Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 3

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay lúc này, người có IQ giảm như Dịch Tích đang ngồi đối diện vị giảng viên nghiêm khắc của trường trọng điểm, trong lòng cô lạnh buốt.

“Cậu nghĩ thầy sẽ ghi thù chứ? Thi cuối kỳ thầy có để tớ rớt không?” Dịch Tích thì thầm.

Hoàng Vi liếc: “Ai bảo cậu đùa dai, trêu như vậy làm gì.”

Dịch Tích giật khóe môi, vô lại nói: “Tớ không có ý gì khác, chỉ chọc trai đẹp một chút thôi.”

“Tớ đến lạy cậu.”

“Tớ hối hận lắm, không nên nói bừa.” Dịch Tích chống trán, nhìn người đàn ông cầm phấn: “Tôn sư trọng đạo tớ hiểu, lần sau tớ sẽ cúi người xin lỗi thầy 90 độ.”

Hoàng Vi nói: “Chẳng phải chỉ sợ rớt môn thôi sao, cần gì tôn sư trọng đạo thế.”

Dịch Tích im lặng, tự xét bản thân.

Ngày đầu năm tư lại gặp tai nạn đụng xe; sau khi tự kiểm điểm, cô thấy mọi chuyện không tệ như tưởng tượng. Dù sao người ta là thầy, chắc sẽ không tính sổ với một sinh viên như cô.

“Tôi điểm danh trước.” Giọng trầm và uy nghiêm của người trên bục vang lên.

Ánh mắt Dịch Tích lướt qua các bạn phía trước, cuối cùng dừng trên anh ta.

Biểu cảm anh lạnh lùng, không trang nghiêm như giáo sư già, cũng khác các giảng viên trẻ nhiệt huyết. Dịch Tích cảm thấy như có khoảnh khắc anh liếc nhìn cô khi quét mắt xuống sinh viên.

“Sau này có đến lớp hay không không quan trọng, nhưng khi thầy điểm danh mà bạn vắng mặt sẽ bị điểm 0.”

Dịch Tích hít một hơi lạnh: “Thầy nói vậy chẳng khác gì 'Nếu em không đến lớp thì em c.h.ế.t chắc'.”

Hoàng Vi mỉm cười ngọt ngào, nâng đầu nhìn thầy: “Đúng, thầy nói câu vô lý thế này mà thầy cũng nói được, sao còn không có người tới nghe thầy giảng chứ.”

Dịch Tích im lặng.

“Thầy!” Một nữ sinh giơ tay gọi, “Trước khi điểm danh thầy nên giới thiệu bản thân chứ, thầy.”

Cả phòng chợt ồn ào.

Hoàng Vi khinh thường: “Gì chứ, có ai mà không biết tên thầy, cô bé này đúng không từ thủ đoạn để gây ấn tượng.”

Dịch Tích ho khan: “Tớ không biết tên thầy ấy.”

Hoàng Vi liếc: “Người trước mặt cậu tên là...”

“Từ Nam Nho.” Người trên bục nói chậm rãi; Dịch Tích cảm giác như có móng vuốt cào nhẹ vào tim.

Cô hơi sửng sốt, chậm rãi nhìn anh. Sợ có học sinh không biết, anh nhanh chóng quay người viết tên lên bảng: Từ, Nam, Nho.

Nét chữ phẩy mác tinh tế hiện lên, vừa lưu loát vừa sinh động.

Dịch Tích trầm mặc, tự nói với mình: “Đây thật sự là tên thầy sao?”

Hoàng Vi vẫn chưa hết vẻ ngây ngốc: “Ừm, dễ nghe, rất hay.”

Dịch Tích mím môi, khẽ cười: “Dễ nghe, cũng êm tai, chắc kiếp trước là người quen.”

Hoàng Vi liếc: “Đúng là biết xấu hổ, kiếp trước thầy Từ còn quen tớ nữa kia.”

Dịch Tích thu ánh mắt: “Đúng, kiếp trước cậu còn giúp thầy chà bồn cầu.”

Hoàng Vi tỏ vẻ không phục: “Cậu mới chà giày cho thầy cơ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Không có, kiếp trước tớ là...” Dịch Tích khều mày, vẻ gian xảo nói, “là giúp thầy làm ấm giường.”

Hoàng Vi: “Cậu đúng là lưu manh!”

Trên bục, Từ Nam Nho bắt đầu điểm danh, đọc từ trên xuống; khi đọc tên ai, anh liếc nhìn người đó như muốn ghi nhớ khuôn mặt.

“Hoàng Vi.”

“Có!”

Tầm mắt Từ Nam Nho chuyến đến dãy ghế cuối cùng, Hoàng Vi sợ anh không nhìn thấy, còn kích động đứng phắt dậy.

“Ngồi xuống đi, tôi thấy rồi.”

Hoàng Vi “Dạ” một tiếng.

“Dịch Tích.”

Dịch Tích không giơ tay cũng không kêu lên để điểm danh, bởi vì cô thấy anh đã nhìn về phía cô. Hai người cách nhau nửa phòng học mà nhìn nhau, dường như anh chỉ đợi cô giơ cánh tay lên.

“Dịch Tích?”

Giọng anh thật dễ nghe, cô nghe tên mình nhiều lần vang lên, trong lòng cũng thích tên mình hơn.

Dịch Tích nhìn anh cười cười, cô muốn anh gọi tên cô thêm một lần nữa. nhưng không ngờ rằng Từ Nam Nho thu lại ánh mắt, không lạnh không nhạt nói: “Vắng phải không.”

“???”

Mắt thấy anh sắp cầm bút đánh dấu vào danh sách điểm danh, Dịch Tích vội vàng đứng dậy “Thầy! Em đến rồi em đến rồi! Em ngồi ở đây đây!”

Từ Nam Nho dừng bút: “À, đến rồi à.”

Dịch Tích: “…….”

Không phải là nhìn thấy rồi sao!

Từ Nam Nho ở phía xa bỏ qua học sinh đang đứng trợn mắt há mồm, tiếp tục điểm danh: “Người tiếp theo, Quan Vĩ.”

“Có.”

“Cát Tề Thụy”

“Có.”

……

Sau khi ngồi xuống, trong đầu Dịch Tích thầm phân tích ánh mắt của Từ Nam Nho. .

Là cố ý phải không?

Tiết học này có lẽ là tiết học tập trung trong suốt cả 3 năm học, ngay cả người liên tục ngủ gật trong lớp như Dịch Tích cũng chống cằm nhìn lên bục giảng.

Nói thật, không khó để nhận ra rằng hôm nay mọi người đều hăng hái nghe giảng, thật ra thì Từ Nam Nho lúc giảng bài cũng không cố gắng tương tác nhiều với học sinh, thế nhưng đám nữ sinh bên dưới bục giảng giống như bị tiêm hóc môn kích thích, vô cùng phối hợp trả lời câu hỏi.

Lúc hết tiết học đã là 11 giờ 45 phút.

“Tớ sắp đói c.h.ế.t rồi Tích Tích, lát nữa bữa trưa chúng ta ăn cái gì.” Hoàng Vi đeo ba lô ôm sách xong đứng lên hỏi.

Dịch Tích không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm Từ Nam Nho đang bị mấy học sinh vây quanh trên bục giảng: “Bọn họ làm gì vậy?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...