Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Than Đen Hoàng Hậu – Chương 8

Than Đen Hoàng Hậu

Tác giả: Nguyên Viện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa

đêm, Giang Sơ Vi đang ngủ đột nhiên tỉnh dậy.

Ánh

mắt vẫn còn mơ màng nhìn thấy một bóng người màu trắng mơ hồ đứng ở

ngoài giường nhìn vào, nàng thất kinh, cơn buồn ngủ liền biến mất trong

nháy mắt.

Nàng

im lặng nhìn bóng người, lẳng lặng cắn móng tay, tay phải khẩn trương ôm

vòng lấy bụng.

Một

lúc sau, nàng dường như nghe được tiếng than nhẹ bất đắc dĩ, sau đó

lại nghe thấy có tiếng bước chân đang tới gần.

Hoảng

hốt... Trái tim nàng đột nhiên đập nhanh hơn.

Màn

giường bị vén lên, nàng nhìn thấy hắn, không biết vì sao sóng mũi đột nhiên

cay xè làm nàng có cảm giác muốn khóc.

Ahh!

Nàng ghét mang thai, bởi mang thai làm cho nàng trở nên yếu ớt.

Cố

gắng ép nước mắt trở lại, nàng chăm chú nhìn hắn, vẫn không nói lời nào,

mà hắn cũng không hé răng, hai người chẳng ai nhúc nhích, cứ như vậy trầm ngâm

nhìn nhau trong căn phòng mờ tối.

Một

lát sau, một bàn tay ấm áp ôn nhu đặt lên vòng bụng đang được nàng

bảo vệ, nàng run lên nhanh chóng rút tay về, nhưng tay hắn vẫn không rời đi,

kéo y phục mỏng manh duy nhất của nàng lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ

về lên cái bụng mượt mà.

Khẩn

trương...... tiếng trái tim nàng đập trong không gian im ắng càng trở nên

rõ ràng hơn, nàng tin chắc hắn cũng nghe được, bảo bối trong bụng nàng

dường như cũng có cảm giác khẩn trương giống nàng nên giật mình đá

một cái.

Bàn

tay đang vỗ về bụng nàng bỗng tạm dừng, cẩn thận cảm nhận chuyển

động kỳ lạ kia, đó là con của hắn, Hạ Hầu Dận trong lòng dâng lên một cảm

giác kích động khó tả.

nữ nhân hoài thai đứa nhỏ của hắn cũng làm hắn không rời đi được, lại

không thể đeo mang.

Hắn

cúi đầu thầm thở dài trong lòng, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn nàng. Nàng

rõ ràng đã tỉnh, nhưng lại không mở miệng nói gì với hắn, bởi vì nàng

giận hắn đem nàng nhốt lại sao?

Hay

là vẫn giận hắn không chịu buông tay?

Lại

thở dài một cái, hắn ngẩng đầu, khuôn mặt anh tuấn chậm rãi tiến tới gần nàng.

Giang

Sơ Vi lập tức nín thở, mắt nhắm lại, một đôi môi mềm mại nhẹ nhàng

chạm vào nàng, đầu lưỡi ấm áp nhẹ nhàng l//i//ế//m môi nàng, rồi nhanh

chóng tiến vào cái miệng nhỏ nhắn.

Hắn

hôn thật khẽ, nhẹ nhàng tạo nên những vết cắn, làm cho lòng của nàng

xôn xao.

Thân

hình quen thuộc kề lên người nàng, nhưng vẫn cẩn thận để không đè lên

nàng, bàn tay kéo áo ra, khéo léo xoa lấy bầu ngực.

Nàng

không mặc áo yếm, mang thai không chỉ làm cho bộ ngực vốn nhỏ thành lớn,

còn làm cho nhũ hoa trở nên mẫn cảm, khi ngủ, nàng luôn chỉ mặc một bộ y

phục đơn bạc.

Đôi

môi ẩm ướt m//ú//t lấy nhũ hoa, đầu lưỡi l//i//ế//m vòng xung quanh nhụy hoa, nhưng

chỉ trong chốc lát đã nhanh chóng quay lại ngậm nụ hoa đứng thẳng.

Hắn

hết lần này lại đến lần nữa l//i//ế//m hai bầu ngực đầy đặn, răng cửa bén nhọn

nhẹ nhàng cắn nhũ hoa, trong bóng đêm, nàng có thể cảm nhận được tiếng

r//ê//n d//â//m đ//ã//n//g phát ra từ miệng mình.

Giang

Sơ Vi cắn môi dưới, cố gắng không phát ra tiếng r//ê//n rỉ, tay hắn lại thâm

nhập cái miệng nhỏ nhắn của nàng, không cho nàng ép bản thân không r//ê//n rỉ.

“Ôi…ư…”. Tiếng r//ê//n kiều mị lập tức được phát ra, trong lòng nổi lên một

trận xôn xao, nàng cảm thấy có cái gì đó ướt át theo cơ thể chảy ra.

Miệng

hắn rời khỏi nhũ tiêm đã được l//i//ế//m láp đến bóng ướt, từ từ di chuyển xuống

phía dưới, đầu lưỡi l//i//ế//m lên cái bụng mịn màng, hắn tháo bỏ tiết khố

trắng, nâng chân nàng lên đặt ở trên vai, khuôn mặt anh tuấn của hắn vùi

vào giữa hai chân của nàng.

Đầu

lưỡi ấm áp đặt lên đóa hoa của nàng, động tác của hắn nhẹ nhàng,

giống đang ra sức che chở chiều chuộng nụ hoa, cái lưỡi ẩm ướt của hắn

lướt qua làm hai cánh hoa khẽ run lên, tinh

tế l//i//ế//m láp khiến hai cánh hoa hồng nhạt mở ra, hoa hạch xinh đẹp cương lên.

Hai

cánh hoa bị tách ra, ngón tay của hắn từ từ tham nhập hoa đạo, vách hoa

của nàng nhanh chóng bắt lấy ngón tay của hắn, gắt gao ôm chặt, không để

hắn rời đi.

Đầu

lưỡi nóng hổi vẫn không ngừng l//i//ế//m đóa hoa, ngón tay trong vách hoa vẫn

không ngừng cử động đ//â//m vào rút ra, cửa huyệt hé mở, đầu lưỡi hơi hơi tiến

vào, nhẹ nhàng va chạm.

“A......”

Giang Sơ Vi cong lưng lên, hai chân vì hưng phấn mà cong gập lại, mang thai

làm cho thân thể nàng càng trở nên mẫn cảm dễ dàng bị kích thích hơn, chỉ

chốc lát sau, yêu dịch theo ngón tay trào ra, hòa trộn với nước bọt của

hắn, nơi sâu kín của nàng ngày càng ẩm ướt kích thích đến không chịu

nổi.

Hắn

nuốt hết ngụm này đến ngụm khác, miệng vẫn tiếp tục nhẹ nhàng l//i//ế//m láp, ngón

tay cử động nhanh hơn, đầu lưỡi cũng theo vào xâm nhập nhuỵ hoa, âu yếm l//i//ế//m

sâu vào vách hoa đang co rút.

“A...Đừng...”

Nàng cố gắng giãy dụa, m//ô//n//g nhanh chóng bị giữ lại, ngón tay bên trong

nhanh chóng tăng tốc đẩy vào rút ra, đụng chạm vào hai bên vách mịn vài cái,

ngay lập tức nàng được đẩy lên cao trào mất hồn.

Hạ

Hầu Dận rút tay ra, yêu dịch ngọt ngào nhanh chóng trào ra, nước mật

đào từ trong nụ hoa đang co rút không ngừng tiết ra, tản ra hương vị

ngọt ngào.

Giang

Sơ Vi nhẹ thở gấp, hai chân buông xuống, nàng nghe thấy có tiếng quần áo

cởi ra.

Hắn

nhẹ nhàng kéo nàng, để nàng ở phía trước hắn, vật thô cứng của hắn

để trước hai cánh môi của nàng, hắn không ép nàng mở miệng mà ngón tay

nhẹ vỗ về má của nàng.

Hắn

chờ.

Chờ

không lâu sau, cái miệng ấm áp của nàng nhẹ nhàng ngậm lấy đỉnh,

lòng bàn tay mềm mại cầm vật thô dài, ngón tay vỗ nhẹ vào hai hòn

ngọc.

Cái

lưỡi ấm áp mềm mại khẽ l//i//ế//m vật lớn thô nóng, cái miệng nhỏ nhắn

m//ú//t lấy rồi di chuyển ra vào, hắn phát ra âm thanh khàn khàn gợi cảm,

nàng đem vật nóng nuốt vào càng sâu trong miệng

Bàn

tay nhỏ bé âu yếm vuốt ve phần yếu ớt của thân thể hắn, lực đạo vừa phải nhẹ

nhàng ôn nhu, phản ứng của hắn làm cho nàng biết rằng hắn đang rất

thích thú, nàng có cảm giác có thể điều khiển cảm giác cao trào

nhất của hắn.

Nàng

dùng sức ngậm lấy đầu vật to lớn, nàng mỉm cười đắc ý khi cảm thấy hắn

run rẩy, đem đầu lưỡi l//i//ế//m ướt vật nam tính của hắn, dính đầy tinh lượng.

Bị

nàng khiêu khích khiến cho ngọn lửa dục vọng của nam nhân trước mặt

bùng cháy, hoa huyệt của nàng cũng xôn xao ướt đẫm nước, dấy lên khát

vọng muốn được lấp đầy một cách mạnh mẽ.

Nàng

ngẩng đầu lên, ngồi lên người của hắn, bàn tay nhỏ bé giữ lấy vật

nam tính, nàng mở hai chân ra, để đỉnh vật nam tính ngay miệng hoa huy*t,

nhẹ nhàng ngồi xuống, hoa huy*t đang đóng chặt từ từ được đẩy mở ra, cẩn

thận tương hợp với côn th*t.

“Ahh...”

Nàng khẽ r//ê//n, toàn bộ vật cực lớn tiến vào người nàng, chôn vào chỗ

sâu nhất của hoa tâm.

Hạ

Hầu Dận để nàng tùy ý thực hiện động tác, con ngươi đen nhánh ngập

lửa nhìn chằm chằm vào nàng, vật cực lớn rất nhanh tiến vào hoa

đạo, vì hưng phấn mà nhanh chóng trướng to gấp đôi.

Nàng

khẽ cắn môi dưới của hắn, cánh tay ngẫu nhiên trụ trên người của hắn,

nàng nhích người lên, nâng m//ô//n//g lên, di chuyển lên xuống, tìm kiếm quy

luật vận động có thể đẩy bản thân lên đạt tới cao trào.

Dưới

động tác ra vào của hoa huy*t, yêu dịch cao trào cũng đã trào ra làm ướt đẫm

thân dưới của nam nhân, nàng kìm m//ô//n//g, nhẹ nhàng hoạt động, chìm đắm trong dư

vị cao trào của hạ thân rồi sau đó toàn thân không còn chút sức lực nào

buông thả nằm trên người hắn, mặt dán cổ hắn, cánh môi phát ra những

tiếng thở hổn hển.

Tay hắn

khẽ vuốt ve thắt lưng tinh tế của nàng, dục vọng vẫn chưa tiết ra mà

vẫn chôn chặt ở trong hoa huyệt, hưởng thụ cảm giác được da thịt co

thắt.

“Đủ

chưa?” Nâng mặt nàng lên, hắn hôn trụ cái miệng nhỏ nhắn, đôi m//ô//n//g rắn chắc

dùng sức đẩy lên trên một cái, liền nhận được một tiếng ưm đầy kiều mị.

Hắn

không ngừng đẩy lên, phân thân lửa nóng không ngừng đ//â//m cao lên phía trên, va

chạm vào hoa tâm, đầu lưỡi quấy đảo trong cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào, từng

giọt nước bọt trào ra từ khóe môi của hai người, phát ra những âm

thanh ái muội.

Hắn

đè lên nàng, nhưng vẫn bảo vệ bụng của nàng, hắn ngồi chồm hổm ở phía sau

nàng, đem hai chân của nàng nâng lên tạo thành hình gấp khúc, vật lớn to

nóng rời khỏi rồi lại đột nhiên tiến vào.

Cánh

hoa vì bị hắn công kích mà ra sức gắt gao ôm chặt, đem vật nam tính

chôn vào càng sâu, mà hắn liên tục lần này đến lần khác va chạm một cách

mãnh liệt, vật nóng ra sức ma sát với hai cánh hoa, yêu dịch theo đó

mà trào ra, thúc đẩy đụng chạm ở giữa hoa huy*t càng kích thích ngọn lửa

tình dục của hai người.

“Ưm...

Đừng...” Cao trào lại một lần nữa đánh úp lên nàng, nàng bật khóc vì không

chịu nổi hành động quá sức mãnh liệt của hắn.

Nàng

ôm chặt bụng, sợ hắn quá kịch liệt mà làm đứa nhỏ bị thương tổn,

cánh hoa thịt lại bởi vì cảm nhận khẩn trương của nàng mà càng co rút

lại, làm cho thân nàng ngày càng mẫn cảm, càng cảm nhận nhiệt độ nóng

rực từ hắn.

Hắn

vẫn không giảm tốc độ, thậm chí đi vào ngày càng sâu, ngày càng mãnh

liệt, giống như muốn hung hăng cắn nuốt nàng không muốn buông tha.

Tại

sao hắn cảm thấy dù có muốn nàng bao nhiêu cũng không đủ. Nàng

càng khóc, càng sợ hãi, hắn tiến lên đoạt lấy càng cuồng dã, muốn nàng mất

hồn đến buông thả ở dưới thân hắn.

Chỉ

có như thế hắn mới có cảm giác nàng thuộc về một mình hắn.

Hắn

ôm lấy nàng, ngăn chặn tiếng khóc phát ra từ cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi

ra sức đoạt lấy hô hấp của nàng, lửa nóng ở thân dưới vẫn không

ngừng ra vào hoa tâm, giống như muốn nàng trở nên mê mỵ hoàn toàn.

Tốt

nhất nàng nên bị hắn mê mỵ đi, bị hắn ép đến tham luyến muốn điên đi, có như

vậy, nàng mới không muốn rời khỏi hắn dù bất cứ điều gì xảy ra...

“Ưm...”

Giang Sơ Vi bị hôn đến nổi thở không ra hơi, sung sướng mê hoặc xâm nhập

toàn thân nàng, thân thể nàng ngày càng căng cứng như có cảm giác bị

rơi vào vòng ảo giác.

Ngay

khi nàng không thể hô hấp được nữa thì hắn mới buông cái miệng nhỏ

nhắn của nàng ra, nàng thở dốc một cách kịch liệt, nhưng hắn vẫn xâm

nhập thật sâu trong cơ thể nàng, trước mắt nàng xuất hiện một màn

đen, cảm nhận được hắn mãnh liệt b//ắ//n t//i//n//h dịch vào cơ thể nàng, nàng run

rẩy không nhịn được rồi ngất đi.

Hắn

vẫn ôm nàng, kéo nàng áp lưng vào khuôn ngực ẩm ướt của hắn, bàn tay cầm lấy

tay nàng đang ôm bảo vệ bụng, năm ngón tay của hắn cùng nàng đan xen

vào nhau.

Giang

Sơ Vi từ từ tỉnh lại, nàng chỉ hôn mê chừng một phút, cảm giác được

hắn vẫn còn ở trong cơ thể của nàng, nàng đưa lưng về phía hắn, tiếng

tim của hắn cách lớp da thịt của nàng mà đập mạnh.

Nàng

khép mi, nhìn thấy mười ngón tay của hai người đang đan xen vào nhau,

đặt trên bụng của nàng giống như đang cùng nhau bảo hộ đứa nhỏ của bọn

họ.

Trong

nháy mắt, nàng mong, sẽ cùng hắn nắm tay như vậy mà dắt nhau đi hết cuộc

đời…

Suy

nghĩ kia chỉ xuất hiện trong nháy mắt, nhưng rồi ngay lập tức lý trí

phục hồi, nàng chưa quên quyết định lúc trước của mình, nàng cắn

môi, nhắm mắt lại.

“Sau

khi sinh hạ đứa nhỏ, hãy để cho ta ra đi.” Nàng biết nàng không thể

mang đứa nhỏ đi, thế thì coi như làm một giao dịch đi! Nàng lấy đứa nhỏ

đổi lấy tự do của nàng.

Nàng

không chắc hắn có đáp ứng nàng hay không, hắn có thể đem nàng giam cầm

cả đời, nếu hắn muốn làm nàng hận hắn suốt kiếp thì hắn có thể làm

thế.

Hai

mắt từ từ nhắm lại, Giang Sơ Vi không khẩn trương, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Một

lúc sau, nàng nghe được lời đáp của hắn, khàn khàn, thô ráp, nhưng kiên định.

“Được,

ta đáp ứng ngươi.”

*

Mấy

tháng cuối, vòng bụng nàng giống như một quả khinh khí cầu bị thổi

phồng tướng lên, càng ngày càng to, giống như muốn đè dẹp lép tứ chi vốn đã

gầy còm.

Giang

Sơ Vi cũng phát sợ chính mình, mấy tháng nay nàng ăn rất nhiều, sức ăn

ngày càng tốt, rõ ràng một khắc trước mới ăn no, một canh giờ sau

nàng liền có cảm giác đói bụng.

Hơn

nữa, nàng càng ngày càng thích ăn thịt, mỗi bữa cơm đều nhất định phải

có thịt, mặc kệ là gà ướp tỏi nướng, hay là nước hầm xương gà táo đỏ nấu thịt,

nàng đều rất thích, nàng còn muốn mama đem thịt gà tẩm bột mì, chiên vàng,

một miếng cắn xuống, cảm giác thật là thỏa mãn.

Ngoại

trừ những món thịt, nàng còn thích ăn những món điểm tâm ngọt ngấy,

mặc kệ là bánh hoa quế, cao phù dung, kẹo hương tử hay là canh đậu hủ

nấu bạch quả, nàng đều thích.

Tóm

lại, cái miệng của nàng ăn không ngừng, nàng muốn ăn cái gì, mama đều giúp

nàng chuẩn bị, đến buổi tối, người nào đó nếu muốn đến phòng nàng, thì

nhất định trên tay phải mang theo một món điểm tâm nhỏ.

Nàng

vẫn ở lại lãnh cung, nhưng mà bây giờ thì vải trải giường đã được đổi thành

lụa tơ tằm, hiện tại da thịt nàng nhạy cảm không chịu nổi ma sát của

các loại vải may mặc, quần áo cũ đều bị vứt bỏ, thay vào đó là

những bộ y phục nhẹ nhàng đơn giản lại mềm mại, nàng cũng không biết

vải dệt của quần áo này được làm từ chất liệu gì, tóm lại mặc

vào cảm thấy thực thoải mái.

Buổi

tối vào thời điểm người nào đó tới cũng là thời điểm nàng cảm

thấy đói bụng, hắn lại tự tay đút nàng ăn, chờ nàng ăn uống no đủ rồi mới

đem nàng ăn luôn.

Hoan

ái của hắn vẫn kịch liệt, lần nào cũng khiến nàng khóc lóc cầu xin

hắn buông tha, nhưng là lần nào cũng cùng nhau hưởng thụ khoái hoạt

sung sướng.

Về

sau, bụng nàng càng ngày càng lớn, không thể chịu đựng nổi việc vận động

trên giường như vậy nữa, cũng không cho hắn đụng vào nànng, bất quá khi thấy

hắn thực sự rất muốn, nàng đành phải mềm lòng, dùng tay hoặc dùng miệng để

thỏa mãn hắn.

Được

rồi, nàng thừa nhận, kỳ thật nhìn hắn chịu thần phục dưới những khiêu khích

của nàng, nàng cũng thỏa mãn khoái hoạt, có thể nắm trong tay yếu ớt của

nam nhân kiêu ngạo này, nàng cảm thấy rất thỏa mãn.

Cảm

xúc của nàng vẫn thường tùy hứng, gần đây nàng hay nổi giận với

hắn, thậm chí trở nên thích khóc, nhưng nàng cũng không muốn như vậy bởi

rất giống một nhóc con không biết điều.

Đối

mặt với cảm xúc thất thường của nàng, Hạ Hầu Dận lại luôn ôn nhu, luôn

nhẫn nại dỗ nàng, bị nàng cắn, bị nàng đá, hắn cũng không phản kháng.

khi huyên náo quá mức rồi dẫn đến phát hỏa, hắn nhanh chóng hôn nàng, trực

tiếp làm cho nàng hòa tan trong lòng hắn.

Ánh

mắt của hắn đối với nàng rất thâm tình, làm cho tim nàng đập nhanh hơn,

tầm mắt lại trốn tránh ánh mắt hắn, có một vài chuyện được họ cùng ngầm hiểu

nên đều né tránh không nhắc tới.

những khi đón nhận sự yêu thương vô cùng của hắn, nàng không phải không nghĩ

tới chuyện sẽ ở lại nơi này mà không đi nữa, nhưng ý nghĩ ấy chỉ chợt

lóe lên rồi biến mất, nàng quyết tâm không để nó lưu lại trong đầu.

Ngay

từ đầu nàng đã quyết định sẽ không sống mãi tại hoàng cung này, nàng

sẽ không khiến bản thân mình biến thành một nữ nhân đáng thương chỉ

biết chờ đợi thỉnh thoảng được ơn mưa móc.

Cho

dù hiện tại hắn chiều chuộng thương yêu nàng, nhưng nàng không thể tin

vào tình yêu của một hoàng đế, bất cứ mỹ nữ nào cũng sẽ có ngày

già đi, huống chi nàng biết thân thể hiện tại của mình không hề đẹp.

Nàng

không phải không tự tin vào bản thân, nàng chỉ là...nhìn là hiểu ngay.

Cho

dù nhất thời thuận theo tình cảm bản thân mà ở lại, sớm hay muộn sẽ

có một ngày nàng hối hận. Nếu khi đó lại mất đi tình yêu của hắn,

nàng không biết bản thân mình sẽ biến thành dạng gì?

Theo

cá tính của nàng, có khi làm ra hành động ngọc đá đều tan cũng không biết

chừng.

Thật

đáng sợ, nàng không muốn để cho chính mình xuống dốc đến như vậy. Dù

làm như vậy rất nhát gan nhưng nàng vẫn quyết định tránh né.

Đỡ

lấy thắt lưng của mình, nàng vỗ nhẹ vào cái bụng tròn vo, chậm rãi bước

từng bước một, nam nhân bên cạnh giúp nàng ôm thắt lưng, đi tản bộ cùng

nàng.

Hôm

nay nàng cảm thấy bụng rất khó chịu, làm thế nào cũng không nằm yên

được nên bèn lôi kéo hắn, muốn hắn đi cùng nàng ra toà viên đi bộ một chút.

Hắn

bắt nàng mặc áo lông cừu, sau khi chắc chắn là nàng đã được bao phủ

không còn một kẽ hở nào để không một tia lạnh nào xâm nhập được thì lúc

đó hắn mới chịu ôm nàng ra khỏi phòng, bước chầm chậm phối hợp theo nhịp

bước của nàng.

“Có

khỏe không?” Vuốt những sợi tóc vương trên mặt nàng, Hạ Hầu Dận cúi đầu hỏi, da

mặt nàng ngày càng trở nên mịn màng, mấy tháng qua quả thật nàng ăn

rất nhiều, ngay cả tứ chi đều mập lên, tuy rằng thoạt nhìn vẫn tinh tế nhưng

chẳng qua là do bụng của nàng quá lớn, lớn đến nỗi khiến hắn kinh hãi.

ràng mấy tháng đầu còn nhỏ đến nỗi nhìn vào không thấy, sao lại to lên

nhanh chóng như vậy, hắn sợ nàng sẽ gặp chuyện khi lâm bồn.

Giang

Sơ Vi lắc đầu, nàng cảm thấy bụng rất khó chịu, hơn nữa... có chút đau đau,

chẳng lẽ muốn sinh rồi sao? Trong lòng nàng không khỏi khẩn trương đến nhảy

dựng lên.

“Có

muốn trở về phòng hay không?” Thấy sắc mặt nàng có vẻ khó coi, Hạ Hầu

Dận chuẩn bị ôm nàng trở về phòng, ai ngờ nàng lại đột nhiên la lên.

“Sao

vậy...” Hắn trợn mắt nhìn thân dưới của nàng chảy ra những giọt nước,

chỗ đất dưới chân đã ướt một khoảng.

Giang

Sơ Vi nhanh chóng cầm lấy tay hắn, nàng sợ đến bủn rủn cả chân, kinh hoàng

hét lên, “Mau! Nhanh chút!” Cục cưng muốn sinh ra!

Hạ

Hầu Dận nhanh chóng hoàn hồn, lập tức ôm lấy nàng hướng ra ngoài rống to:

“Vĩnh Phúc! Mau! Hoàng hậu muốn sinh!”

*

“A

--” Đau quá! Đau thấy ông bà ông vãi luôn!

Giang

Sơ Vi rối loạn la lên, đau đến nỗi mặt mày trắng bệch, hai chân giống

con ếch giang lớn, máu tươi từ hạ thân không ngừng trào ra.

“Nương

nương, rặn mạnh đi.” Mama hằng ngày chăm sóc nàng cũng chính là bà mụ,

cầm khăn nóng lau mặt cho nàng, rồi bà sợ nàng toàn dùng sức để la hét

liền kêu nàng cắn lấy khăn trắng.

Giang

Sơ Vi há mồm cắn, nhắm mắt lại, liều mình rặn mạnh.

Tuy

nhiên đứa bé vẫn chưa chịu chui ra, cửa mình chịu không nổi đau đến nỗi nàng

muốn phát cuồng.

“Hoàng

Thượng! Hoàng Thượng! Người không thể đi vào!”

Không

biết qua bao lâu, nàng đau đến nỗi hỗn loạn chẳng còn biết trời trăng mây đất

gì, cơ hồ đánh mất toàn bộ sức lực.

Khăn

trong miệng đột nhiên bị lấy ra, Giang Sơ Vi mở mắt, nhìn thấy Hạ Hầu Dận

ngồi bên cạnh nàng, để nàng gối lên đùi của hắn, đưa cánh tay đến

trước miệng của nàng.

“Chẳng

phải nàng vẫn rất muốn cắn ta sao?” Hắn vỗ về khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của

nàng, ngữ khí bình thản.

Giang

Sơ Vi kinh ngạc nhìn hắn, dưới thân lại truyền đến một trận quặn đau, đau đến

nỗi nàng bắt lấy tay hắn, há mồm dùng sức cắn.

Hạ

Hầu Dận mặt không đổi sắc, răng của nàng cắm sâu vào da thịt hắn, đầu

ngón tay cũng gắt gao đ//â//m vào, hắn vẫn không rút cánh tay về.

“Ngoan,

dùng sức rặn lần nữa.” Hắn ôn nhu dỗ nàng.

“Ưưư!”

Nàng đem toàn bộ đau đớn cắn vào da thịt của hắn, bụng cũng không ngừng

dùng sức rặn, cảm thấy tiểu hài tử đang từ từ đi ra.

“Tốt!

Tốt! Nhìn thấy đầu rồi.” Mama vui vẻ hô to. “Nương nương, lại dùng sức một

lần nữa, ngay lập tức.”

Giang

Sơ Vi nước mắt chảy ra, tất cả đều tại nam nhân chết tiệt này. Nếu

không phải tại hắn, nàng cũng sẽ không đau đến như vậy, cứ như vậy mà

sinh tiểu hài tử...

Không

có bác sĩ, không có y tá, không có thiết bị chữa bệnh cao cấp, chỉ có

mama giúp nàng đỡ đẻ. Chỉ dựa vào như vậy mà nàng bình an sinh hạ

thì thật đúng là kỳ tích.

Phẫn

nộ làm cho nàng càng dùng nhiều sức hơn, cảm giác khối thịt dưới thân

nàng đã toàn toàn đi ra. Tay

nàng bấu hắn đến trắng bệch, đau đến nỗi nàng gần như rơi vào tình

trạng hôn mê, nhưng nàng vẫn nghe được tiếng khóc của tiểu hài tử.

“Sinh

rồi! Sinh rồi! Chúc mừng Hoàng Thượng, là một hoàng tử!”

Hoàng

tử...... Là trai......

Nàng

mệt mỏi nhả hàm răng, không thấy rằng cánh tay của hắn đã bị nàng vừa

cắn vừa cào đến nỗi đã chảy máu.

Nàng

cố nhướng mắt nhìn mama cầm vải bố cuốn tiểu hài tử vừa được lau sạch lại,

nước mắt không ngừng chảy xuống. Con......đó là con của nàng.

Nàng

muốn nhìn con.

“Cho

ta nhìn...”

“Ôm

đứa nhỏ đi ra ngoài.” Hạ Hầu Dận đột nhiên ra lệnh.

Giang

Sơ Vi sửng sốt, bất mãn bản năng bật thốt. “Vì sao không...” Nhưng vừa nhìn

thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, nàng thôi không dám lên tiếng nữa.

Nàng

nhớ đến giao dịch của bọn họ, nàng lấy đứa nhỏ để đổi lấy tự do của

nàng.

Nhưng...

Nàng thấy mama chuẩn bị ôm đứa trẻ đi ra ngoài, không khỏi trở nên kích

động: “Không được đi ra ngoài! Cho ta nhìn mặt hắn một cái, Hạ Hầu Dận,

chỉ nhìn một cái thôi mà.” Nàng vẫn luyến tiếc, muốn nhìn đứa nhỏ một

chút.

Mama

chần chờ dừng bước, nhìn về phía Hoàng Thượng.

“Đi

ra ngoài.” Hạ Hầu Dận vẫn lãnh đạm.

Mama

không dám tiếp tục chần chờ, vội vàng ôm đứa nhỏ đem đi.

“Không!”

Giang Sơ Vi kích động muốn bò dậy nhưng nàng không thể động đậy, nàng gấp

đến độ phát khóc: “Để cho ta liếc mắt nhìn một cái, cho ta...”

Lời

nói vẫn chưa kịp xong, cơ thể nàng vì mới sinh vốn rất yếu lại thêm

kích động làm cho mọi thứ trước mắt nàng trở thành một màu đen,

nàng mềm oặt ngã xuống.

Nước

mắt theo hai má chảy xuống vẫn chưa khô, Hạ Hầu Dận lấy tay lau đi nước

mắt của nàng, con ngươi đen sâu không thấy đáy chăm chú nhìn nàng.

Nàng

muốn rời đi, hắn sẽ để nàng đi...

Hắn

cúi người xuống, khẽ hôn lên làn môi khô nứt của nàng, đầu lưỡi nhẹ

nhàng chậm rãi l//i//ế//m loạn trên cánh môi, rồi lại nhẹ nhàng m//ú//t chặt, hắn hôn

thật sâu, tràn ngập quyến luyến, như thể đây là lần cuối cùng hắn hôn

nàng.

Một

lúc sau, hắn rời môi nàng, khẽ vuốt cặp mắt vẫn đang chảy lệ của nàng,

dùng giọng nam trầm thấp ôn nhu nói với nàng: “Vi Vi, ngươi tự do.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Than Đen Hoàng Hậu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...