Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 30

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vãn Thanh nhìn ra cửa, thấy Phượng Cô mang vẻ mặt lãnh đạm đứng đó, quay lưng về phía ánh sáng, mặt của hắn, vì bị khuất sáng, chỉ nhìn thấy một mảnh âm u, không thể nhìn rõ cái gì.

Vãn Thanh thấy, lúc nhìn lão phúc, miệng hắn phảng phất sự vui vẻ, nhưng nàng còn thấy, cặp mắt phượng hẹp dài của hắn, cũng có ẩn giấu sự tức giận.

Lúc nàng nhìn hắn, hắn ném cho nàng ánh mắt cảnh cáo.

Cảnh cáo thật sao? Cảnh cáo cái gì cơ chứ?

Cảnh cáo nàng đừng có nói ra chân tướng sự việc với lão phúc sao?

Trừ…cái này, nàng không thể nghĩ ra hắn muốn cảnh cáo nàng về chuyện gì.

Hắn cũng sợ sao?

Hắn sợ người khác biết chuyện đấy sao?

Thật là buồn cười, nàng còn tưởng rằng hắn là người bách độc bất xâm ( ám chỉ là người không sợ cái gì)? Nguyên lai, hắn cũng chỉ đến thế mà thôi?

Nàng lạnh lùng nghĩ, còn đáp trả hắn một nụ cười lạnh lùng như băng giá. Rồi sau đó không thèm nhìn hắn nữa, như khiêu khích!

Nàng muốn khiêu khích hắn!

Nàng đã nhịn quá nhiều, nếu còn tiếp tục, hắn sẽ càng được nước lấn tới, nàng không thể để hắn khi dễ nữa.

Nàng cũng có sự kiêu ngạo của bản thân, nàng cũng có sự tôn nghiêm của bản thân. Chẳng nhẽ cứ để hắn đạp lên mãi! Hơn nữa, hắn muốn thương tổn nàng thế nào nàng cũng kệ, nhưng nàng không thể chịu được việc hắn hành hạ người của nàng.

Xảy ra chuyện ngày hôm qua, lòng của nàng đã đóng băng. May là Song nhi không có việc gì, nếu không, nàng phải ăn nói sao đây?

Trước đây nàng vẫn nghĩ, dù sao nàng sẽ phải chung sống với hắn cả đời, cho nên nàng sẽ cố gắng ẩn nhẫn, đối với truyện hắn đã cưỡng gian nàng, nàng sẽ không vạch trần, sẽ dùng vẻ mặt ôn hòa nhìn hắn, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng hắn cứ hết lần này đến lần khác tìm cớ gây sự với nàng, chỉ có kẻ tàn bạo như hắn mới có cái ý nghĩ bệnh hoạn đấy.

Nàng một mực cố gắng để mối quan hệ giữa nàng và hắn không quá cứng nhắc.

Dù sao, chuyện hắn và nàng quan hệ như nào, cũng trực tiếp ảnh hưởng đến mẫu thân, nàng nghĩ tới, gia cùng mọi sự hưng, lời này luôn không sai.

Nhưng có ai ngờ, ẩn nhẫn như thế, chỉ khiến hắn được nước lấn tới gây sự với nàng.

Hôm nay, nàng không cần phải cố gắng trưng ra bộ mặt dịu dàng nhỏ nhẹ với hắn, cùng lắm thì chết là cùng.

"Phượng gia đến từ lúc nào vậy?" Lão phúc cũng không thèm để ý lời của hắn, tựa hồ là thói quen thông thường, cũng tựa hồ biết mặc kệ ông lão nói như thế nào, Phượng Cô sẽ không trách phạt ông lão

"Ngươi cứ ở đây nói chuyện, ta nếu không đến, chỉ sợ qua ngày mai ngươi cũng chưa chắc nhớ ra việc phải bẩm báo cho ta trướng vụ." Phượng Cô nói với lão phúc, mặc dù từ ngữ có chút giận, nhưng giọng nói vẫn ấm áp, không có cảm giác lạnh lùng tàn bạo mọi khi.

"Ha hả… " lão phúc cười, vuốt vuốt chòm râu trắng, cười cười nói: "Phượng gia cũng biết, lão phúc đã có tuổi, người cao tuổi, thích lải nhải cả ngày, Gia không thích nghe, ta phải tìm Nhị phu nhân để nói một hai câu, chuyện dễ hiểu mà!"

"Phải không?" Phượng Cô nhìn về phía hắn, mặc dù ngữ khí không có quá bén nhọn, nhưng đáy mắt lóe lên sự không tin.

Lão phúc hoàn toàn không để ý, vẫn cười nói: "Đương nhiên là phải!"

Lão phúc giơ đôi mắt vẫn còn híp lại vì cười hỏi Phượng Cô: "Nếu không phải, Phượng gia cho rằng chúng ta mưu đồ chuyện gì?"

Câu nói này, khiến Phượng Cô không biết phải đáp lại như nào.

Chuyện hắn không muốn người khác nói ra, đương nhiên bản thân hắn cũng sẽ không thừa nhận.

Lúc này nếu đổi thành người khác, chỉ sợ đã bị hắn cho một chưởng, nhưng là lão phúc, thì hắn chỉ có thể cười không chút so đo.

"Ta không nghĩ hai người mưu đồ chuyện gì, chỉ là vừa vặn lại đây nghe được, thuận miệng hỏi thôi." Phượng Cô cũng dùng thái độ đùa đùa cợt cợt, một câu nói, chuyện nhỏ hóa không có, gạt chủ đề này qua một bên.

Ánh mắt nhìn chăm chú Vãn Thanh, khóe miệng khẽ nhếch cười, như thể đang mưu tính chuyện gì, mặc một bộ trường bào bằng gấm màu trắng, bạch sắc gấm vóc, chắp tay đứng nhìn.

Vãn Thanh cũng không thèm đi xem hắn, mà an tĩnh ngồi trên ghế.

Nàng nhìn ra hắn đang tính toán chuyện gì đó, mặc dù không biết hắn cuối cùng muốn làm gì, nhưng nàng biết, đấy chắc chắn không thể là chuyện tốt đẹp. Nếu hắn không nói, nàng không cần phải để tâm.

Vì vậy liền nhấc chén trà trên bàn, khẽ nhấp một ngụm, nhấm nháp hương vị, vốn chỉ định che dấu sự sợ hãi trong lòng, không thể ngờ, nước ở đây, ngọt lành khinh nhuận, chỉ một ngụm nhỏ, cũng thơm ngát lên rồi

Ánh mắt của nàng sáng ngời, nhìn về phía phúc bá: "Trà này…. "

Nàng còn chưa nói ra, lão phúc đã lộ vẻ mặt hưng phấn mà hỏi: "Trà rất ngon đúng không?"

Vãn Thanh liền nói: "Trà thơm mà không chát, khí hương mà không khuếch tán, lướt qua lưỡi liền có mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng, chạm đến yết hầu sẽ cho cảm giác khoan khoái, rồi cho vị ngọt lành, đáng tiếc Vãn Thanh chỉ biết là trà Khương quân mao tiêm, không đoán được đã pha chế thế nào."

Nàng nghĩ đến tuyết trên hoa mai hoặc sương sớm để pha chế, nhưng những phương pháp đó nàng đều đã dùng qua, vẫn không có được vị ngọt lành như tách trà này.

Mùi hương đó, không lẫn hương hoa, mà chỉ là mùi trà hòa tan với nước cho cảm giác ngọt lành.

"Ngươi tất nhiên đoán không ra, trà này, dùng thứ chỉ trấn Song Phúc mới có, là nước suối lọc qua bông, bông sẽ lọc ra thứ nước trong vắt, không tạp chất!" (đoạn trà bánh này không ảnh hưởng nội dung cho phép mình edit bừa một tý) Lão phúc nói với vẻ mặt vui vẻ, rồi như nhớ ra kẻ từ nãy giờ không nói câu nào là Phượng Cô, quay sang hắn, chậm rãi thần bí nói tiếp: "Con suối này, cũng có lai lịch! Con suối này vốn ở sau núi, bình thường ít người lui tới, là Phượng thiếu gia của chúng ra phát hiện ra nó!"

Lão nói xong cố ý liếc mắt về phía Phượng Cô, mà Phượng Cô, vẫn bầy ra cái vẻ mặt đấy, cười mà như không cười, như thể đang suy nghĩ điều gì đấy.

Vãn Thanh nghe xong, sắc mặt trở nên bình thản, mặc dù khóe miệng mỉm cười, nhưng ánh mắt ham thích không còn, chỉ còn lại thái độ lạnh lùng.

Nhàn nhạt trả lời: "Không ngờ Song Phúc Trấn lại là địa phương thần kỳ như thế! Có thể có con suối như thế!"

Nói xong đưa tách trà lên miệng, không mở miệng nói gì nữa.

Ông lão đương nhiên nhận ra cái không khí bất bình thường này, nhưng là người không chịu được sự tịch mịch, liền nhớ ra có điều chưa hỏi Phượng Cô, quay sang nói: "Phượng gia tới đây có chuyện gì sao?"

"Tây sương phòng bé quá, ta muốn ngủ ở đây." Hắn nói.

Một câu nói ngắn gọn, chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang

Nàng giơ lên đôi mắt thắc mắc nhìn hắn.

Truyện Sắc Hiệp - *

Hắn muốn tới Lầu Các ngủ, vậy bảo nàng phải đi đâu?

Nghĩ đến chuyện phải ngủ chung với hắn, nàng thấy không tự nhiên chút nào.

Nhưng nghĩ kĩ, với thái độ yếm ác của hắn đối với nàng mà nói, hắn chắc không muốn cùng nàng ở cùng một chỗ.

Nghĩ đến này, Vãn Thanh yên tâm rất nhiều.

Lão phúc vừa nghe đang hăng hái, nhìn hai người, như thể không trông thấy thái độ không thiện ý của cả hai, vội vàng lên tiếng: "Ta nói, Nhị phu nhân tới, chỗ này nên để cho Nhị phu nhân ở!"

Lão phúc quả quyết nói với thái độ như chém đinh chặt sắt

Phượng Cô hướng về phía lão phúc cười tà tiếu: "Ta chưa từng nói không cho nàng ở đây."

Ngụ ý, là muốn cùng nàng ở chung một chỗ.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...