Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 98

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẳng một mạch hướng về Chiến Thành mà đi, bởi vì thân Phượng Cô trúng độc, mặc dù đã giải độc nhưng độc này cực mạnh, thân thể hắn không thể nhanh hồi phục, đau đớn không chịu nổi.

Nếu chỉ có mình bản thân nàng đi còn có thể thoải mái được, đằng này phải dìu mọt người, lại là chuyện khác, bất quá đi được mười dặm đường, nàng đã mệt nhoài, toàn thân vô lực, đi mà không còn chút cảm giác gì.

Đoạn đường này đối với hắn, là quãng đường vui vẻ nhất, đã 4 năm rồi, 4 năm hắn chưa cảm nhận được thứ tình cảm đơn thuần mà tốt đẹp này.

Mũi hắn không ngừng hít hà hương thơm nơi cơ thể nàng, nhìn nàng đổ mồ hôi đầm đìa, hắn không biết phải làm thế nào, cố gắng không để sức nặng đè lên người nàng, nhưng nàng không ngừng cố gắng, rốt cục, lật qua lật lại một lúc, đến một gốc cây, liền ngừng lại.

Vãn Thanh ủ rũ buông Phượng Cô ra, cả người mệt mỏi ngồi xuống.

Nàng tự phẫn nộ với chính bản thân mình, cư nhiên lại đi cứu một người từng đối xử tệ bạc với mình!

Nhưng nàng không phải là loại người lòng dạ độc ác. Hơn nữa nếu lúc này giết Phượng Cô, chẳng phải là quá đơn giản cho hắn cùng Chu Nguyệt Nhi sao, nàng muốn bọn họ phải chịu hết mọi những cảm giác đau đớn.

Phượng Cô nhìn nàng ngồi một chỗ tay không ngừng lau mồ hôi, trong mắt khi thì phẫn não, khi thì tàn nhẫn, khi thì thư hoãn, biến hóa vô cùng, không hiểu rốt cục nàng đang nghĩ cái gì, cư nhiên thay đổi liên tục thế.

"Tình Thiên cô nương nghĩ chuyện gì vậy?" Hắn liền hỏi.

Vãn Thanh nhấc đầu, khuôn mặt tuyệt mĩ lạnh lùng, có nét cười mà như không cười, mang theo xa cách, mang theo ám phúng, mang theo một chút giảo hoạt: "Phượng Gia, Tình Thiên vừa rồi do tức giận mới có những hành vi đó! Phượng Gia vừa rồi sao không trừng trị thích đáng bọn chúng."

Xem ra những điều nàng nói, như khơi dậy phẫn ý.

Nàng cười bồi thêm một lời: "Cho dù hắn là thân phận gì, nhưng làm hại chúng ta thê thảm như vậy! Người như thế, cứ dễ dàng buông tha cho hắn, chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn rồi sao!"

"Đương nhiên, Phượng Cô ta chưa bao giờ dễ dàng buông tha cho người khác như thế!" Phượng Cô cười một tiếng khô khốc, trong mắt đầy ngoan ý, miệng khẽ phun: "Chỉ bất quá, bọn họ chết không phải cách hay nhất, khiến hắn chết vì đao là hạ sách, khiến hắn thống khổ sống không bằng chết, đó mới là cách đối phó thượng hảo nhất!"

Vãn Thanh sau khi nghe xong cười một tiếng, hóa ra là có dụng ý cả, gật đầu: "Phượng Gia đúng là người long phượng, chiêu này thật lợi hại, Tình Thiên không hiểu được là phải!"

Đáng tiếc lời nàng nói lúc này, hoàn toàn trái ngược với Phượng Cô, người nàng muốn đối phó, là kẻ trước mắt kia, hoàn toàn không phải… Bạch Vân Yên!

Phượng Cô nghe những lời nói chuyện của nàng, ngẩng đầu lên lại thấy miệng nàng đang cười tủm tỉm, trong mắt tràn ngập sóng nước, trên mặt tỏa ra khí, không ai so sánh được.

Nhìn kỹ lại, trên mặt nàng lại hồi phục vẻ lạnh nhạt như ngày thường.

"Tình Thiên cô nương thoạt nhìn tựa như có tâm tư gì?" Phượng Cô trực tiếp hỏi, ánh mắt sắc bén thẳng nhìn chăm chú Vãn Thanh, tựa hồ như những gì nàng suy nghĩ hắn đều nhìn ra được.

Vãn Thanh không hề sợ hắn, vẫn vui cười, chỉ nhìn hắn.

"Tình Thiên chỉ nghĩ là đến khi nào mới thoát hiểm được, đường tới Chiến Thành còn xa, một trong hai chúng ta không có võ công, một người lại trúng độc nặng, hành trình nguy hiểm vậy, nếu bọn Bạch Vân yên tỉnh lại thì sẽ phiền lắm đây." Nàng nhẹ nhàng nói, sau đó quay đầu nhìn ra đường.

Vấn đề này thật đáng lo, bởi vì nàng vừa nhìn kỹ địa hình một phen, muốn rời khỏi Đoạn nhai này phải trèo qua núi mới có thể đi ra, nhưng bọn họ hiện giờ, là không có cách nào mà đi nổi.

Thật muốn buông ngay nam nhân này rồi sau đó một mình đi tiếp!

"Ta hiện tại thân trúng độc bị thương, nhất thời nửa phần công lực không thể khôi phục, ngươi cùng đi với ta, chỉ là trì hoãn thời gian, không bằng ngươi đi trước một mình đi! Bạch Vân Yên chỉ muốn hợp tác cùng ta, sẽ không gây nguy hại cho ta!"

Nghe những lời Phượng Cô nói, Vãn Thanh có chút giật mình, hắn là người thế nào chứ, có thể đọc suy nghĩ người khác ư? Quả nhiên là thiên hạ hồng vũ! Hắn như thế, nói phen này, chỉ có cách là nói trái ý mình thôi, làm cho hắn tưởng nàng thật sự muốn lưu lại bên hắn.

Kỳ thật hắn sử dụng kế gì chứ? Cho dù như thế nào, nàng đã quyết định đi cùng hắn, nàng sẽ không do dự! Hơn nữa nàng cũng không phải cùng loại người như hắn, vô tình vô nghĩa, lòng dạ độc ác.

Có đôi khi người khác khiến cho mình có ấn tượng không tốt, tựa hồ nhiều lúc mình sẽ vẫn nghĩ như thế. Phượng Cô ban đầu vì bảo vệ nàng trúng độc, hắn vì thế trúng độc, uống giải độc nhưng chỉ là tạm thời hòa hoãn, căn bản độc tính kia không giải được.

Nếu hai người đi cùng nhau, chỉ sợ một điều là Bạch Vân Yên cùng đám người kia đuổi theo, đến lúc đó không còn cách nào thoát được.

Hắn là nam nhân, hắn nhìn ra được, Bạch Vân Yên, cái cách hắn nhìn Vãn Thanh, biểu lộ điều gì, hắn nhất định không thể để nàng bị nguy hiểm.

Nhưng!

Nàng nhìn hắn ánh mắt kia là có ý tứ gì?

Là cố ý? Hay là hắn nhìn lầm?

Hắn – Phượng Cô, mặc dù là người quyết đoán vô tình, nhưng không phải loại ham sống sợ chết! Nhìn nàng thế kia, hắn bỗng phát hỏa!

"Ngươi còn không mau đi!" Phượng Cô tức giận quát, mắt nổi lửa, khí chất này thật không tương xứng với hắn, bình thường hắn, càng tức giận càng tỉnh táo, nhưng đứng trước nàng, hắn không cách nào chế ngự được cơn giận này, bản thân không muốn giấu đi.

Vãn Thanh quay đầu nhìn hắn, sắc mặt lạnh đi vài phần, người này, thật sự không tốt, đây là cách hắn đối đãi với ân nhân sao? Người này, làm cho người ta phát hỏa!

Âm thanh lãnh băng như sương, lời nói lãnh nhạt: "Phượng Gia, tựa hồ ngươi không ý thức được hoàn cảnh giờ phút này! Gặp rủi ro, Phượng Hoàng không bằng gà núi! Lúc nghèo khổ không thể uy phong, ở đây không thể dùng danh tiếng." (Mắng hay lắm, cơ mà chị hiểu sai lòng anh í ròi. Zời ơi là zời. Thanh nhi hâm)

"Ngươi có ý gì?" Phượng Cô vừa nghe xong mặt phẫn nộ, bạc môi xiết chặt, còn có thể nghe được tiếng răng cắn rung động, xem ra vô cùng phát hỏa rồi.

Vãn Thanh nhìn bộ dạng này của hắn, trong lòng phát bực, không ngờ hắn cũng có ngày hôm nay. Người quý biết điều, bộ dạng này mà còn không có chút ý tứ nào sao!

Trong lòng vài phần vừa ý, thập phần thoải mái, bất quá cố che giấu, nàng lạnh lùng thốt: "Phượng Gia, ý Tình Thiên đã quá rõ, hôm nay, tình hình này mà ngươi còn mang bộ mặt kia, giờ không phải lúc đùa giỡn, lúc này, thoát hiểm mới là chuyện trọng yếu."

Nàng chậm rãi nói, nhìn sắc mặt hắn càng lúc càng xanh mét nhưng trong lòng nàng thì vô cùng thoải mái.

Chưa bao giờ biết, việc trả thù một người lại có khoái cảm như thế! Nhìn tuấn nhan nhiễm độc như than kia, mặt nàng càng lạnh lùng, nhưng trong lòng vui sướng.

Phượng Cô trơ mắt nhìn nàng, lửa giận hừng hực, Hắn – Phượng Cô, lại có một ngày bị nàng chế nhạo! Không ngờ tới hôm nay rơi vào cảnh này, khẩu khí của nàng, hắn không tài nào nuốt trôi nổi.

Đột nhiên, hắn nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nàng, nhìn thân thể mềm mại của nàng, tay thô bạo duỗi ra, nàng nhất thời không phản ứng được, toàn thân đổ trong ngực hắn.

Bạc môi lạnh lẽo hướng tới bờ môi mềm mại của nàng, mang theo sự trừng phạt, cắn nàng, Vãn Thanh không kịp đề phòng, không hề nghĩ tới hắn lại có thể làm như thế với nàng.

Nam nhân này, thật khiến người ta sinh hận, tay giương lên, định cho hắn một tát, không ngờ lại bị hắn dùng sức nắm chặt lại.

Môi hắn chà xát lên môi nàng, đôi mắt mơ màng, hắn khẽ nói: "Ngay cả khi ta không bằng gà núi, vẫn có thể đem nàng nhốt vào trong lòng!"

"Ngươi thật kỳ cục! Ngươi nghĩ Tình Thiên ta là loại nữ tử gì chứ!" Vãn Thanh ngọ nguậy tránh khuôn mặt kia, nhưng căn bản là không tránh nổi bạc môi đó, tay duỗi ra, cố gắng chống cự lại. Nguồn truyện:

TruyệnFULL.vn

Phượng Cô mặc dù thân trúng độc, có thể là võ công của hắn không linh hoạt, không có nội lực, nhưng giữ một nữ tử, là việc thừa sức làm được.

Tay duỗi ra, đem tay nàng giữ chặt lại, áp về sau lưng nàng, môi gian cười một tiếng đắc ý, chậm rãi nói: "Không nên hoài nghi năng lực của ta!"

Đôi mắt chứa đầy tà mị, lộ ra sự vui vẻ, bạc môi, lại càng áp chặt hơn, tiếc là không dám dùng đầu lưỡi dây dưa với nàng, nhìn nàng hắn càng muốn phát hỏa, nhưng nhìn thấy bộ mặt giận dữ của nàng, hắn không chút nghi ngờ rằng, nếu lưỡi hắn dám ngọ nguậy, nàng sẽ cắn đứt mất. (Híc, quá ngây thơ lun cả nhà nhỉ.)

Môi càng lúc càng ma sát mạnh, càng ngày càng nhiệt, càng lúc càng nóng, ở dưới nơi sương đêm lạnh lẽo đen như mực này, trong sự tĩnh lặng của núi rừng mà không khí như thiêu như đốt.

Vãn Thanh trong lòng chỉ muốn mắng chửi hắn nhưng tất cả đều bị nuốt mất cả, hắn căn bản là đã sắp xếp tất cả, vừa rồi còn rất yếu ớt, bộ dạng bị thương nặng, thế mà trong chốc lát đã hung hăng như thế.

"Tình Thiên… Tình Thiên… người ở đâu?" (Đồ phá đám.:@:@:@. Kún hận)

Đang lúc này tiếng Hạ Thanh như tiếng suối vang lên thấu tâm nàng. Vãn Thanh trừng mắt, ý bảo Phượng Cô buông nàng ra, trên mặt Phượng Cô lộ rõ vẻ tiếc nuối, chậm rãi buông thả nàng.

Vãn Thanh cảm thấy tay hắn rời thân nàng, hung tợn nhảy ra khỏi người hắn, mắt âm độc: "Ta thực sự hối hận vì cứu ngươi! Đáng ra nên để ngươi trúng độc chết đi!"

"Ngươi sẽ không làm thế!" Phượng Cô nhìn thấu tâm nàng, mặc dù nàng miệng chua ngoa nói cứng, nhưng lòng thì mềm nhũn, không đủ cứng vững.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...