Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thần Y Xuất Chúng – Chương 36

Thần Y Xuất Chúng

Tác giả: Lục Thủy
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hiện tại chẳng phải có một con sao?”, Hoàng Hách cười giả lả chỉ vào ngực thanh niên trúng độc: “Vốn dĩ trong cơ thể người này đã có chất độc kia, mặc dù khiến người này trúng độc, nhưng cũng gián tiếp kiềm chế cổ trùng.Nhưng chất độc bị anh đẩy ra rồi, cổ trùng này mất đi kiềm chế, ngay lập tức phát tác”.“Vậy ư?”, giọng Nhị Ngưu trầm hẳn, ánh mắt bất giác nhìn ông lão lưng gù và Thẩm Phong kia.Khỏi cần nghĩ, cổ trùng này chắc là kiệt tác của mấy người này.Thực sự không ngờ những người này lại giở thủ đoạn như vậy chỉ vì muốn có được phương thuốc gia truyền của mình.“Lúc này cổ trùng này đang nằm ở ngoài tim, huyệt t* c*ng cách tim quá gần, một khi đ//â//m kim bạc vào, khai thông khí huyết, chắc chắn sẽ đánh động cổ trùng ở chỗ tim.Đến lúc đó, cổ trùng tự cảm thấy gặp nguy hiểm sẽ chó cùng rứt giậu, khiến người này mất mạng trước”, Hoàng Hách tiếp tục giải thích, khiến trán Nhị Ngưu đổ mồ hôi lạnh liên tục.Lúc này anh ta mới nhận ra mình may mắn thế nào.Nếu không phải Hoàng Hách kịp thời ngăn cản mình, thì một kim này của mình đã đi xuống rồi, giờ người này có lẽ đã chết rồi.“Người anh em, nếu cậu đã nhìn ra được là do cổ trùng, vậy cậu có cách giải quyết không? Dù sao đây cũng là một mạng người, dù người này đến để hại tôi, thì tôi cũng phải cứu cậu ta”, Nhị Ngưu cúi gập người với Hoàng Hách, tâm phục khẩu phục nói.“Ừm, anh là một bác sĩ tốt”, trong mắt Hoàng Hách lộ vẻ hài lòng.Anh kế thừa Y Tiên Truyền Thừa đương nhiên cũng kế thừa tinh thần trách trời thương dân, mặc dù tinh thần này chịu sự kiểm soát của tư tưởng chủ quan của Hoàng Hách, nhưng gặp phải y đức trên người Nhị Ngưu, Hoàng Hách vẫn vô cùng thích.“Nếu nó không chịu ra thì ép nó ra”, Hoàng Hách nói từng từ từng chữ.Ở chỗ xa, ông lão lưng gù nghe thấy, trong mắt bỗng ánh lên vẻ khinh thường.Cổ trùng này ông ta tốn rất nhiều tâm huyết mới nuôi ra được, đâu có dễ đối phó vậy.“Người anh em, tôi phải làm thế nào?”, Nhị Ngưu nhìn Hoàng Hách với vẻ mặt trịnh trọng.“Tôi cần sự giúp đỡ của anh”, Hoàng Hách từ tốn rút một cây kim bạc trong túi kim bạc của Nhị Ngưu ra.“Dù là gì thì chỉ cần tôi có thể làm được, thì kể cả liều mạng tôi cũng sẽ làm cho cậu”, mặt mày Nhị Ngưu kiên định, từng chữ vang vọng.“Tôi cần sự hỗ trợ của chân khí, truyền chân khí của anh cho tôi”, Hoàng Hách thong thả nói: “Truyền hết cho tôi”.Nhị Ngưu không hề do dự, gật đầu luôn: “Được”, nói rồi, lòng bàn tay Nhị Ngưu đập vào vai Hoàng Hách, một luồng chân khí từ từ chảy vào cơ thể Hoàng Hách.“Khí thế chính trực cuồn cuộn rất thuần khiết, vừa hay hợp với phương pháp châm cứu này của tôi”, Hoàng Hách lại gật đầu trong lòng, kim bạc trong tay đ//â//m vào huyệt t* c*ng với tốc độ cực nhanh.Nhị Ngưu nhìn Hoàng Hách, trong lòng vô cùng khó hiểu.Chẳng phải Hoàng Hách nói không được đ//â//m vào huyệt t* c*ng sao, vậy tại sao Hoàng Hách lúc này lại nhắm vào huyệt t* c*ng để đ//â//m.Song anh ta còn chưa thoát khỏi nỗi khó hiểu, hai tay Hoàng Hách đã lại di chuyển.Chỉ thấy hai tay anh mỗi bên cầm một kim bạc, đ//â//m vào hai huyệt khác nhanh như chớp.Sau khi kim bạc đi vào, Nhị Ngưu đột nhiên cảm thấy chân khí trong cơ thể giảm đi nhiều.“Tập trung truyền chân khí”, giọng Hoàng Hách truyền vào tai Nhị Ngưu, bỗng chốc khiến anh ta giật mình, giờ không dám suy nghĩ lung tung nữa, chỉ tập trung truyền chân khí.Hoàng Hách cảm nhận được chân khí dồi dào truyền từ tay Nhị Ngưu tới, hai tay không dừng lại, một cây kim bạc đ//â//m vào từng huyệt của thanh niên trúng độc như giọt nước mưa.Mỗi cây kim bạc đ//â//m vào là chân khí dồi dào được Hoàng Hách truyền vào trên kim bạc cũng ào ào xông vào cơ thể thanh niên trúng độc, nếu nhìn kĩ có thể phát hiện khi chân khí đi vào, làn da của thanh niên trúng độc bắt đầu phồng lên, cứ như một quả bóng bay được thổi to.Lúc này người ngạc nhiên nhất chính là ông lão lưng gù.Từ kim đầu tiên Hoàng Hách đ//â//m vào huyệt t* c*ng, ông ta đã cảm giác có điều bất thường.Đáng lý khi kim bạc của Hoàng Hách đ//â//m vào huyệt t* c*ng, cổ trùng kia sẽ bất chấp tất cả tấn công tim, khiến thanh niên kia chết ngay lập tức mới đúng.Song đến tận khi Hoàng Hách đ//â//m mười mấy kim, cổ trùng kia của ông ta từ đầu chí cuối vẫn không có tấn công gì.Chẳng lẽ thanh niên đột nhiên xuất hiện này thần thông quảng đại như vậy thật?Phải nói là dự cảm của ông lão lưng gù rất chuẩn, cổ trùng của ông ta đúng là có chuyện rồi.Khi kim bạc của Hoàng Hách đ//â//m vào huyệt t* c*ng của thanh niên, cổ trùng đó bị làm giật mình.Như ông lão lưng gù đoán, cổ trùng bị giật mình ngay lập tức muốn tấn công tim.Song đúng lúc nó tấn công tim thì bên trên kim bạc đ//â//m vào huyệt t* c*ng xông tới một luồng khí, bỗng chốc đẩy nó ra.Sau đó, nó còn chưa kịp phản ứng lại thì xung quanh lại xuất hiện từng cây kim bạc một, mỗi một cây kim bạc đều đưa tới một luồng khí tức mạnh mẽ.Khí tức này như có linh tính, tự tạo thành tường, như mê cung, khiến cổ trùng gặp khó khăn.Lúc này chọc giận cổ trùng rồi.Nó chạy lung tung, muốn đánh bay tường khí này, song tường khí này thế mà lại vô cùng kiên cố, dù cổ trùng cố gắng thế nào cũng không đánh bay được.Bất lực, cổ trùng chỉ đành chui lung tung trong tường khí theo bản năng, tìm kiếm chỗ trống để chạy ra.Sau khi cổ trùng chui lung tung một lúc thì tìm được chỗ trống thật, thế là nó như uống thuốc k*ch th*ch, chui thẳng vào chỗ trống.Bên ngoài, Hoàng Hách giơ tay châm kim, từng cây kim bạc đáp xuống cơ thể thanh niên không có quy luật gì.Nơi những cây kim bạc này đ//â//m vào, có chỗ là huyệt, nhưng nhiều hơn cả lại là da thịt bình thường, nhìn vào trông cứ như đ//â//m lung tung.Nếu lúc này có người hiểu biết về Đông y thấy, chắc chắn sẽ cười nhạo việc Hoàng Hách châm cứu lung tung, căn bản chỉ là một người ngoài nghề.Nhưng thực sự là vậy sao?Nhị Ngưu ở sau Hoàng Hách trợn tròn mắt, trong ánh mắt tràn ngập kính trọng.Mặc dù phương pháp châm cứu này nhìn bên ngoài không thấy gì, nhưng là người truyền chân khí, Nhị Ngưu cảm nhận được rõ ràng thế giới mê cung rộng lớn trong cơ thể thanh niên.“Đây là phương pháp châm cứu gì?”, Nhị Ngưu nuốt nước miếng, dè dặt nói.“Cửu Cung Mê Hồn Châm”, kim bạc trong tay Hoàng Hách lại lần nữa đi xuống, giọng điệu vô cùng trang nghiêm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187: Hãm hại
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thần Y Xuất Chúng
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...