Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 33

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch Tích hơi vùng vẫy nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay anh ta: “Nên bảo anh đến đây tìm tôi sao?”

Dịch Vân Chiêu không trả lời, chỉ kéo cô đi ra ngoài: “Cô uống say rồi, đi theo tôi về nhà”.

“Anh buông ra!”

“Cô lên xe thì tôi lập tức thả tay!”

“Tôi không lên!” Dịch Tích bị anh ta kéo đi liền quay đầu cầu cứu đám bạn: “Lâm Mẫn! Hoàng Vi! Tớ không về! Mọi người đừng để tên khốn nạn này đưa tớ đi!”

Lâm Mẫn nhìn cô xua tay: “Tích Tích, cậu không thể uống nữa, ngoan về nhà đi”.

Hoàng Vi: “Đúng đó, ngày mai chúng ta lại hẹn nhau”.

Dịch Tích kéo áo Dịch Vân Chiêu: “Tôi không say! Tớ không muốn đi với anh ta!”

Nhưng mà sức lực của phụ nữ sao so được với sức đàn ông, huống hồ Dịch Tích đúng là uống say.

Dịch Vân Chiêu hai ba phát kéo Dịch Tích đi ra ngoài quán bar, ra khỏi cửa Dịch Tích liền nổi điên lên cắn vào cổ tay anh ta.

Dịch Vân Chiêu bị đau mà quát lên: “Dịch Tích cô nói lý một chút đi!”

“Nói lý? Đừng tỏ vẻ thân thiết với tôi như vậy!” Dịch Tích lảo đảo lui về sau hai bước, “Ba bảo anh đến tìm tôi thì anh đến, anh diễn vai con ngoan đúng là đạt!”

“Tôi diễn đạt? Nếu tôi diễn thật thì trước đó đã không về nước!” Dịch Vân Chiêu bị cô chọc giận, hai tay đẩy vai cô ép vào cửa xe.

“A!”

“Im lặng chút!”

Một tay áp chế cô, tay còn lại anh ta đút vào túi quần tìm chìa khóa. Dịch Tích giãy giụa kịch liệt nên bàn tay anh ta đều nổi gân xanh cả lên.

“Cô đừng nhúc nhích!”

“Anh buông tôi ra, buông ra!” Không biết là đầu choáng váng lúc say rượu hay là do bị khống chế nên sinh ra ấm ức, cô hoảng sợ đến mức có vài giọt nước mắt đã bắt đầu rơi xuống.

Lúc nước mắt rơi trên bàn tay Dịch Vân Chiêu, anh ta hoảng sợ đến mức mặt trắng bệch.

Anh ta nhìn cô, đột nhiên nhớ tới ký ức rất nhiều năm về trước.

Lúc đó anh ta thấy cô khóc.

Chỉ là lúc đó người say là anh ta.

“Bịch!” Nắm đ.ấ.m hạ xuống ngay trên mặt Dịch Vân Chiêu, anh ta không kịp phòng bị nên ngã nhào xuống đất.

Dịch Tích bỗng thoát khỏi kiềm hãm nên vô thức từ trên xe trượt xuống dưới đất, mà lúc này lại có bàn tay giữ cô lại. Hai mắt Dịch Tích đẫm lệ ngước đầu, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của người nọ.

Cô nấc lên một tiếng, lấy cớ say rượu sau đó sà vào lòng người kia.

Nước mắt nước mũi đều chùi lên áo người kia, giờ phút này cô không nghĩ nhiều nữa, giọng nói còn mang theo chút vui mừng.

“Thầy mau cứu em”.

Nắm đ.ấ.m kia dùng sức không nhẹ, tay phải của anh lúc này còn hơi tê. Từ Nam Nho nhìn người dưới đất, rồi kéo cổ tay Dịch Tích: “Đi thôi”.

Dịch Tích ngoan ngoãn đi theo phía sau anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dịch Vân Chiêu chùi khóe miệng đứng lên: “Đứng lại”.

Từ Nam Nho dừng bước quay đầu nhìn: “Có việc gì?”

Vừa xa cách lại lạnh nhạt.

“Để cô ấy lại”.

“Anh không thấy cô ấy không muốn đi cùng anh sao?”

Dịch Vân Chiêu cắn môi: “Tôi là anh cô ấy, tôi đưa cô ấy về nhà!”

Lúc anh ta đang tức giận thì Từ Nam Nho nhếch môi cười nhẹ, mà nụ cười cực kỳ châm chọc mỉa mai: “Anh còn biết rõ bản thân là anh cô ấy sao?”

Anh còn biết bản thân là anh cô ấy sao?

Tay Dịch Vân Chiêu đặt ở cửa xe run run, ngàn vạn lời muốn nói lúc này bị nghẹn lại.

Từ Nam Nho không nói nhiều nữa mà trực tiếp kéo Dịch Tích đi về phía xe anh.

Xe dần chạy đi khỏi, Dịch Tích dựa vào bên cửa sổ nhìn hình bóng Dịch Vân Chiêu ngày càng nhỏ ở kính chiếu hậu.

Cô thu hồi tầm mắt, sờ sờ khuôn mặt bị gió thổi đến đông cứng: “Chúng ta đi đâu đây thầy”.

Từ Nam Nho: “Về nhà”.

Một ý nghĩ lập tức vụt qua đầu Dịch Tích: “Về nhà thì chúng ta về nhà thầy được không, tối nay em ở nhà thầy được chứ”.

“Tôi đưa em về nhà em”.

“Em không muốn!” Dịch Tích đưa tay muốn bắt lấy cánh tay anh, mà lý trí cô nói rằng anh đang lái xe nên cô không được làm như vậy, cô lại sợ hãi rụt tay về, “Em muốn ở nhà thầy, em muốn ở cùng với thầy”.

“Dịch Tích”.

“Thầy rõ ràng đều nhớ”. Cô nhẹ giọng lẩm bẩm một câu.

Từ Nam Nho hơi dừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước.

“Vì sao thầy không nói gì, thầy vẫn nhớ rõ đúng không?” Dịch Tích ấm ức nhìn anh, “Thầy nhớ rõ là chín năm trước chúng ta đã gặp nhau đúng không, thầy có đến nhà dạy học lúc em đang học lớp 7”.

“Lúc đó thầy nói em phải nỗ lực, phải dũng cảm lên, thầy còn nói phải ép anh ta bỏ đi, em còn nhớ rất rõ nhưng thầy đều quên rồi sao?”

Dịch Tích uống rất nhiều rượu, cô không ngừng gặng hỏi Từ Nam Nho có còn nhớ sự việc năm đó không. Từ Nam Nho nhìn cô, sau đó không biết vì sao mà cô lại bắt đầu khóc.

“Đừng khóc nữa”.

“Vậy thầy có nhớ không?”

“Lau nước mắt đi”.

“Rốt cuộc là thầy còn nhớ không?”

“Còn nhớ”.

Dịch Tích mở to mắt, lớn tiếng nói: “Vậy sao thầy còn giả vờ không nhớ!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...