Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 35

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thầy”. Dịch Tích từ sô pha đi về phía anh.

Từ Nam Nho không quay đầu lại nhìn, vẫn đang sắp xếp mấy phần cơm trưa mua ở ngoài: “Đêm qua gọi không dậy, tôi lại không biết mật mã nhà em nên đành để em ngủ ở đây”.

“Ừm”.

“Về đi, đem một phần về ăn”.

Lời nói vừa dứt thì có đôi tay ôm chầm lấy từ phía sau lưng Từ Nam Nho. Anh đột nhiên ngẩn ra, kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống.

Dịch Tích ôm lấy eo Từ Nam Nho dán mặt trên lưng anh.

Ấm áp, mạnh mẽ, chỉ có đàn ông mới có hơi thở như vậy.

Dịch Tích theo bản năng ở trên lưng anh cọ cọ: “Hôm qua cảm ơn thầy”.

Nhưng mà không quá ba giây thì tay đã bị gỡ ra.

Dịch Tích lui một bước, thấy Từ Nam Nho xoay người lại.

“Dịch Tích, đêm qua làm vậy vì em là học trò tôi”. Giọng nói Từ Nam Nho bình tĩnh đến mức gần như là vô tình.

Dịch Tích cười, nghiêng đầu nhìn anh: “Sao đó thì sao?”

“Tôi không thể mong chờ em tôn trọng thầy giáo, nhưng ít nhất phải biết giữ chừng mực”.

“Chừng mực”. Dịch Tích trầm ngâm, không quan tâm đến lời anh vừa nói, “Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của em, thầy là thầy giáo cũ của em, vậy em ôm một cái hay theo đuổi một chút thì có sao”.

Từ Nam Nho sa sầm nét mặt: “Không cần, tôi không có hứng thú gì với học trò của mình”.

“Vậy thầy hứng thú với ai, có phải là loại phụ nữ vừa trưởng thành lại ngoan ngoãn không?” Dịch Tích híp mắt, “Không thành vấn đề, thầy chờ em một khoảng thời gian, bất kể là một năm hay hai năm thì em cũng có thể trở thành loại phụ nữ đó”.

Trẻ con không dạy được, hoàn toàn không có cách để nói tiếp.

Từ Nam Nho lạnh mặt cầm hộp cơm trưa đặt vào tay cô: “Về nhà đi.”

Dịch Tích cúi đầu nhìn hộp cơm: “Lúc đó thầy dạy em được một năm, em đã rất buồn khi năm thứ hai thầy không đến dạy, em chạy đi hỏi ba thì ba nói thầy đã đi du học nên không thể đến dạy được. Thầy biết lúc đó em nghĩ gì không, em nghĩ là sau này em lại phải đơn độc chiến đấu rồi, nhưng em không cảm thấy sợ hãi, vì thầy đã nói với em là không ai có thể giẫm đạp em nữa”.

“Sau đó em đã đuổi Dịch Vân Chiêu ra khỏi nước, cố gắng đem những thứ hồi ức đáng sợ kia quên đi, sau đó em sống rất tốt, cũng rất ít khi nhớ đến thầy. Nhưng thầy biết không, bất kể là thời gian trôi qua lâu đến thế nào thì người mà em tin tưởng nhất trên thế giới này đó chính là thầy”.

Bản thân Dịch Tích nói xong mấy lời đó cũng cảm thấy khó hiểu, cô siết chặt túi xách trong tay, thản nhiên cười: “Em về trước đây, nhưng mà sau này em sẽ còn quay lại”.

Dịch Tích rời đi rồi, Từ Nam Nho ngồi vào bàn ăn cơm trưa.

Nhưng anh ăn rất chậm, giống như hộp cơm trước mắt là thứ đồ ăn rất khó tiêu hóa khi cho vào bụng. Cuối cùng thì anh buông đũa dừng ăn.

Cô gái vừa nãy đứng trước mặt anh nói những lời đó hệt như những cảnh trong phim hiện lên trong đầu anh, mong đợi, khát vọng, sự tin tưởng, tất cả những cảm xúc hoàn toàn xa lạ với anh lúc đó đều hiện rõ trong mắt cô.

Anh không hiểu, càng cảm thấy bất ngờ hơn với việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Bởi vì anh không hề tốt đẹp như cô nghĩ.

Dịch Tích đến Blue Island tìm La Kha.

Địa điểm của quán bar đã chọn xong, nhưng bây giờ vẫn còn một số việc vặt cần giải quyết.

“Cậu cười cái gì, sắp khai trương quán bar nên vui như vậy sao?” La Kha ôm Chiêu Tài vào lòng.

Dịch Tích lắc đầu: “Không phải vậy, bởi vì tớ nhớ đến thầy Từ nhà tớ”.

La Kha cười cười: “Thời gian làm việc còn nhớ đến đàn ông, cậu còn muốn kiếm tiền nữa không”.

Dịch Tích đẩy đẩy tay anh: “Cậu xem việc mở quán cũng khá phức tạp làm tớ đau cả đầu, tớ nghĩ đến thầy ấy để thả lỏng tinh thần một chút”.

La Kha mém chút trợn cả mắt: “Chiêu Tài, mày nhìn xem chủ nhà mày mê trai chưa kìa”.

“Meo”.

“Cậu không biết Chiêu Tài còn mê trai hơn tớ sao, ngày nào cũng nhớ muốn chui vào nhà thầy, không biết có xem tớ là chủ nó không”.

“Meo”.

Vừa dứt lời thì điện thoại vang lên.

Là Dịch Thành Hành gọi cô.

“Alo”.

“Hôm nay Chủ Nhật thì về nhà đi”.

“Con còn bận việc”.

“Bận cái gì mà cả tháng đều không thấy bóng dáng, về nhà một lần mà cũng khó khăn như vậy!”

Dịch Tích bực bội: “Ba lớn tiếng như vậy làm gì, đâu phải con không về, làm xong việc con về được chưa”.

Dịch Thành Hành nói tiếp : “Tối nay về nhà ăn cơm!”

Điện thoại bị cúp máy, Dịch Tích mắt vẫn còn nhìn vào màn hình di động, đẩy đẩy La Kha: “Tớ phải về nhà nên tối nay để Chiêu Tài ở chỗ cậu”.

La Kha: “Không thành vấn đề”.

“Vậy được, tớ đi trước đây”.

“Lái xe cẩn thận.”

Sau khi dọn ra ngoài ở thì Dịch Tích rất ít khi quay về nhà.

Bởi vì trong nhà có những người cô không thích nên cô cũng tự nhiên cách xa chỗ đó, ngặt nỗi ba cô lại sống chung với bọn họ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...