Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 142

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đợi cho yên lặng hẳn, tay Phượng Cô mới lưu luyến vỗ vỗ lên gương mặt Vãn Thanh, ngón trỏ thon dài, nhẹ nhàng chạm lên người nàng, giải huyệt ngủ.

Vãn Thanh chậm rãi tỉnh lại, hàng mi dài khẽ rung động, chớp chớp đôi mắt đẹp như hồ thu.

Phượng Cô chỉ khẽ cười, lẳng lặng nhìn nàng.

"Tỉnh rồi sao?"

Nàng sửng sốt hồi lâu, rồi sau đó nhẹ nhàng hỏi: "Chúng ta còn sống sao?"

Nhưng hỏi xong Vãn Thanh lại là người cười trước, nhìn hai người lúc này, chẳng lẽ không sống, thật là kỳ tích, gặp bão tuyết và vòi rồng, bị cuốn lên không trung, trong lòng của nàng, sớm đã cảm thấy cửu tử nhất sinh.

Không ngờ, ông trời lại ưu ái hai người -, cho hai người cùng sống sót.

"Chúng ta còn sống!" Hắn nhẹ nhàng trả lời.

"Như được tái sinh, loại cảm giác này, quả nhiên là đặc biệt!" Vãn Thanh thở dài, sau đó định ngồi dậy, vừa nhấc người mới biết, nàng và hắn bị thắt lưng tơ tằm buộc chặt, lúc nhấc người lên vướng phải dây thắt lưng, làm cả người nàng gục thẳng xuống ngực hắn.

Phượng Cô r//ê//n lên một tiếng buồn bực. Gương mặt đổi sắc, một tia hắc ám hiện lên trong đôi phượng nhãn, mắt hắn bắt đầu chuyển màu đỏ, hơi thở dồn dập.

Tiếng r//ê//n này không nhỏ, Vãn Thanh gục trên ngực hắn, đương nhiên là nghe rất rõ ràng.

Vì vậy xoay đầu, áy náy nói: "Xin lỗi, ta thật không cẩn thận."

"Không có việc gì!" Thanh âm của hắn, đã đổi sang khàn khàn, dường như đang cố kiềm nén gì đấy

Vãn Thanh vội vàng đưa tay bắt đầu cỡi thắt lưng, chỉ tiếc trong tình thế cấp bách ngày hôm qua, Phượng Cô vì đang vội, chỉ có thể liều mình thắt nút cho nhanh, trải qua một hồi bị gió cuốn, đã thắt chặt vô cùng -, không hở ra một khe nào.

Vãn Thanh tỉ mỉ kéo nút thắt, mới phát hiện, kéo một hồi lâu, cũng không ăn thua gì, nút thắt kia…. bị buộc chặt quá.

Nhẹ nhàng rút trâm cài tóc, xoay người, dùng đầu nhọn của trâm để gỡ.

Phượng Cô ở sau lưng nàng, lại r//ê//n thêm một tiếng, rốt cục, trong lòng bắt đầu r//ê//n rỉ thống khổ, Vãn Thanh vì tập trung nên không nhận ra chút gì.

Tư thế của bọn họ lúc này, quá sức mập mờ.

Không.

Không chỉ mập mờ, mà là cực kỳ thân mật, đùi nàng, kẹp giữa hai chân hắn, trong lúc chuyển động, cố ý vô tình, đụng vào chỗ mẫn cảm của hắn.

"A! Tại sao ta không chú ý nhận ra chứ, chân của người bị thương!" Vãn Thanh kinh hô một tiếng, nhẹ nhàng kéo trường bào màu đen, quần đùi màu trắng bên trong đã loang máu. Quần hắn lộ ra một vệt rách, dường như là bị cái gì đó cào rách, lúc này còn vương tơ máu.

"Khó trách người lại lên tiếng! Tại sao người không lên tiếng sớm một chút chứ! Ít nhất ta có thể sơ cứu vết thương trước!" Vãn Thanh than thở.

Khó trách nàng vừa cử động thì hắn liền nhíu mày, thì ra là bị thương.

Đưa tay sờ sờ trong lòng, Vãn Thanh quay gương mặt trắng nõn như ngọc cười với Phượng Cô, như hoa quỳnh nở rộ …làm Phượng Cô hoa cả mắt: "May là lần trước Hồng Thư có cho ta một bình kim sang dược, ta vẫn luôn để trong người, cũng có chỗ hữu dụng!"

Vừa nói vừa dịch dịch người, rốt cuộc là dịch đến giữa hai chân của hắn.

Phượng Cô lại khó lòng kiềm chế r//ê//n lên một tiếng, dục hỏa bừng bừng trong mắt, thật sự muốn trực tiếp đè nàng xuống đất.

Nàng sao có thể hành hạ người khác như thế chứ?

Hắn đâu có r//ê//n rỉ vì vết thương ở chân?

Nàng cũng biết, tất cả đều bởi vì nàng, hắn mới phải thống khổ như thế!

Dục vọng trong lòng như một đống lửa, bốc cháy dữ dội.

Tất cả tế bào trong người hắn đều đang không ngừng gào rú: Đè nàng xuống! Đè nàng xuống!

Hắn chỉ là một nam nhân bình thường, đối mặt với người hắn yêu mến, lại bị khiêu khích nhiều lần dù chỉ là vô tình, chính là muốn nhịn cũng không được!

Phượng Cô nhắm hai mắt lại, cố gắng khắc chế thú tính của bản thân, nhưng mũi hắn không ngừng ngửi thấy một mùi hương, đó là mùi hoa trên tóc nàng, lay động từng tế bào trên người hắn.

Đột nhiên hắn lạnh mặt, hắn biết, nếu không rời khỏi thân thể Vãn Thanh, hắn sẽ không khống chế được bản thân -, nhưng hắn không muốn phát sinh chuyện như vậy.

Thứ hắn muốn -, là cả trái tim và thể xác của nàng.

Thứ hắn muốn, là trái tim Vãn Thanh.

Phượng Cô đưa tay rút nhuyễn kiếm bên hông, một tiếng "xoát" vang lên, thắt lưng đứt lìa.

Thanh âm ám ách mà tràn đầy áp lực của hắn vang lên: "Thanh nhi, nàng có thể rời khỏi đùi ta được không?"

Vãn Thanh quay đầu nhìn hắn, nghe hắn nói xong thì mặt dần chuyển màu đỏ, như đám mây đỏ mùa thu, toàn thân phát nóng, hai tai đỏ bừng.

Không nhìn nàng cũng đoán ra, chỉ sợ đến cả ngón chân nàng giờ cũng đỏ hết rồi. Nguồn truyện:

TruyệnFULL.vn

Phượng Cô này!

Hắn cần gì phải nói thẳng thế chứ!

Vừa rồi nàng không chú ý tới chi tiết này, dù sao cũng vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, có chút lơ mơ, lại thấy hắn bị thương, chỉ lo chú ý đến vết thương.

Lúc này hắn nói, nàng mới phát hiện, bản thân, đang ngồi trên đùi hắn với một tư thế vô cùng bất nhã.

Thân thể nhỏ xinh nhảy bật ra nhanh như thỏ, rời khỏi đùi hắn, Vãn Thanh một mực cúi mặt, không dám nhìn hắn. Chỉ vùi đầu, giấu đi sự e lệ của bản thân, tay, nhẹ nhàng xử lý vết thương cho hắn.

Vết thương không quá sâu, nhưng lại dài, chừng một gang tay.

Băng bó xong xuôi, Vãn Thanh nhẹ nhàng ngẩng đầu: "Tốt lắm rồi!"

"Chuyện …kia… vừa rồi… " Có lẽ vì vội, hắn không kịp cân nhắc từ ngữ, nói chuyện cũng thiếu sự uyển chuyển, nhìn mặt của nàng đang đỏ bừng, trong lòng hắn vô cùng bất an.

"Không có gì -, ở…loại địa phương này, chuyện gì cũng có thể phát sinh." Nàng thản nhiên nói, tự nhiên đi tìm không ít xấu hổ. Sự e lệ vừa rồi đã biến mất không ít.

Kỳ thật, những lời nói đó là thật lòng!

"Người có thể đi lại không?" Nàng lại hỏi. Rồi sau đó nhìn cửa động, không ngờ, bọn họ bị gió cuốn đến nơi này, đúng là một động nhỏ, xem ra, thật sự là ông trời có lòng thương họ.

May mà không thổi bọn họ vào chỗ khác, nếu không, dù không ngã chết, cũng bị đóng băng.

Cửa động này rất nhỏ, chắn được không ít gió.

"Vết thương nhỏ đó, không thành vấn đề." Hắn vừa nói, vừa lén lút đứng lên, kéo thắt lưng buộc lại lên người.

Vãn Thanh xoay người đỡ hắn: "Ta đỡ người đi!"

Kỳ thật Phượng Cô không sao, thân thể của hắn, thoạt nhìn, so vớiVãn Thanh, còn tốt hơn, vết thương trên đùi đối với hắn mà nói, chỉ là xước da nho nhỏ, căn bản không đáng lưu tâm.

Chỉ bất quá, bàn tay trắng nõn của nàng luồn qua hông hắn, lại làm bản thân hắn run rẩy, mang theo sự nhiệt tình của tuổi trẻ.

Không nói gì thêm, Phượng Cô để Vãn Thanh dìu mình đi về phía trước.

Đầu, hơi hơi cúi xuống gáy nàng, hấp thu mùi thơm nhàn nhạt.

Đi đến cửa động, Vãn Thanh thất thần, khe núi này nói cao thì không phải, nhưng nói thấp cũng không xong, vì nàng không có khả năng nhảy lên đến đấy.

Quay đầu nhìn Phượng Cô, chỉ thấy Phượng Cô chống tay lấy điểm tựa, ôm nàng vào lòng.

Nàng chỉ kịp cảm thấy một bên hông căng thẳng, rồi sau đó, cả người đã bị hắn mang lên mặt đất.

Vãn Thanh nhìn quanh, trong lúc nhất thời, không biết mình đang ở chỗ nào.

Bốn phía một màu trắng xóa. Đến cả mặt trời cũng không thấy, chỉ thấy trời màu xám trắng -, đất là tuyết trắng -, trước mắt chỉ có một màu trắng.

Phượng Cô cân nhắc một chút, chỉ về một hướng, rồi sau đó nói: "Đi hướng đó."

Vãn Thanh nhìn bộ dạng kiên định của hắn, hỏi: "Làm sao người biết hướng đó là hướng Bắc? Lúc này không thấy mặt trời, người phân biệt phương hướng kiểu gì?"

"Trực giác." Phượng Cô cười nói.

Kỳ thật không phải, vừa rồi chủ tớ Ngân Diện có đến đây, mặc dù tuyết đã rơi che dấu chân bọn họ, nhưng quan sát kĩ vẫn thấy dấu chân lờ mờ, hơn nữa hắn cũng nghe thấy tiếng chân họ đi về hướng nào.

Hành quân đánh giặc, la bàn là thứ tối quan trọng -, thế nên hướng bọn họ đi chắc chắn không sai.

Đương nhiên, những … điều này, hắn sẽ không nói với Vãn Thanh.

Hắn không hy vọng nàng biết, Ngân Diện đã từng tới nơi này tìm nàng. Đây là tư tâm của hắn, hắn cũng không định sửa.

Phượng Cô nhếch môi cười, bất cứ nam nhân nào, cũng đừng hòng tranh giành Vãn Thanh với hắn.

Thanh nhi, chỉ có thể là của hắn.

Đột nhiên Phượng Cô lảo đảo, thân thể, ngã về phía Vãn Thanh.

Khiến cho Vãn Thanh vốn dĩ định hỏi thêm cũng phải ngừng lại, chỉ có thể khẩn trương hỏi han: "Thế nào?"

Phượng Cô bầy ra dáng vẻ suy yếu rất khả nghi, thanh âm nhẹ nhàng nói: "Vết thương trên ngực còn chưa khỏi hẳn, gặp khí lạnh thành di chứng."

Hắn nhẹ nhàng nói xong, rồi sau đó lại cố tình kiên cường nói: "Bất quá không có việc gì, chút đau nho nhỏ ấy, ta có thể chịu được. Lúc này, tìm được Băng Ngọc Tuyết Liên, giải độc cho nàng, mới là chuyện quan trọng." Nói xong nhìn Vãn Thanh, chỉ một thủ thuật nho nhỏ, đã giành được sự quan tâm của người đẹp.

Hắn giả vờ suy yếu là giả, nhưng trái tim hắn là thật.

Vãn Thanh vô cùng cảm động, cũng cực kỳ cảm thán, mấy ngày nay tới giờ, mọi thành ý của Phượng Cô, nàng đều nhìn thấy hết, trái tim ai chả là máu là thịt -, nói không cảm động, là không có khả năng.

Nói đến tha thứ, nàng cũng tha thứ cho hắn rồi.

Theo như nàng thấy, hắn đang chờ nàng đón nhận hắn.

Nhưng không lẽ dễ vậy sao, có đôi khi, trái tim nếu đã giá băng, so với bất cứ thứ gì cũng cứng rắn hơn.

"Chúng ta …ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đã!" Vãn Thanh nói nhỏ.

"Không cần, đi chậm một chút là được." Phượng Cô chỉ lắc đầu, nhìn ánh mắt Vãn Thanh biến đổi, trong tim của hắn, cảm thấy bất lực một cách không có lý do, sự chua xót nhấn chìm trái tim.

Hắn là loại người nào chứ, ánh mắt Vãn Thanh đã nói hết với hắn những điều nàng vừa nghĩ.

Có khi, hắn thật sự hận sự thông minh của bản thân, nếu hồ đồ một chút, có lẽ, sẽ không thấy những chuyện nhỏ đó, chỉ cần kiên trì với suy nghĩ của mình. Không cần nhận những chua xót thống khổ này.

Nhưng vĩnh viễn cũng không thể, nhìn mái tóc dài mượt của nàng, tay hắn, vô thức mơn trớn, nhưng chỉ cảm thấy lòng càng chua xót, sự phiền muộn như muôn vàn sợi tơ mảnh, lôi lôi kéo kéo, càng kéo càng dài, mảnh đến không thể nhận ra, nhưng lại quấn chặt lấy trái tim con người …

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...