Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 31

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho đứng ở phía sau cửa, biểu tình hơi cứng ngắc: “Tôi gọi điện thoại rồi, bên quản lý một tiếng nữa sẽ đến”.

Dịch Tích: “...”

“Quay về mặc quần áo vào, còn ra thể thống gì nữa”.

Dịch Tích: “...”

“Còn không đi?”

Dịch Tích hơi hơi hé miệng, tức giận trong nháy mắt như quả bóng bị đánh vỡ.

Cô rũ đầu, cuối cùng cũng chấp nhập hiện thực trêu người trước mắt, bất lực nói: “Trong nhà tối quá, em nhìn không rõ”.

Từ Nam Nho dừng một chút, quay về lấy di động: “Đi thôi.”

“Ừm?”

“Tôi rọi đèn cho em”.

Từ Nam Nho đóng cửa nhà mình, xoay người đi đến nhà đối diện.

Dịch Tích hừ lạnh một tiếng, hung tợn nhìn chằm chằm bóng dáng anh.

Cầu chì đã bị Dịch Tích cố tình cắt đứt, ngoại trừ phòng khách còn có chút ánh sáng thì toàn bộ căn nhà đều chìm vào bóng tối.

Từ Nam Nho mở đèn pin điện thoại để Dịch Tích tìm quần áo.

Bây giờ Dịch Tích cũng không còn tâm tư dụ dỗ anh nữa, bất kể là ai lúc cởi sạch lại bị người ta thẳng tay ném ra ngoài thì giờ phút này thực sự đã c.h.ế.t tâm.

“Đồ ngủ của em đâu mất rồi”. Dịch Tích bực bội nói, lật tung tìm khắp tủ cũng không thấy. Từ Nam Nho nhíu mày, không cần đèn cũng đoán được chỗ này hẳn là rất bừa bộn.

“Ui, em nhớ rõ ràng đã để ở đây”. Dịch Tích giơ tay vẫy vẫy kêu anh lại gần, “Thầy lại gần một chút, em không thấy đường”.

Từ Nam Nho tiến lên hai bước đi đến phía sau cô rồi giơ đèn trong tay lên.

“Tìm thấy rồi!” Dịch Tích cầm lấy đồ ngủ bỗng đứng bật dậy.

“Rầm!”

Lúc đứng dậy lại đụng trúng đèn trong tay Từ Nam Nho, cô ngạc nhiên kêu một tiếng, tiếng điện thoại rớt xuống sàn vang lên sau đó.

Đèn pin lúc này úp xuống đất, chỉ còn hở ra một chút ánh sáng.

Dịch Tích ngu người, nhanh chóng quỳ xuống nhặt điện thoại: “Xin lỗi”.

Thanh âm vừa dứt thì khăn tắm quanh người cô cuối cùng cũng hoàn thành sứ mệnh cao cả của nó trong đêm nay, oanh liệt “soạt” một tiếng rồi rơi xuống sàn.

“???”

“...”

Trong đêm tối lờ mờ có ánh sáng phát ra từ đèn pin. Trong ánh sáng lờ mờ kia, Dịch Tích nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm lại kinh ngạc của Từ Nam Nho, hai người đều bất ngờ hoảng loạn.

Nhặt hay không nhặt?

Không khí giống như bị đóng băng, trong bóng tối lại có tiếng hít thở ái muội lạ thường của đôi nam nữ.

“Dịch Tích?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Mà lúc này trong phòng thay đồ lại vang lên giọng nói của người đàn ông khác.

Dịch Tích sửng sốt.

Gì? Ban nãy cô không đóng cửa? Ai đêm hôm lại mò đến nhà cô chứ?

Lúc Dịch Tích nhận ra thì Từ Nam Nho cũng là ngẩn ra một chút.

Giây tiếp theo, anh nhanh tay tóm lấy vài món quần áo trùm lên người cô, lúc cô phản ứng lại thì trên người đã bị cái áo che lại.

“...”

“Dịch Tích, cô đang làm gì?” Giọng nói vang lên ở cửa phòng thay đồ lúc này đột nhiên im bặt, người đàn ông kia còn cầm đèn pin di động trên tay, thấy cảnh tượng hỗn loạn ở trước mắt bỗng nhiên cứng đờ.

Trong bóng tối lờ mờ kia có một nam một nữ đang đứng trước tủ quần áo, còn người nữ mặc quần áo lộn xộn lại bị chặn bởi người đàn ông, mà đôi chân thon dài kia thoắt ẩn thoắt hiện.

Bọn họ đang làm gì người khác vừa nhìn vào đều hiểu.

Lồng n.g.ự.c Dịch Vân Chiêu nhói lên, một giây sau bị Dịch Tích giận dữ quát: “Ra ngoài!”

Cửa phòng thay đồ bị đóng sầm.

Từ Nam Nho đứng ngoài cửa mặt đối mặt với Dịch Vân Chiêu.

“Anh là gì của cô ấy?” Dịch Vân Chiêu cuối cùng cũng mở miệng.

Là gì? Thầy giáo? Xưng hô như vậy trong hoàn cảnh này thật là mỉa mai làm sao.

Từ Nam Nho dời tầm mắt, lựa chọn đáp án: “Hàng xóm”.

“Hàng xóm?!” Dịch Vân Chiêu chế nhạo, “Hàng xóm sao, cô ấy quả là có năng lực!”

Từ Nam Nho không nói gì, nếu giải thích thì quá phiền phức, dưới tình huống này cũng không thể giải thích rõ được.

“Anh không hỏi tôi là ai sao?”

Dáng vẻ Từ Nam Nho cho thấy anh hiển nhiên là không muốn biết, Dịch Vân Chiêu tức giận nói: “Tôi là anh của cô ấy”.

“À”.

“Anh!”

“Anh của ai hả?” Lúc này cửa phòng thay đồ mở ra, Dịch Tích tùy tiện khoác lên bộ đồ rồi đi ra, “Đừng nói anh không phải, cho dù là phải thì tôi với đàn ông làm gì trong nhà thì cũng không đến lượt anh quản”.

“Dịch Tích”. Trong lời nói của Từ Nam Nho mang theo ý cảnh cáo.

Dịch Tích lập tức xù lông với Dịch Vân Chiêu nên nhất thời lơ đi lời nói của Từ Nam Nho. Cô đứng trước mặt Từ Nam Nho như gà mẹ bảo vệ gà con: “Tôi còn chưa hỏi anh đến đây làm gì, anh còn dám chất vấn người đàn ông của tôi?”

Người đàn ông của tôi.

Dịch Vân Chiêu rõ ràng là bị cô chọc điên lên: “Cô cho rằng tôi muốn đến sao? Là ba muốn đến thăm cô”.

“À vậy ba đâu?”

“Lúc xe chạy đến dưới nhà thì có việc gấp đi rồi, nên mới nhờ tôi đem đồ ăn đến cho cô”.

“Xì”.

“Không tin sao?” Dịch Vân Chiêu cầm di động, “Ba còn chưa đi xa đâu, để tôi gọi bảo ông ấy quay xe lại để xem dáng vẻ của cô bây giờ?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...