bar rất nhiều ngày, ban ngày thì đi ngủ, còn ban đêm đi chơi bời cùng với Hoàng Vi và Lâm Mẫn. Có lúc hai người họ bận thì cô cũng giống như mọi ngày, ở quán bar say xỉn nhảy múa cùng đám bạn.

Mọi người ai nấy đều lo cho cô, thoạt nhìn trông cô có vẻ rất vui, nhưng không một ai có thể nhìn thấy dáng vẻ thất tình của cô.

Người quen của cô nghĩ rằng cô đang giải tỏa nỗi buồn, bọn họ nghĩ người có khả năng hồi phục nhanh như Dịch Tích rồi cũng sẽ nhanh chóng quên đi người kia.

Có lẽ sẽ rất nhanh thôi là quên được.

Dịch Tích ở quán bar được một tuần thì Dịch Thành Hành xuất hiện.

Ông ấy lôi Dịch Tích còn đang say khướt từ quán bar đi ra ngoài, “Dáng vẻ bây giờ giống cái gì! Mau cút về nhà!”

Dịch Tích dựa vào vai Dịch Thành Hành, mấy ngày qua cô vẫn tươi cười như đứa trẻ, vậy mà giờ đây lại khóc lên, cô vừa khóc vừa hỏi ông, “Ba à, con có phải là người quan trọng nhất không”.

Dịch Thành Hành thấy cô khóc thì cơn tức giận cũng bay đi hết, một bên vừa dỗ dành vừa an ủi cô, “Tích Tích à, con là người quan trọng nhất trong lòng ba, bây giờ đưa con về nhà, con ngoan ngoãn chút được không”.

Dịch Tích không trả lời ông.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...