Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 40

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước mắt Vãn Thanh là một thân cẩm y, một nam tử phong tư xước xước, nàng cảm thấy cả kinh không ít.

Người trước mắt, không phải ai khác, đúng là đương nhiệm – minh chủ võ lâm, Mộ Dung Kiềm!

Hóa ra hắn chính là ân nhân của Tà phong a! Nhưng không nghĩ ra, hắn lại sai Tà Phong bắt nàng. Hắn làm vậy với mục đích gì chứ?

Nhưng nàng biết, nếu có thể nói, không cần hỏi hắn cũng tự động nói, đã không chịu nói, có hỏi cũng không ra, cho nên nàng một mực duy trì trạng thái trầm mặc, tỉnh táo nhìn hắn.

Mộ Dung Kiềm cười một tiếng, chắp tay thi lễ: "Khiến Phượng Thiếu phu nhân phải chịu ủy khuất, đã mạo phạm thiếu phu nhân nhiều, hi vọng được tha thứ, Phượng Thiếu phu nhân mời ngồi." Nói xong quay ra nha hoàn đằng sau nói: "Không nhìn thấy khách quý tới sao? Còn không mau dâng trà ngon!"

Vãn Thanh mặc dù trời sanh tính tình lạnh nhạt, nhưng cũng không phải loại người dễ bị khi dễ, vốn đã không thích Mộ Dung Kiềm, cảm giác hắn vô cùng giả dối, hết lần này tới lần khác hắn còn tìm cách bắt cóc nàng, còn nói những lời thừa thãi đấy, nàng nghe càng không thoải mái, kết quả là cười nhạt.

Cười ôn nhu một cái, lạnh lùng phun ra một câu nói: "Mộ Dung minh chủ lời này nói không đúng lắm, một người bị bắt cóc, chỉ có thể coi là tù nhân, sao lại nói là khách quí chứ? Trà ngon Vãn Thanh cũng không dám nhận, còn Mộ Dung minh chủ nói tha thứ, Vãn Thanh càng là không dám tha thứ, đã như thế này, tha thứ với không tha thứ có gì khác biệt chứ? Huống hồ ngài còn là minh chủ võ lâm!"

Ngụ ý: nàng tuyệt đối không tha thứ cho hắn, chỉ sợ rằng hắn – minh chủ võ lâm, võ công cao cường, một chưởng có thể lấy mạng nàng dễ dàng.

Trong lúc nói, nàng một mực duy trì nụ cuời lãnh đạm lười biếng, không thể hiện chút cảm xúc nào, giống như đang nói chuyện không liên quan tới mình.

Mộ Dung Kiềm lộ ra nụ cười tán thưởng, người thông minh luôn khiến người khác thích thú, huống chi đây lại là một nữ tử vừa thông minh vừa xinh đẹp?

Hắn cười một tiếng: "Ha ha, xem ra, phượng Thiếu phu nhân không tha thứ tội lỗi của ta! Bất quá, phượng Thiếu phu nhân yên tâm, Mộ Dung quyết không có ý tứ gì khác, chỉ muốn mời phu nhân tới chơi mấy này, tất cả đãi ngộ, sẽ như thượng khách! Nhất định khiến Phượng Thiếu phu nhân cảm giác thoải mái như ở nhà!"

"Thoải mái như ở nhà?" Vãn Thanh nghe xong cười khẽ: "Một người bị bắt cóc, dù có được đối đãi tốt đến đâu, cũng cảm thấy thấp thỏm bất an, trong lòng đã bất an, làm sao có thể cảm thấy thoải mái đây?"

Vãn Thanh nói đến vậy, Mộ Dung Kiềm vẫn không có chút hổ thẹn nào, trái lại Tà Phong lại không mặt dày thế, hắn đứng ở một bên, sắc mặt thập vô cùng xấu, nhưng không biết làm như thế nào cho phải.

Nghe Vãn Thanh nói, hắn biết nàng nhất định là hận chết hắn.

Vì vậy vội vàng nói: "Ngươi đừng lo về vấn đề an nguy, ta sẽ một mực ở bên người, sẽ không để cho ngươi có việc."

Lời này vừa nói ra, khiến Mộ Dung Kiềm giật mình, hắn là hạng thông minh người, chỉ cần lời này, liền nghe ra sự ám muội.

Tà Phong chưa bao giờ là người ăn nói tùy tiện, cũng chưa bao giờ để nữ tử trong mắt, trước kia Mộ Dung Kiềm đã giới thiệu cho Tà Phong rất nhiều nữ tử, mỹ lệ, ôn nhu, nhàn tuệ, thông minh, Tà Phong không thèm liếc mắt một cái. Không ngờ, chỉ ở chung với Vãn Thanh mấy ngày, lại nảy sinh tình cảm với nàng.

Nhưng Mộ Dung Kiềm không hề lộ ra chút ý tứ nào, chỉ cười thật nhã nhặn: "Tà Phong, ngươi nói lời này là có ý gì, vi huynh là người như nào chẳng lẽ ngươi còn không hay."

"Mộ Dung đại ca, ta không có ý tứ này." Tà Phong nghe được Mộ Dung Kiềm nói thế, vì vậy trịnh trọng trả lời.

Truyện Tiên Hiệp - TruyệnFULL.vn

Mộ Dung Kiềm nghe xong, vỗ vỗ vai Tà Phong: "Tốt lắm tốt lắm! Đại ca chỉ đùa một chút mà thôi, đại ca biết ngươi không có ý tứ này."

Dễ dàng nhận ra, Tà Phong rất kính trọng Mộ Dung Kiềm.

Nhưng Vãn Thanh lại nghĩ là Mộ Dung Kiềm đang lừa Tà Phong!

Nhưng Tà Phong "trúng độc" rất sâu, đối với Mộ Dung Kiềm vô cùng sùng bái, hơn nữa nghe nói, Mộ Dung Kiềm từng cứu Tà Phong một mạng, nhân cách Tà Phong, thẳng thắn mà lỗi lạc, đối với ân nhân cứu mạng, hắn tin tưởng vô điều kiện không có gì lạ.

Lúc này nha hoàn đã mang trà tới, Vãn Thanh ngồi xuống, tiếp nhận chén trà, mở ra chén lục thúy hoa lan, chỉ cảm thấy một mùi thơm xông vào mũi, là bích loa xuân, nước xanh biếc, chén trà men trắng nõn, vô cùng đẹp mắt, làm cho lòng người thích thú.

Vừa nhấp một ngụm, vị ngọt thấm đến yết hầu, đúng là trà ngon, xem ra Mộ Dung Kiềm làm người không được tốt lắm, nhưng đồ dùng trong nhà không tệ chút nào.

"Trà tốt, người pha trà cũng tốt!" Không muốn lại nghe hắn ở một bên giả tình giả nghĩa, vì vậy nàng ngắt lời nói.

Nghe nàng khen ngợi, Mộ Dung Kiềm cũng cầm lấy chén – trà, uống một hớp, nhắm mắt lại, trở về chỗ cũ hồi lâu sau mới mở mắt: "Nguyệt nhi, ngươi ra đây đi!"

Vãn Thanh giật mình.

Nguyệt nhi?

Là Nguyệt Nhi mà Phượng Cô từng nhắc đến sao?

Chợt thấy ngoài cửa một phấn y nữ tử thướt tha đi vào, hào quang tỏa ra, đúng là vẻ đẹp khiến người ta cảm thấy hổ thẹn.

Làn da trắng nõn nà như bạch ngọc, làn mi dài cùng đôi mắt long lanh như hồ thu, nhìn ai có thể khiến kẻ đấy mềm nhũn nửa người, mũi đẹp như điêu, môi đỏ tươi, giờ phút này đang cười mỉm, vô cùng mỵ hoặc.

Một thân hồng nhạt trường sa bay nhẹ nhàng, tôn lên vóc người cao ráo cân đối, thướt tha mềm mại như tiên giáng trần.

Vãn Thanh thật sự muốn cảm thán ông trời bất công, trên đời lại có nữ tử đẹp đến vậy, thêm một chút là béo, bớt một chút thành gầy, ba phần nhu mì, ba phần linh khí, ba phần mỵ hoặc, làm cho người ta ngắm mãi không chán.

"Tướng công vị giác thật tốt a! Như vậy cũng biết là Nguyệt nhi!" Thanh âm của nàng nhẹ nhàng mà giòn như ngọc rơi trên mâm vàng, vô cùng dễ nghe.

Nói xong quay sang Vãn Thanh đang sợ đến ngây người, cười một tiếng: "Vị…này nói vậy nhất định là tài nữ Vân Quốc – Thượng Quan cô nương?"

Vãn Thanh đã gả cho Phượng Cô làm thiếp, mà Nguyệt Nhi, không gọi nàng là Phượng Thiếu phu nhân, lại trực tiếp gọi tài nữ Thượng Quan cô nương, lời này có lẽ người khác nghe không ra, nhưng Vãn Thanh nghe ra, Mộ Dung phu nhân không muốn công nhận nàng là Phượng phu nhân.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...