Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 29

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì thế cậu kia nhớ đến Từ Nam Nho không thích người khác nói nhiều, bĩu môi rồi không nói nữa.

Thang máy tới rồi, năm người cùng đi vào trong.

Từ Nam Nho né tránh Dịch Tích đang ôm mèo.

Ba người kia lưu luyến nhìn Dịch Tích mở cửa nhà đối diện. Ngay lúc Từ Nam Nho mở cửa nhà mình thì nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt của Dịch Tích: “Chiêu tài!”

“Soạt!”

Từ Nam Nho đứng bất động trơ mắt nhìn cái bóng màu nâu chạy vọt vào trong nhà: “?!”

“Em đến đây! Thầy đừng hoảng!” Dịch Tích bước nhanh lên tóm con mèo.

Ngày hôm qua cô đã hỏi Chu Hưng Trạch về chứng sợ mèo của Từ Nam Nho, anh ta nói Từ Nam Nho không sợ mèo mà là sợ lông mèo, bởi vì là người ưa sạch sẽ sẽ không để lông mèo dính vào người hay bay vào nhà, nếu không may bị dính lông mèo thì đó sẽ là vụ nổ lớn.

Mà lúc này mèo con lại chạy loạn nhảy nhót trong nhà Từ Nam Nho, giờ phút này Dịch Tích thật sự không dám quay đầu lại nhìn mặt anh, chắc là mặt anh đen như đ.í.t nồi rồi.

Bốn người đứng đờ ra ở ngoài cửa nghe thấy cô vừa gọi “Chiêu Tài” vừa chạy loạn xạ.

“Phụt!” Chàng trai mặc hoodie đen lúc này không nhịn được cười nhìn cô gái trước mặt, vừa buồn cười lại đáng yêu.

Đương nhiên là chỉ có người bọn họ là cảm thấy vậy.

Còn Từ Nam Nho lúc này đã hoàn toàn muốn nổ tung rồi, vốn dĩ không quan tâm kẻ đầu sỏ có đáng yêu hay không.

Vất vả lắm Dịch Tích mới bắt được Chiêu Tài, cô thở phì phò, vội vàng đem mèo ôm về nhà.

“Hàng xóm của thầy cũng thật thú vị, cô ấy tên gì nhỉ?” Chàng trai áo đen cười hỏi.

“Diêu Gia, đột nhiên hỏi tên người ta làm gì, thích à?” Nam sinh khác chế nhạo.

Cậu Diêu Gia kia ngại ngùng gãi đầu: “Tớ hỏi chút cũng không được sao”.

Mặt Từ Nam Nho vẫn còn đen, không trả lời Diêu Gia, chỉ nói: “Vào đi, tôi đi lấy tài liệu”.

Ba nam sinh thấy vậy vội vàng tháo giày bước vào phòng khách.

Lúc Từ Nam Nho đi vào thư phòng lấy tài liệu, chuông cửa lại vang lên.

Diêu Gia bước ra mở cửa, cô chào hỏi qua loa rồi hỏi: “Thầy Từ đâu?”

Cô búi tóc lên làm lộ ra ngần cổ trắng mịn làm lóa mắt người khác. Một nụ cười tươi sáng như ngọn lửa đẹp đẽ trong đêm đông.

Diêu Gia bất giác nhấp môi: “Ở thư phòng”.

"À được, để tôi vào xem thử Chiêu Tài có quậy phá hư đồ bên trong không".

Diêu Gia nhường đường cho Dịch Tích đi vào, hai cậu thanh niên đang ngồi bên kia ánh mắt thâm thúy nhìn Diêu Gia. Mà Dịch Tích lúc này cũng không để ý, quét quanh một vòng rồi tung tăng chạy đến cửa thư phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

"Thầy".

Từ Nam Nho đang tìm vài cuốn sách trên kệ, nghe tiếng kêu thì quay đầu lại.

"Em thay mặt Chiêu Tài xin lỗi thầy".

Từ Nam Nho nghe xong lại nhíu mày không nói gì. Dịch Tích vội vàng giải thích: "Con mèo ban nãy tên là Chiêu Tài, tên đầy đủ là Dịch Chiêu Tài.

Khóe miệng Từ Nam Nho hơi nhếch lên.

“Thật ra thì bệnh viện thú y đã làm sạch nó rồi. Em đi một vòng cũng thấy chỗ nào bẩn hay bừa bộn”.

Từ Nam Nho hít sâu một hơi, cuối cùng chỉ thở dài: “Được, em về trước đi”.

Dịch Tích: “Nhà thầy có khách, em về lấy chút bánh mang qua tiếp đãi nhé?”

“Không cần, bọn họ không ăn.”

“Sao thầy biết”.

Từ Nam Nho lấy xong tài liệu và máy tính đi đến trước mặt cô: “Họ là học trò của tôi, tôi không biết thì ai biết”.

“Vậy thầy hiểu em sao?” Dịch Tích bình tĩnh nhìn Từ Nam Nho, nhướng mày cười: “Em cũng là học trò thầy.”

Ba người ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn về phía hai người, Từ Nam Nho “ồ” một tiếng: “Bây giờ mới biết là học trò tôi à”.

Dịch Tích sửng sốt, lập tức sửa lại lời nói: “Học trò cũ”.

“Cũng là học trò”. Từ Nam Nho đi lướt qua cô đến chỗ ghế sô pha.

Dịch Tích c.h.ế.t đứng tại một chỗ, vô cùng hối hận.

Đang yên đang lành lại nhắc đến học trò gì chứ, bây giờ làm thầy ấy bỏ lơ mối quan hệ mới này rồi.

Khoảng thời gian sau đó, cứ cách hai ba hôm Dịch Tích lại đứng trước cửa nhà Từ Nam Nho. Có lúc thì mua đồ ăn, có lúc lại tìm anh giúp mấy chuyện nhỏ nhặt.

Từ Nam Nho cũng chỉ lạnh nhạt lịch sự đáp lại, chỉ xem cô như hàng xóm bình thường.

Mà trong khoảng thời gian này, Diêu Gia kết bạn với cô trên *. Dịch Tích nghĩ một lát mới nhớ ra đó là một trong ba người học sinh hôm đó, vì thế lại khách sáo đáp lại vài câu.

Diêu Gia cũng biết cô không mấy hứng thú khi nhắn tin với anh, vì thế lại lấy Chiêu Tài làm cớ để nhắn tiếp, bởi vì nhà cậu ta có nuôi hai con mèo, nên việc chăm sóc mèo và dọn phân mèo khá kinh nghiệm.

Vì thế mà Dịch Tích với Diêu Gia cũng trở nên thân thiết hơn.

Đêm hôm đó, Dịch Tích làm tổ trong phòng khách dạy dỗ Chiêu Tài.

Điện thoại bỗng “ting” lên báo tin nhắn, Dịch Tích mở ra xem là tin nhắn của Diêu Gia.

“Học tỷ, đang làm gì đó?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...