Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Ngược Khí Phi – Chương 47

Thất Ngược Khí Phi

Tác giả: Thiển Tiểu Lê Qua
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đôi mắt Tiêu Thần Hiên hiện lên vẻ phức tạp, ánh mắt Duẫn Mặc Băng trong suốt, nói tiếp:

-Thần Hiên, ngươi không tin ta sao? Chỉ nói có mấy câu thôi mà.

Ánh mắt Tiêu Thần Hiên thâm trầm, thở dài, nói:

-Nhanh lên!

Xoay người ra phía cái ghế đặt ở ngoài đại lao, vẻ mặt nghiêm trọng ngồi xuống chờ Duẫn Mặc Băng nói xong, tất cả thị vệ đều lui ra ngoài.

Duẫn Mặc Băng đến gần nói nhỏ bên tai Hạnh nhi, nhỏ giọng nói mấy câu, nghe vậy, đôi mắt Hạnh nhi ngẩn ra, lạnh lùng mở miệng nói:

-Ngươi đừng uổng phí tâm cơ, cái gì ta cũng không nói!

Duẫn Mặc Băng cười ôn nhu, ánh mắt như phát ra hàn quang, trầm giọng nói:

-Bây giờ không phải ta cầu ngươi nói, mà là ngươi không thể không nói, chuyện này liên quan đến tính mạng tiểu thư nhà ngươi.

Hạnh nhi biến sắc, cúi đầu nói:

-Chuyện gì ta cũng không biết. Muốn chém muốn giết, muốn làm gì cũng được!

Mày kiếm Duẫn Mặc Băng nhíu chặt, ánh mắt rét lạnh, thấp giọng lạnh lùng nói:

-Ngươi ngoan cố như vậy à? Cho dù ta có đưa thuốc giải thập nhật thực tâm ra cho Vương gia, ngươi cũng không muốn nói nửa chữ?

Trầm mặc một hồi lâu, Hạnh nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lẫm liệt, sau đó lại cúi đầu nói:

-Cho dù ngươi có nói cho Vương gia thì hắn cũng không tin đâu.

Nói xong, từ khóe miệng tràn ra máu tươi.

Duẫn Mặc Băng nhanh chóng điểm huyệt đạo của nàng ta, thanh âm lạnh lùng nói:

-Khôn quá mất linh, ngươi phải biết rằng, nếu ngươi chết thì chỉ càng làm tăng hiềm nghi cho Tô Thiên Tuyết.

Tiêu Thần Hiên cảm thấy khác lạ, bõng nhiên đứng dậy, đi nhanh vào trong đại lao, đôi mắt hắn tối lại, lạnh lùng nhìn Hạnh nhi một cái, trầm giọng hỏi:

-Mặc Băng, đã có chuyện gì xảy ra?

Sắc mặt Duẫn Mặc Băng có chút khó coi, ánh mắt lạnh như băng sắc bén, thấp giọng nói:

-Lúc nãy nàng ta muốn cắn lưỡi tự vẫn nhưng ta đã kịp thời ngăn được.

Không nghĩ rằng người bên cạnh Thiên Tuyết lại khó chơi đến vậy.

Sắc mặt Tiêu Thần Hiên trầm xuống, kinh ngạc nhìn hắn, chất vấn nói:

-Mặc Băng, lúc nãy ngươi nói với ả những gì?

Đôi môi Duẫn Mặc Băng khẽ mở, thản nhiên nói:

-Có một việc ta chưa nói cho ngươi, lúc trước lục soát người nàng tìm ra được thuốc giải thập nhật thực tâm.

Nghe vậy, đôi mắt Tiêu Thần Hiên ngẩn ra, kéo vạt áo hắn, không thể chờ nổi hỏi dồn:

-Sao ngươi không nói sớm, giải dược đâu, mau đưa cho ta?!

Duẫn Mặc Băng nheo mắt lại, khuôn mặt nghiêm trọng nhìn hắn, trầm giọng hỏi:

-Thần Hiên, chẳng lẽ ngươi chưa từng hoài nghi Tô Thiên Tuyết. Có lẽ chuyện này là do nàng ta bày ra, tự biên tự diễn một vở kịch.

Tiêu Thần Hiên nhíu chặt mày, sắc mặt âm lãnh làm người khác sợ hãi, lạnh giọng nói:

-Duẫn Mặc Băng, tại sao ngươi luôn nói xấu Thiên Tuyết, mọi việc đều nhằm vào nàng, nàng đã đắc tội gì với ngươi? Thiên Tuyết bây giờ sắp mất mạng, ngươi nói nàng diễn, muốn hại người mà lại dùng tính mạng của chính mình à? Thật là chuyện quá hoang đường!

-Ta nói xấu nàng, nhằm vào nàng?

Duẫn Mặc Băng dở khóc dở cười, thần sắc không thể tả được, hừ lạnh một tiếng nói:

-Tiêu Thần Hiên, ngươi biết, ta luôn nói có sách mách có chứng, Hạnh nhi có trong tay thuốc giải, đây là sự thật! Thả rắn độc ra cắn chị dâu, tất cả mọi chuyện đều nhắm vào chị dâu, ngươi không thấy khả nghi sao?

Mặt Tiêu Thần Hiên tái mét, ánh mắt lạnh lẽo, lạnh lùng nói:

-Tiện tỳ này không chính miệng nói chủ mưu là Thiên Tuyết, làm sao ngươi có thể chắc chắn đó là nàng. Nói không chừng tiện tỳ này dụng tâm kín đáo, cố tình ẩn núp bên người Thiên Tuyết, mượn việc này để mưu hại nàng.

Hắn không tin Thiên Tuyết đơn thuần như vậy lại co tâm cơ thâm trầm, nếu như nàng muốn hại Khinh Vân Nhiễm, vậy tại sao lúc nào cũng muốn bảo vệ nàng ta. Huống hồ nàng đối với người làm hại mình cũng có một trái tim khoan dung, nàng thiện lương như vậy làm sao có thể hại người được? Chuyện này phải gọi là rất kỳ lạ!

Duẫn Mặc Băng lắc đầu, thanh âm lạnh lùng nói:

-Ta chỉ là hoài nghi, cũng chưa chắc chắn. Ngươi muốn nghĩ như thế nào ta cũng không làm gì được.

Tiêu Thần Hiên lạnh lùng nói:

-Muốn ta tin tưởng lời ngươi nói thì đưa ra chứng cứ đây.

Ánh mắt Duẫn Mặc Băng lóe sáng, liếc mắt nhìn Hạnh nhi một cái, trầm giọng nói:

-Nàng ta cắn lưỡi, sợ rằng nhất thời không thể nói được. Cho dù có thể nói chuyện lại thì nàng ta nhất quyêt cũng không nói bất cứ chuyện gì ra cả.

Sắc mặt Tiêu Thần Hiên trầm xuống, thúc giục nói:

-Chuyện này để sau hãy nói. Mau đưa thuốc giải ra cho ta để ta đưa cho Thiên Tuyết ăn.

Thân thủ hắn nhanh nhẹn đoạt thuốc giải từ tay Duẫn Mặc Băng, bước xa như bay ra khỏi đại lao.

Ánh mắt Duẫn Mặc Băng lạnh lẽo nhìn Hạnh nhi một cái, xoay người đi theo Tiêu Thần Hiên ra ngoài.

*

Hôm sau tại Nam Phong uyển, trong một gian phòng ở phía Tây, Khinh Vân Nhiễm đang chuyên tâm đọc sách y thì ngoài cửa đột nhiên vang lên một thanh âm quen thuộc:

-Tỷ tỷ!

Khinh Vân Nhiễm buông sách trong tay ra, vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy một thị vệ đưa Tú nhi đến đang đứng ở bên ngoài, trên tay nàng băng vải, ánh mắt có chút tiều tụy nhưng khi nhìn thấy Khinh Vân Nhiễm thì trên mặt lộ ra tươi cười mừng rỡ.

Đột nhiên thị vệ đứng phía sau Tú nhi chắp tay nói:

-Vương phi, thuộc hạ theo lệnh của Vương gia đưa Tú nhi cô nương sang đây, bây giờ phải mau chóng trở về phục mệnh, xin cáo từ trước!

Khinh Vân Nhiễm gật đầu đáp ứng, nhìn thấy sắc mặt Tú nhi tái đi, hạ mắt xuống, nhỏ giọng nói:

-Cám ơn ngươi, Lâm thị vệ.

Lâm thị vệ vuốt cằm, ôn nhu nhìn Tú nhi một cái sau đó rời đi.

Khinh Vân Nhiễm ôm lấy Tú nhi, vội vã kiểm tra cơ thể nàng, không phát hiện điều gì khác thường liền ôn nhu cười nói:

-Tú nhi, muội không bị thương là tốt rồi. Làm sao người kia chịu thả muội ra?

-Tú nhi cũng không biết.

Tú nhi lắc đầu, lẩm bẩm nói:

-Tỷ tỷ, người gầy quá! Không có Tú nhi bên cạnh, làm sao lại ăn uống như thế, tỷ quên rồi sao, bây giờ không phải một người, hài tử ở trong bụng cũng cần được quan tâm tốt!

-Biết rồi, bà quản gia.

Khinh Vân Nhiễm cười lãnh đạm, nhìn thấy tay nàng, sắc mặt tối sầm lại, giọng nói khàn khàn:

-Tú nhi, muội chịu khổ rồi! Tay muội…

-Không làm sao ạ!

Tú nhi nhẹ giọng an ủi:

-Chỉ là sau này sẽ không có người hại Tú nhi nữa, dù sao sau này thì có ai cho muội lợi lộc gì, muội cũng không thấy vui mừng.

-Ừ, ta cũng vậy, hai ta làm bạn.

Khinh Vân Nhiễm cười lãnh đạm, lúc còn ở Không Đình viện đã phải chịu rất nhiều khổ cực, bây giờ nghĩ lại chỉ có cuộc sống như vậy nàng mới cảm thấy an ổn, thoải mái.

-Tỷ tỷ, người không có việc gì là muội an tâm rồi!

Tú nhi có cảm xúc khó nói, dù sao thì mình cũng làm chuyện xấu, chỉ bị một trần đòn nhưng tỷ tỷ không làm bất cứ chuyện xấu gì lại bị Vương gia đối xử như vậy, thật sự làm cho người ta tức giận.

Khinh Vân Nhiễm an ủi, ôn nhu nói:

-Đừng đứng ở đây nữa, vào trong nhà rồi nói chuyện sau!

Tú nhi gật đầu, đi cùng Khinh Vân Nhiễm vào trong phòng, Khinh Vân Nhiễm rót cốc nước cho nàng, Tú nhi tiếp nhận, vô tình hỏi:

-Tỷ tỷ, có phải mấy ngày hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện?

Khinh Vân Nhiễm nghe được câu hỏi, sắc mặt trầm xuống, đáp nhẹ:

-Thiên Tuyết cô nương trúng độc rồi, tính mạng vô cùng nguy hiểm, Vương gia hoài nghi là do ta làm.

Tú nhi nói:

-Tại sao Vương gia luôn đem chuyện xấu đổ lên đầu tỷ. Tỷ tỷ, không phải là muội đố kỵ nhưng muội cảm giác cô nương Thiên Tuyết này không hề đơn giản.

Khinh Vân Nhiễm quay mặt đi, nhìn Tú nhi một cái, thản nhiên nói:

-Thành thật mà nói, ta cũng nghĩ như vậy. Bất quá chỉ có thể nghĩ ở trong lòng. Sợ là Vương gia không cho phép nói xấu người yêu trong lòng hắn.

Nàng cười trào phúng, đang chuẩn bị ngồi xuống, ngoài cửa vang lên thanh âm thông báo:

-Vương phi, thuộc hạ đến đây truyền lệnh, Vương gia mời người tới Minh Nguyệt lâu

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Ngược Khí Phi
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...