Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 72

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Kỳ hiển nhiên thập phần không vui, nghe xong những lời Phượng Cô nói -, trên mặt liền xuất hiện sự lạnh lùng cùng phẫn nộ.

Hồng Thư thì vô cùng vui vẻ. Nhìn mặt Nhị phu nhân càng ngày càng tái nhợt, nàng đã lo lắng lắm rồi, nghe được gia – đại xá cho Nhị phu nhân, quả thực là so với hắn đại xá chính mình nàng còn thấy vui hơn.

Liền chạy vội đến Vãn Thanh, giúp Vãn Thanh đứng dậy: "Nhị phu nhân, gia tha thứ cho ngài!"

Vì đã quì quá lâu, thân thể này như không phải của Vãn Thanh nữa, hoàn toàn mất tri giác

Lúc được Hồng Thư đỡ lên, không chỉ có hai chân mất cảm giác.

Vãn Thanh cảm giác như mình đang hôn mê, chỉ lập lòe trước mắt vô số đốm sáng, rồi sau đó dần dần tan vào bóng tối hắc ám.

Cuối cùng chỉ còn bóng tối đen đặc m//ô//n//g lung.

Bên tai nàng vang lên tiếng hét chói tai của Hồng Thư -: "Nhị phu nhân ngất rồi. Mau mời đại phu."

Nàng ngất xỉu sao? Tại sao nàng lại trở nên yếu ớt như vậy? Chỉ mới quì có hai canh giờ đã ngất xỉu rồi?

… …

Tới khi…tỉnh lại, nàng đã nằm trong Trà Hương Các, mi mắt nặng như bị đeo thêm tảng đá nặng ngàn cân, hơi hơi hé mắt ra, thấy tấm màn mầu xanh, yên tâm hơn rất nhiều.

"Nhị phu nhân, ngài tỉnh rồi?" Hồng Thư – ủ dột thấp giọng nói với Vãn Thanh, nói rất dè dặt như thế muốn nói gì đấy mà lại thôi.

"Ta đột nhiên ngất xỉu?" Nàng khẽ nói, muốn cười một cái, mới phát hiện lưỡi khô khóc, cổ họng cũng khàn khàn.

Không ngờ chỉ quỳ có hai canh giờ, nàng đã suy yếu đến thế này, thật kỳ quái!

Hồng Thư bưng một chén nước đến, giúp Vãn Thanh ngồi dậy: "Phu nhân uống miếng nước đi!"

Uống xong, Hồng Thư vẫn đứng ở đầu giường, một chữ cũng không nói, dáng vẻ như đang có tâm sự rất nặng nề, lông mày nhíu chặt lại, ai muốn gỡ ra cũng khó.

Chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra trong lòng Hồng Thư đang có chuyện, hơn nữa còn là chuyện Hồng Thư không thể giải quyết được, vì vậy Vãn Thanh mở miệng hỏi: "Hồng Thư, làm sao vậy? Có tâm sự nặng nề gì sao?"

Hồng Thư nhìn nàng, cắn môi dưới, vẻ mặt muốn nói lại thôi: "Phu nhân… ai… "

"Làm sao vậy? Có chuyện gì cứ việc nói, ta không có gì đáng ngại!" Vãn Thanh bình tĩnh nói, trong lòng chỉ sợ bản thân đã mắc quái bệnh nào rồi, nếu không, thân thể sẽ không suy yếu đến cái độ này.

"Phu nhân, vừa rồi có đại phu xem mạch cho ngài, đại phu nói … đại phu nói … " Hồng Thư nhìn nàng, một lúc lâu sau vẫn không nói ra được.

"Nói ta bị bệnh nan y không thể chữa được?" Nàng hỏi. Trong lòng vẫn bình tĩnh, sinh tử do mệnh, chuyện đã như vậy, có muốn thay đổi cũng không được.

Hồng Thư lắc đầu, vẫn không mở miệng.

Vãn Thanh càng kỳ quái không giải thích được, không phải bị bệnh, vì sao sắc mặt Hồng Thư lại tối tăm vậy?

Chẳng lẽ là… lòng của nàng, tức thì chìm xuống đáy biển.

Chuyện này, nàng một mực cố gắng tránh né, không phỏng đoán, cũng không nghĩ đến, nhưng nó vẫn xảy ra.

Nàng bình tĩnh hỏi: "Ta mang thai?"

Hồng Thư đột nhiên trợn to mắt nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ vô phương ngờ tới.

Vừa nhìn vẻ mặt Hồng Thư -, Vãn Thanh biết, bản thân đã đoán trúng, tay không tự giác đặt lên bụng, không ngờ, nơi đó bây giờ lại có một sinh mệnh nhỏ đang từ từ lớn lên.

Trong lòng nói không ra lời sự tâm hỉ và chua xót.

Nàng sẽ làm mẹ, mặc kệ phụ thân của đứa bé là ai, mặc kệ phụ thân của đứa bé như thế nào, đứa bé vẫn là máu thịt của nàng, nàng không giấu được sự vui mừng của người làm mẹ.

Nhưng nghĩ đến tình cảnh của bản thân, nếu sinh hài tử này, đứa bé sẽ không nhận được sự đãi ngộ tốt.

Cho nên, trước khi Phượng Cô nhìn ra chuyện nàng mang thai, nàng nhất định phải rời đi, nếu không, đến lúc sinh hài tử ra, chỉ sợ muốn đi sẽ càng khó khăn hơn.

"Phu nhân, phá thai đi! Đứa nhỏ này, tới không phải lúc, gia sẽ không lưu lại." Hồng Thư kiên định nói, Hồng Thư đã suy nghĩ lâu lắm rồi, đứa bé này, vô luận như thế nào cũng không thể lưu lại, bởi vì phu nhân đã thất thân trước khi xuất giá, mặc dù sau khi cưới về nhị phu nhân có cùng với gia lộ thủy chi ân, nhưng mà thời gian quá sát nhau, căn bản là vô phương kết luận đứa bé này là con của ai! Lưu lại đích thực là tai họa!

"Không được, hài tử của ta nhất định phải lưu lại." Vãn Thanh cũng kiên định nói, dù hài tử vẫn còn trong bụng nàng, nhưng vẫn là một mạng sống, nàng không có quyền, quyết định sống chết của đứa bé!

Nàng biết băn khoăn của Hồng Thư -, bởi vì nàng bị * trước khi xuất giá (tác giả đề * nên để nguyên), trừ…bản thân nàng, không có ai biết được kẻ đã * nàng chính là Phượng Cô. Mà nàng, cũng không dự đinh nói chuyện này cho bất kì ai.

Hồng Thư, nhất định là bởi vì như thế, mới kiên quyết muốn nàng phá thai.

Cũng may là nàng hoàn toàn không có ý tưởng phá cái thai này.

Nguồn: *

"Nhị phu nhân, gia sẽ không chấp nhận." Hồng Thư kích động khuyên nhủ.

"Chỉ cần ngươi không nói, hắn sẽ không biết." Vãn Thanh trấn định nói.

"Loại chuyện này, chẳng lẽ muốn giấu là giấu được sao -, sớm muộn gì cũng bại lộ, đợi đến khi bụng người to lên, lúc đó sẽ càng nguy hiểm!" Hồng Thư vô phương lý giải ý tứ của Vãn Thanh, chỉ vội vàng khuyên nhủ.

"Dấu diếm được lúc nào hay lúc đó! Ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp giải quyết chuyện này." Vãn Thanh trầm tĩnh nói.

Hài tử – xuất hiện, càng làm cho ý định rời đi của nàng thêm mạnh mẽ, vì hài tử, vì bản thân, nàng phải rời đi.

"Hồng Thư, ngươi nhất định phải thay ta giữ bí mật!" Vãn Thanh kéo tay Hồng Thư -, khẩn cầu: "Ta nhất định phải lưu lại đứa bé này."

"Phu nhân… " Hồng Thư bị làm khó không biết làm thế nào cho phải, nàng không rõ, vì sao phu nhân lại cố chấp nhưu vâyk! Hài tử bây giờ không có sau này có thể có lại, nhưng nếu vì đứa bé mà đến mạng sống cũng chẳng giữ được, lúc đấy không phải còn thảm hại hơn ư!

Nhưng mà nhìn phu nhân cầu khẩn, Hồng Thư rốt cuộc không đành lòng, mặc dù nàng đi theo gia, giết người không ít, nhưng…những kẻ bị nàng giết đều đáng chết, nàng giết những kẻ đáng chết chưa bao giờ run tay, nhưng nếu thật sự phải hạ thủ với một sinh mạng vô tội nhỏ bé đáng thương, nàng không cách nào xuống tay, thế nên mới không thể nhân lúc phu nhân đang ngủ mà cho phu nhân uống đọa thai dược.

Cuối cùng, Hồng Thư gật đầu: "Hồng Thư đáp ứng phu nhân, nhất định sẽ không nói chuyện này với người khác, nhưng mà Hồng Thư cũng khẩn cầu phu nhân, hãy suy nghĩ thật kĩ, chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu."

"Ta sẽ suy nghĩ." Nghe được những lời Hồng Thư – nói, Vãn Thanh cười thư thái

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...