Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 102

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên, tính tình trẻ con vẫn chưa mất đi.

Một lúc lâu sau, sắc mặt Từ Nam Nho dần dần thay đổi.

Trên máy nhảy có các loại nhạc cụ va chạm vào nhau hình thành một bản nhạc cực kỳ chấn động lòng người, mà người nọ trên bục nhảy có động tác linh hoạt, khi thì vặn vẹo eo nhỏ, khi thì múa may cánh tay, cô nhảy không chỉ là một trò chơi bình thường, mà là một điệu nhảy khiêu khích lòng người.

“Cô gái này nhảy không tệ, một nhịp cũng chưa sai”.

“Nhìn chân nhìn chân, quá đẹp”.

“Phía sau c.h.ế.t người, nhìn như thế nào?”

“Rất xinh đẹp, tôi vừa nãy nhìn thấy, cậu đợi lát nữa chờ cô ấy nhảy xong xuống dưới sẽ biết”.

“Phắc phắc, hình như tôi chảy m.á.u mũi...”

“Quay lại đi quay lại đi!”

… …

Đoạn đối thoại của hai người bên cạnh cùng lắm là nam sinh cấp 3 mười mấy tuổi, nhưng bây giờ Từ Nam Nho nghe được lời này còn quan tâm người nói là vị thành niên gì chứ.

Lúc hai người quay đến mức chảy nước dãi, một tay anh đưa qua chặn lại camera.

“Này này? Anh làm gì vậy?”

Vẻ mặt Từ Nam Nho âm trầm: “Tắt đi”.

“Tôi quay video của tôi, liên quan gì đến anh”.

“Tôi bảo cậu tắt”.

“Anh...” Nam sinh thấy sắc mặt Từ Nam Nho không tốt thì có ý nhượng bộ, nhưng lại dựa gần mặt hét lên, “Anh có bản lĩnh thì kêu người đừng nhảy, dựa vào cái gì mà yêu cầu tôi không được quay lại”.

Màn cãi nhau ngắn ngủi bên này gây chú ý, làm cho mấy người xung quanh đều nhìn qua, chàng trai kia vừa mới tới xem, nên không biết Từ Nam Nho và Dịch Tích đi chung với nhau. Bây giờ thấy tất cả mọi người đều chú ý tới bên này, tự tin của cậu ta cũng tăng lên: “Xen vào việc người khác làm gì! Tôi quay tiểu tỷ tỷ nhà người ta cũng không phải quay anh!”

Từ Nam Nho nhìn cậu ta một cái, đột nhiên lạnh mặt đi lên trước, dưới ánh mắt của mọi người ôm eo Dịch Tích đem cô ôm xuống dưới.

Dịch Tích đang nhảy hăng say thì vẻ mặt ngáo ngơ.

Từ Nam Nho ôm cô đi ra ngoài, lúc đi ngang qua chàng trai kia thì dừng một lát: “Người cậu quay không phải tôi, nhưng người cậu quay là người của tôi”.

Chàng trai: “…”

Mọi người: “Ồ...”

Thấy Dịch Tích bị túm đi rồi, Lâm Mẫn cũng không nhảy nữa, cô đứng cạnh La Kha nhìn Dịch Tích cách đó không xa bị Từ Nam Nho kéo đi thì cười đến đau bụng.

“Ha ha ha, tớ biết ngay mà, vừa rồi cậu nhìn thấy sắc mặt Từ Nam Nho ra sao không, sớm biết như vậy tớ mới không nhảy, chỉ ở bên cạnh nhìn, trước đó tớ cùng Dịch Tích tới đây vài lần, con nhóc này lúc nhảy bài này rất sexy, ha ha ha”.

La Kha liếc cô một cái, yếu ớt nói: “Chờ cô ấy tỉnh rượu không đánh c.h.ế.t cậu cũng không ngừng”.

“Cô ấy tuyên bố đánh c.h.ế.t tớ không phải ngày một ngày hai, không thiếu lần này”.

La Kha cười một cái, bất đắc dĩ nói: “Sớm biết vậy thì hôm nay không cùng các người tới, xem ra ngày mai cô ấy còn muốn trách tớ không ngăn lại”.

“Đừng sợ, hai ta có nạn cùng chịu”.

“Cút”.

Mà bên kia, Dịch Tích bị Từ Nam Nho kéo đi, bất mãn nhéo tay anh: “Anh làm gì?! Em còn chưa nhảy xong!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Không được nhảy”.

“Em vừa mới tới! Một bài còn chưa hết!”

“Về nhà”.

“Em không! Em muốn qua bên kia!”

Từ Nam Nho trầm mặc một lúc: “Muốn nhảy về nhà nhảy”.

“Hửm? Về nhà nhảy ở đâu”. Dịch Tích ghé vào vai Từ Nam Nho, híp nửa con mắt nói, “Chẳng lẽ là ở trên giường anh sao”.

Từ Nam Nho cứng đờ: “Tùy em”.

Dịch Tích trố mắt, lập tức thét chói tai: “Từ Nam Nho anh là đại sắc quỷ! Vậy mà còn để em nhảy trên giường để anh xem!”

Quần chúng đi ngang qua: “?”

Từ Nam Nho lập tức đưa tay che miệng cô, phía sau vành tai ửng lên một mảng hồng nhạt.

“Ưm… Anh cái đồ dê xồm, uổng công làm thầy giáo, ưm ưm... Cái đồ giả đứng đắn…”

Dịch Tích vừa mượn rượu làm càn vừa đùa giỡn Từ Nam Nho, Từ Nam Nho sống nhiều năm như vậy cũng chưa từng gặp được cục diện khó khống chế như lúc này, cả người luống cuống tay chân có chút hoảng loạn.

“Còn kêu nữa thì vứt em lại đây”. Từ Nam Nho thấp giọng nói.

Dịch Tích chớp mắt, lập tức không hé răng nữa.

“Nghe lời anh lập tức buông tay”.

Dịch Tích ngoan ngoãn gật đầu.

Từ Nam Nho buông tay, vươn tay vén mấy sợi tóc rối trên mặt cô: “Không nên để em đi quán bar một mình”.

Dịch Tích ngẩng đầu nhìn anh, hừ một tiếng, nói: “Em không say”.

“Còn không say?” Từ Nam Nho có chút bất đắc dĩ, “Về nhà”.

Dịch Tích không đi.

Từ Nam Nho: “Sao nào?”

“Có chút chói”.

“Hửm?”

Dịch Tích chỉ chỉ anh, lại chỉ chỉ vào bảng hiệu đứng của cửa hàng bên cạnh: “Cảm giác có chút chói mắt”.

Từ Nam Nho hiểu được, đồ vật trước mắt cũng bắt đầu chói mắt, vậy mà còn nói bản thân không say.

“Lên đi”.

Dịch Tích nhìn người đàn ông cúi người trước mặt, cười một cái, lập tức ngồi lên.

Từ Nam Nho không ngẩng đầu lên, cõng cô đi ra ngoài.

“Thầy Từ”.

“Ừm”.

“Vừa rồi anh nói có phải là thật không”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...