Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Trinh – Chương 23: Trên người nàng có hương vị của một người đàn ông lạ

Thất Trinh

Tác giả: Nhất Căn Miêu Điều
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Winlay nhíu mày.

Người đàn ông này hiển nhiên là anh trai của Tatjana, bởi vì sự kiện cãi vã vừa rồi nên cố tình tìm Eve gây phiền toái đây mà.

Leo không ở gần đó.

Xung quanh cũng không có ai khác.

Nếu Winlay không đứng lên ngăn cản, thì tình hình của Eve sẽ trở nên rất nguy hiểm.

Mũi chân nàng khẽ nhúc nhích, còn chưa nhấc chân, lại cảm giác được không gian dao động kỳ quái.

Giống như gió đêm làm mặt hồ gợn sóng, như mưa rơi xuống biển sâu.

Dao động này thoáng qua, chưa từng lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

“Anh không được đối xử thô bạo với tôi như vậy.” Dưới ánh trăng, giọng nói của thiếu nữ váy xám nghẹn ngào nức nở, trên mặt xen lẫn sự sợ hãi và chán ghét: “Tôi cũng không muốn làm cho Tatjana xấu mặt. Cho dù bị xe ngựa của nàng ấy hất bùn lên người tôi, còn nghe thấy nàng ấy cười nhạo tôi trên xe, tôi cũng chỉ muốn nhanh chóng thay váy chạy tới cung điện. Nửa đường gặp Leo Điện hạ, ngài ấy khăng khăng phải truy hỏi tận gốc, tôi có thể nói dối sao? Ngài ấy cứ nhất quyết phải quát Tatjana trước công chúng, tôi có thể ngăn cản ngài ấy sao?”

Vẻ mặt của người đàn ông hoảng hốt trong giây lát, lẩm bẩm: “Phải rồi ha, đây không phải là… Lỗi của cô.”

Gã buông Eve ra, khuôn mặt âm trầm dần dần khôi phục sự bình tĩnh, lúc nói chuyện lại mang theo vẻ áy náy: “Xin lỗi nhé, tiểu thư Eve, ta đã làm tổn thương cô rồi.”

Ủa ủa ủa.

Cảnh tượng này rất bất ổn.

Winlay nhìn Eve ấm ức khóc lóc, lại nhìn người đàn ông thay đổi thái độ rõ rệt, đáy lòng sinh ra cảm giác khó chịu lạ lùng.

Cho đến nay, dù nàng biết mình đang sống trong một cuốn sách, nàng cũng không cảm thấy trên thế giới có bất kỳ sự sụp đổ logic nào.

Nhưng kể từ khi nữ chính Eve xuất hiện, mọi thứ đã trở nên kỳ lạ.

Đệ nhị Vương tử Leo không màng đến lễ nghi làm khó tiểu thư quý tộc tại vũ hội, miễn cưỡng có thể cho rằng đầu óc cậu ta không bình thường.

Dù sao tính cách của người này vẫn luôn nóng nảy, hành xử rất dễ xúc động.

Nhưng anh trai của Tatjana kéo Eve đến nơi hẻo lánh, một giây trước còn lửa giận ngập trời, một giây sau đã sinh lòng thương hại một cách hợp tình hợp lý?

Và cái cảm giác không gian bị bóp méo vừa rồi…

Trong đầu Winlay rất nhanh tự hỏi, một bên giật nơ Ryan, ép hắn phải khom lưng xuống.

Ryan cúi đầu, dán vào tai nàng nói: “Có chuyện gì sao?”

Hơi thở ấm áp chui vào lỗ tai nhạy cảm, dòng điện ngứa ran trong nháy mắt bò qua xương sống.

Winlay mím môi đỏ, cũng dùng giọng hơi hỏi hắn: “Vừa rồi anh có cảm giác gì không? Ví dụ như gió…”

Ryan ngơ ngác lắc đầu.

Trong sân không có gió.

Lá cây hoa cỏ gần như không nhúc nhích, ánh trăng trên mặt đất cũng yên tĩnh như đang ngủ say.

Cách đó không xa, Eve từ chối lời xin lỗi của người đàn ông, hùng hổ xách váy rời đi.

Người đàn ông đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Eve một lúc lâu, đột nhiên cất bước đuổi theo: “Tiểu thư Eve, tôi có thể mời tiểu thư uống một tách trà không?”

Winlay: “…”

Càng không bình thường.

Nàng đợi thêm một lát, xác nhận không nghe thấy động tĩnh gì nữa mới kéo Ryan đi ra.

Bởi vì phải trở về đại sảnh nên hai người không thể đi cùng, Winlay tạm thời gác lại suy nghĩ, đưa chiếc trâm ngọc bích cài áo trên váy cho Ryan.

“Đó là phần thưởng của tối nay.” Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngày mai ta sẽ gửi thêm vài thứ nữa. Sau này anh có bất kỳ vấn đề gì liên quan đén chi phí, anh có thể tìm thẳng đến ta.”

Winlay lần đầu tiên nuôi tình nhân, hoàn toàn không hiểu phong tục của giới quý tộc.

Kim chủ và tình nhân thường sẽ không công khai thảo luận về giao dịch tiền sắc, chơi chỉ là làm ra ám chỉ và quyến rũ một cách giả trân, cho tiền thì cũng có phương thức uyển chuyển hơn.

Sắc mặt Ryan có chút trắng bệch.

Hắn cố gắng hết sức để hô hấp đều đặn, tiếp nhận chiếc trâm cài áo sapphire quý giá, đưa lên môi đặt một nụ hôn.

“Một món quà rất đẹp.” Hắn mỉm cười và nói: “Nó giống như đồng tử của người vậy, tôi rất thích nó.”

Winlay rời đi, trở về bằng con đường cũ.

Chưa đến cửa chính đại sảnh thì từ xa đã nhìn thấy một đôi nam nữ đứng trên bậc thềm.

Đó là Laninchett và Eve.

Đệ nhất Vương tử có vóc dáng cao ngất khuôn mặt lại lạnh lùng, đứng ở trên cao nhìn xuống Eve.

Góc độ này rất dễ dàng khiến người ta có cảm giác áp bức, nhưng nữ chính không hề sợ hãi, nàng ngửa đầu nói chuyện với y, đôi mắt tròn hình quả hạnh lấp lánh ngấn nước.

Bước chân của Winlay dừng lại, lập tức bước đi không chậm không vội.

Đến gần, nàng mới nghe thấy lời của Eve: “… Tôi không nhìn thấy tiểu thư Winlay ở ngoài sân. Xin lỗi, đây là lần đầu tiên tôi đến, không quen thuộc với cách bài trí ở đây… Có cần tôi quay lại tìm không?”

Laninchett nghe thấy tiếng giày cao gót rơi xuống đất, ngước mắt nhìn khuôn mặt yên tĩnh của Winlay, gật đầu với Eve: “Cám ơn, nàng ấy đã trở lại rồi.”

Winlay lộ ra nụ cười đúng lúc, giải thích: “Ánh trăng rất đẹp, em ngồi bên ngoài hóng gió một lát.”

Laninchett không cách nào cảm nhận được vẻ đẹp của ánh trăng, nhưng y biết khá nhiều tiểu thư quý tộc đều có tật xấu này, thích lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ.

Cho nên y chỉ kiềm chế nắm tay vị hôn thê, dẫn nàng trở về đại sảnh, tán gẫu hàn huyên cùng các vị đại thần quý tộc.

Trong lúc đó, Đệ nhị Vương tử Leo bịch bịch tiến lại gần, mỉa mai châm chọc Winlay, chỉ trích nàng mặt đẹp dạ ác, dám cả gan đặt biệt danh cho cậu ta.

Winlay thở dài, dùng nụ cười bình thản bao dung cho kẻ ngu si để mà đáp lại: “Nếu Leo Điện hạ thấy rảnh rỗi quá, chi bằng hãy chăm sóc nhiều hơn cho nữ bạn đồng hành của mình, kẻo nàng ấy bị ai đó đưa đi mất, hoặc bị người khác bắt nạt.”

Vương tử nhỏ nóng nảy Leo hiển nhiên không có đầu óc nhanh nhạy: “Ai dám bắt nạt nàng ấy trong cung điện chứ!”

Cậu ta lại hoàn toàn quên mất hành vi gây thù trước đó của mình.

Winlay nhìn về phía Laninchett bên cạnh, thật sự không hiểu vì sao tính cách hai anh em này lại có thể sự chênh lệch lớn đến như vậy.

Nàng không hiểu và cũng không có hứng thú, nàng lấy lại tinh thần đối phó với những nhân vật lớn của các gia tộc, mãi cho đến khi mặt cười đến tên liệt, gót chân đau âm ỉ, đầu cũng bị rượu làm cho choáng váng, mới chấm dứt hoạt động xã hội khô khan rườm rà này.

Trên đường trở về, nàng cuộn người ngủ gật trong xe.

Bộ não choáng váng không được nghỉ ngơi.

Cảnh tượng quái dị trong sân nhà không thể xua tan, ngược lại là hình ảnh Laninchett và Eve nhìn nhau.

Những lời ngụy biện xã hội kinh tởm tràn ngập bên tai, vô số giọng nói của nam giới và phụ nữ già trẻ đang nói.

Chúc phúc cho hai người.

Rất mong chờ đám cưới sau ba tháng nữa.

Chúc phúc, chúc phúc, chúc phúc.

Winlay bịt lỗ tai lại, lẩm bẩm: “Liều thuốc đầu tiên…”

Liều thuốc đầu tiên sẽ sớm được phát triển.

Nó chứa một lượng lớn thành phần gây ảo giác, cùng với hơn hàng trăm loại độc tố khan hiếm cộng thêm ma thuật bị cấm.

Mạng lưới quan hệ và thế lực của gia tộc Carter đủ cường đại, cho nên nàng không cần khổ não thu thập tài liệu.

Chờ khi làm thuốc xong, thì cho Laninchett uống đi.

Nhỏ giọt nó vào cà phê đắng hoặc pha nó vào nước nóng để tắm.

Thừa dịp y không chú ý, trà trộn vào canh húng quế mà Vương tử Điện hạ thường uống nhất, bôi lên đao nĩa dùng để cắt thịt của y.

Nàng có rất nhiều cơ hội để chuốc thuốc y.

Xe ngựa chạy vào phủ Công tước, đi thẳng về phía trước rồi dừng ở bên ngoài khu vườn hoa tường vi trắng.

Winlay vẫn không có dấu hiệu xuống xe.

Simon canh giữ bên ngoài xe biết rằng nàng rất mệt mỏi, nhưng xe ngựa không thể tiến về phía trước được nữa, nếu không phu nhân Carter sẽ nổi giận.

Hắn gọi nàng vài tiếng, không nhận tiếng đáp lại, hắn mở cửa xe, ôm thiếu nữ đang ngủ mê mang xuống.

Winlay miễn cưỡng mở mí mắt ra, thấy đó là Simon, lẩm bẩm điều chỉnh tư thế thoải mái hơn.

Thân hình mềm mại dán chặt vào, chọc cho thú nhân lai hô hấp hỗn loạn.

Hắn thản nhiên bế Winlay lên lầu.

Trên đường có mấy người hầu muốn tiếp nhận, đều bị ánh mắt lạnh như băng của hắn dọa lui.

Thế nên hắn thuận lợi vào phòng ngủ, đặt nàng trên một chiếc giường lớn mềm mại.

Đang định đứng dậy rời đi, một đôi cánh tay mềm mại ôm lấy cổ hắn.

“Simon…”

Giọng nói Winlay mềm mại, mang theo cơn say rượu.

“Mệt quá đi à…”

Nàng thấp giọng oán giận, vuốt ve sụn tai của thú nhân.

Giống như chủ nhân mệt mỏi về nhà vuốt ve thú cưng, hy vọng sẽ nhận được sự an ủi về mặt tinh thần.

Nhưng Simon không phải là thú cưng thuần túy.

Hắn nằm phía trên Winlay, nhìn chăm chú vào thiếu nữ không hề phòng bị thật lâu, yết hầu nhô ra nhanh chóng lăn xuống.

—— Nàng sẽ không bao giờ biết, thời gian chờ đợi cho buổi khiêu vũ kết thúc khó khăn như thế nào.

Vị hôn phu hợp pháp khoác lấy cánh tay của nàng, khiêu vũ hoặc ôm, hôn hoặc mỉm cười.

Mà hắn chỉ có thể đứng ở bên ngoài, ngửi ngửi hơi thở lưu lại trong không khí.

Simon cúi đầu xuống, nhẹ nhàng cọ xát cổ Winlay.

Thần sắc của hắn có chút mê muội, nhưng rất nhanh sau đó, con ngươi giãn ra dựng đứng như mũi kim nhọn.

Trên người tiểu thư Winlay, dính đầy hương vị của người đàn ông xa lạ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bị h.ã.m h.i.ế.p trước mặt vị hôn phu
Chương 2: Người đàn ông khác đang thao ngươi
Chương 3: Chơi chết ngươi con đ.i.ế.m này
Chương 4: Người không được yêu thương
Chương 5: Lấy chìa khóa ra khỏi cơ thể
Chương 6: Cút đi Lanche chết tiệt
Chương 7: Thị vệ Simon
Chương 8: D.ụ.c v.ọ.n.g thầm kín
Chương 9: Cút ra ngoài
Chương 10: Quấn khăn tay tự an ủi
Chương 11: Tôi muốn l.à.m t.ì.n.h với người
Chương 12: Hương vị gì?
Chương 13: Cọ sát bên ngoài cơ thể
Chương 14: Chó điên động dụng với chủ nhân!
Chương 15: Vứt bỏ chính mình trong quá khứ
Chương 16: 《Eve Được Cưng Chiều》
Chương 17: Huấn luyện chó
Chương 18: Người đàn ông đi nhầm cửa
Chương 19: Dùng miệng cho nàng
Chương 20: Dưới váy trống rỗng
Chương 21: Nữ chính lên sàn
Chương 22: L.i.ế.m hôn yêu đương vụng trộm dưới ánh trăng
Chương 23: Trên người nàng có hương vị của một người đàn ông lạ
Chương 24: Lần đầu tiên trên giường
Chương 25: Cắm sâu vào bên trong
Chương 26: Buổi sáng tình yêu
Chương 27: Thất bại, nhưng không hoàn toàn thất bại
Chương 28: Lanche, a——
Chương 29: Người muốn làm chuyện gì sao?
Chương 30: Bị l.i.ế.m trước mặt vương tử Leo
Chương 31: Người hầu ma quỷ
Chương 32: Trải nghiệm đi vào từ phía sau tại thư viện
Chương 33: Biến cố
Chương 34: Thành công bất kể phương tiện
Chương 35: Lòng tham
Chương 36: Đ.â.m vào h.o.a h.u.y.ệ.t
Chương 37: Ôm, l.à.m t.ì.n.h, hôn môi
Chương 38: Thu thập d.ị.c.h t.h.ể
Chương 39: Quỷ dữ dưới tầng hầm
Chương 40: Đê tiện
Chương 41: Đàm phán gia đình
Chương 42: Bí mật của nữ chính
Chương 43: Cần d.ị.c.h t.h.ể mới
Chương 44: Leo Điện hạ phô trương thanh thế
Chương 45: Bị trói xuất tinh
Chương 46: Vương tử ngu ngốc bị xâm phạm
Chương 47: Lại là một ngày NTR
Chương 48: Xúc tu sương đen
Chương 49: Giết Lanche
Chương 50: Nốt ruồi đỏ
Chương 51: Ma quỷ đói khát
Chương 52: Vương tử Điện hạ d.â.m đ.ã.n.g lại hèn hạ
Chương 53: Con chó con d.â.m đ.ã.n.g
Chương 54: Vương tử ngu ngốc rất giỏi tưởng tượng
Chương 55: Ma quỷ x Winlay x Ryan
Chương 56: Hiện trường cắm sừng quy mô lớn (?)
Chương 57: Không thể thay đổi cốt truyện
Chương 58: Thay đổi quỹ đạo của thế giới
Chương 59: Lanche, ôm em
Chương 60: Y chỉ cảm thấy ghê tởm
Chương 61: Tuyến Eve lệch khỏi quỹ đạo thế giới
Chương 62: Tên anh là gì
Chương 63: Anh trai
Chương 64: Ngay cả khi anh trai và em xảy ra quan hệ
Chương 65: Đón đứa em gái đang lén lút hẹn hò tình nhân trở về
Chương 66: Chứng kiến nàng ân ái với người khác
Chương 67: Người anh trai mất kiểm soát
Chương 68: Cùng chơi trò thẩm vấn nhé (Mở đầu hành trình báo thù)
Chương 69: Bóng bịt miệng, vòng cổ, nô lệ t.ì.n.h d.ụ.c hay là chó
Chương 70: “Lanche thích xem cái này”
Chương 71: Tinh hoa của NTR là gì
Chương 72: Bị anh trai nhìn thấy
Chương 73: Chim Trong Lồng
Chương 74: Một người phụ trách c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p, một người phụ trách xem
Chương 75: Em muốn tai thỏ
Chương 76: Thân phận sai chỗ
Chương 77: Buổi dã ngoại
Chương 78: Dã ngoại, đồng thoại, người mẹ kể chuyện
Chương 79: Kết cục của anh trai
Chương 80: Có muốn hôn thêm lần nữa không?
Chương 81: Sức hấp dẫn của Eve
Chương 82: Mối quan hệ với Leo bị bại lộ
Chương 83: Kẻ ngốc nói năng lung tung cần được tẩy rửa
Chương 84: Anh trai có thể l.à.m t.ì.n.h với em
Chương 85: Thật muốn giết chết ngươi
Chương 86: Váy bẩn rồi (cân nhắc)
Chương 87: Đ.â.m vào đi, anh (cân nhắc)
Chương 88: Đừng bắn ở bên ngoài!
Chương 89: Sự thay đổi của Đoàn Kỵ Sĩ
Chương 90: Lời xin lỗi bệnh hoạn
Chương 91: Con quái vật mà nàng kêu gọi
Chương 92: Khúc dạo đầu bất an
Chương 93: Nếu không thích thì đừng kết hôn chứ
Chương 94: Trên người nàng ta toàn là mùi t.i.n.h d.ị.c.h
Chương 95: Theo dõi
Chương 96: Hành vi trái đạo đức bị nhìn thấu (cân nhắc)
Chương 97: Yêu cầu hủy bỏ hôn ước
Chương 98: Stlere trong mắt Ryan
Chương 99: Sự an ủi trong hiệu sách
Chương 100: Chào mừng đến với địa ngục của ta

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Trinh
Chương 23: Trên người nàng có hương vị của một người đàn ông lạ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23: Trên người nàng có hương vị của một người đàn ông lạ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...