Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Than Đen Hoàng Hậu – Chương 6

Than Đen Hoàng Hậu

Tác giả: Nguyên Viện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ư...” Một

tiếng than nhẹ đầy áp lực phát ra từ sau màn che giường, lọt ra ngoài gian

phòng mờ tối, Giang Sơ Vi cắn ngón trỏ, mắt nàng lờ mờ, hô hấp đã sớm không

còn ổn định, hai chân mở rộng, một thân thể cao lớn quỳ ở dưới thân

nàng, đầu vùi giữa hai chân nàng, dùng lưỡi ôn nhu tàn sát nơi riêng tư

của nàng.

Nàng

thật không hiểu, nam nhân ở dưới thân đêm nay không phải muốn tiếp giá ở

Thanh Linh cung sao? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở trong phòng

nàng, thừa dịp nàng đang ngủ liền không một tiếng động leo lên giường

của nàng?

Hạ

Hầu Dận cũng không hiểu, rõ ràng hắn đang dùng bữa ở Thanh Linh cung, Thanh

Phi còn đang hầu hạ hắn, tháo thắt lưng cởi áo nhìn hắn chờ đợi.

Hết

thảy đều tốt, nhưng hắn lại cảm thấy không yên lòng.

Thân

thể vô cùng xinh đẹp hấp dẫn đang bày ra trước mắt hắn kia đột nhiên không thể

khơi gợi dục vọng của hắn một chút nào, đối mặt với sự mê hoặc của Thanh

Phi, hắn chỉ cảm thấy lòng yên tĩnh như nước.

Trong

đầu hắn luôn hiện lên một gương mặt bình thường, một chút đẹp cũng

không có, cặp mắt kiêu ngạo kia cũng không có một chút ôn nhu, dáng

người cứng nhắc không quyến rũ, nhưng mà… hắn lại thầm nhớ đến

nàng.

Đúng

là quỷ ám! Hạ Hầu Dận cảm thấy phiền muộn, hắn thử hôn vào môi của Thanh

Phi, nhưng trong đầu óc lại nghĩ đến nụ hôn của nữ nhân kia, khi thì

kịch liệt, khi thì khéo léo đưa đầu lưỡi vào miệng hắn, nhiệt tình hôn

hắn, dễ dàng khơi mào của dục vọng của hắn.

Chết

tiệt!

Hắn

vội vàng rời khỏi đôi môi của Thanh Phi khiến nàng giật mình nhìn hắn,

hắn chỉ có thể nói bây giờ mình có việc, rồi nhanh chóng rời khỏi

Thanh Linh cung.

Đôi

chân hắn như có ý thức riêng của chúng đã đưa hắn đến Phượng Nghi Cung, vẫy

tay cho các cung nữ gác đêm lui đi, hắn bước vào tẩm cung, liền thấy nữ

nhân làm cho tâm tình của hắn không yên đang ngủ một cách ngon lành.

Nàng

dường như không hề bị ảnh hưởng giống hắn, vẫn ăn ngon ngủ yên, khiến

hắn có cảm giác mình trở thành một tên ngốc.

Hắn

cơ hồ thẹn quá hóa giận đè lên người nàng, xé rách quần áo của

nàng, nàng bị động tác của hắn đánh thức, nhưng câu đầu tiên nói với

hắn lại là:

“Hạ

Hầu Dận, sao ngươi lại ở đây?”

Hắn

tại sao lại ở đây? Hắn cũng không biết, hắn chỉ cảm thấy bản thân mình

điên mất rồi!

kẻ đầu sỏ gây nên chuyện lại bày ra một vẻ mặt cực kỳ vô tội trước mặt

hắn, làm cho hắn vừa tức lại vừa giận, dựa vào cái gì mà chỉ có hắn

bị nàng làm cho rối loạn lung tung, còn nàng thì lại vẫn ung dung như

thường?

Hạ

Hầu Dận vừa tức giận vừa không cam lòng, hắn điên cuồng hôn lên cái miệng

nhỏ nhắn, không muốn nghe bất cứ lời nói không thuận tai nào của nàng,

ngón tay vỗ về cặp m//ô//n//g như muốn chứng minh điều gì, không ngừng khiêu

khích dục vọng của nàng.

Hắn

giang hai chân của nàng ra, đem mặt vùi vào hoa tâm yếu mềm, đầu lưỡi

nóng ẩm đẩy hai cánh hoa ra, l//i//ế//m láp phía dưới đóa hoa.

Thân

là đế vương, hắn chưa từng đối xử với phi tần nào như thế, cho tới bây

giờ toàn là các nàng hầu hạ hắn, dùng thân thể để khơi mào dục

vọng của hắn, cho tới bây giờ hắn chưa từng làm những hành động này.

Nhưng

Giang Sơ Vi lại không giống với các phi tần khác, hắn thích thăm dò cơ

thể mẫn cảm của nàng, thích trêu chọc nàng, thích thấy nàng dưới tay

hắn phát ra những tiếng r//ê//n rỉ không thể kiềm chế được, đồng thời vặn

vẹo co duỗi thân thể, làm có hắn có cảm giác chinh phục được khoái

cảm của nàng.

Chỉ

có lúc này, hắn mới có cảm giác thắng được nàng.

Hắn

hôn lên hai cánh hoa đầy đặn, hoa khẩu ẩm ướt bởi vì hắn l//i//ế//m láp mà

càng lúc càng ẩm ướt hơn, mật dịch không ngừng chảy ra, hắn ra sức hút,

ngay lập tức hắn có cảm giác cặp m//ô//n//g của nàng vì hưng phấn mà nâng

lên, tiếng r//ê//n rỉ của nàng lại phát ra.

Phản

ứng của nàng làm hắn cảm thấy thõa mãn, ngón tay đi vào hoa khẩu, hoa

thịt bởi có sự ra vào của hắn mà co rút một cách nhanh chóng, đem

ngón tay dài của hắn chôn vào thật sâu bên trong

Hắn

hôn lên nhụy hoa, cắn nhẹ vào nó, ngón tay chuyển động, tìm đến chỗ

hạch thịt đầy đặn mềm mại bên trong mà không ngừng ma sát.

“Đừng

mà...” Lưng của Giang Sơ Vi cong lên, hốc mắt đẫm nước, nàng cắn ngón

tay, yếu ớt chống cự, “Đừng chạm vào nơi đó......”

thể mẫn cảm này của nàng vốn không thể chịu nổi khiêu khích của

hắn, hắn chắc chắn là đang cố tình cố ý không ngừng công kích chỗ dễ dàng

bị kích tình nhất của nàng.

“Nhưng

chỗ này của ngươi cắn nuốt ngón tay ta thật nhanh nha.” Hắn không ngừng chêu

chọc khối thịt đầy đặn kia, môi hắn nhếch lên khi cảm thấy người nàng

run lên, mật dịch tiết ra ngày càng nhiều. “Rõ ràng ngươi thích... Nhìn

xem, ngươi rất hưng phấn.”

Ngón

tay dài tiếp tục ra vào, khiến cho nơi riêng tư của nàng ngày càng

nhiều mật dịch.

Hắn

mở miệng đưa đến hoa lộ, ngậm một ngụm, rồi chồm lên trên nàng, dùng môi

chạm vào môi của nàng, đem toàn bộ mật dịch trong miệng đổ vào miệng

nàng.

Tên

biến thái này!

Nàng

buồn bực trừng hắn, trong miệng đầy mùi vị tình dục nồng đậm, tên háo sắc

này luôn sử dụng mánh khóe ở trên người nàng, lấy việc nàng không khống

chế được làm niềm vui của hắn.

Ngón

tay dài vẫn không ngừng kích thích nơi riêng tư của nàng, ngón cái đè

vào nhụy châu, mật dịch tiết ra cơ hồ thấm ướt nệm giường.

Cái

miệng nhỏ nhắn bị hắn ngăn chặn, hơi thở của hắn phả vào mặt nàng,

răng nanh nhẹ cắn môi nàng, con ngươi đen chìm đắm trong tình dục, giọng

nói khàn khàn gian tà nói với nàng, “Vi, hai cái miệng nhỏ nhắn của

ngươi đều rất giỏi cắn người.” Nói xong, đầu ngón tay dùng sức triển khai

ma thuật trong hoa huy*t yếu ớt nhất kia của nàng.

“A...”

cơ thể Giang Sơ Vi như muốn co bật thẳng lên, cái miệng nhỏ nhắn phát ra

những tiếng r//ê//n kiều mị, hoa thịt lập tức co rút gấp gáp kẹp lấy ngón tay

dài, nàng trong nháy mắt trở nên thất thần, trải qua cao trào run rẩy

nhất.

Hắn

thưởng thức trạng thái kiều diễm mê man của nàng, khuôn mặt bình

thường vào lúc này lại trở nên xinh đẹp đến mê người khiến hắn nhìn

như bị mê muội.

Ngón

tay dài rút ra, mất đi trở ngại, mật dịch liền ào ào chảy ra, đóa hoa

hé mở giống như đang thổ lộ tình cảm một cách kiều diễm, hắn nâng

đùi phải của nàng đặt trên vai, đem dục vọng đang bừng bừng phấn

chấn đặt vào miệng hoa, m//ô//n//g rắn chắn dùng lực nhấn mạnh một cái, đ//â//m xuyên

vào nàng.

Hoa

huyệt mê mị đang bị vây trong cao trào đột nhiên được lấp đầy liền trở nên hưng

phấn rung động, hoa huyệt giống như cắn chặt lấy hắn, thân thể cường

tráng vì bị buộc chặt mà trở nên kích động, hắn đưa đẩy, rời khỏi rồi

lại mạnh mẽ tiến vào.

Cái

miệng nhỏ nhắn vì động tác của hắn mà không ngừng ngâm nga, huyệt động

dưới thân mở rộng ra vì hắn, vách hoa co rút nhanh chóng hấp thụ hắn thật sâu,

hắn nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, thấy trong mắt nàng chỉ có hình

ảnh của hắn

Giờ

này khắc này, thân thể của nàng chỉ có hắn, trong mắt nàng cũng chỉ có hắn.

Hạ

Hầu Dận cảm thấy thỏa mãn, hắn kéo nàng lại, làm cho nàng ngồi ở trên người

hắn, tư thế này làm cho hắn đi vào càng sâu bên trong nàng, đồng thời

làm cho hoa huyệt tiết dịch ngày càng nhiều.

“Ư...

Hạ Hầu Dận...” Nàng cắn môi, bàn tay nhỏ bé bắt lấy bờ vai của hắn, tay hắn

đặt trên thắt lưng của nàng, không ngừng di chuyển thân nàng lên xuống.

Nàng

nhanh chóng bị hắn thúc đẩy, cảm thấy vật nóng đi vào ngày càng sâu,

con ngươi đen thâm trầm nhìn thẳng vào nàng, giống như muốn nắm giữ

linh hồn của nàng.

Trái

tim của nàng không khỏi nhảy dựng, không hiểu tại sao hắn lại nhìn

nàng như vậy?

Hạ

Hầu Dận hôn lên môi nàng, “Vi...” Hắn nhẹ nhàng, tinh tế lẩm bẩm tên

nàng, giống như muốn đem nàng nhập vào cơ thể nóng rực của hắn,

giống như muốn cắn nuốt nàng.

Giang

Sơ Vi không khỏi kinh hoảng, nàng muốn tìm cách tháo lui, nhưng tay hắn lại

chế trụ gáy của nàng, đầu lưỡi thân thiết quấn chặt lấy lưỡi nàng, như đoạt

lấy mọi thứ của nàng.

Nữ

nhân này thế mà lại có thể làm cho hắn mất bình tĩnh, mà đáng ra không

nên như vậy, nàng chỉ là món đồ chơi mới của hắn, đáng lẽ hắn không

nên để ý đến nàng nhiều như vậy.

Nhưng

mà... Hắn dường như không thể kiếm chế bản thân của mình.

phải do lòng tự tôn của nam nhân bị khiêu khích hay không? Nàng càng không

cần, hắn càng muốn nàng. Nàng càng xem hắn không ra gì, hắn càng để

nàng ở trong lòng.

Sự

tồn tại của nàng ngoài tầm dự kiến của hắn, nàng giữ một vị trí

quan trọng trong ý thức của hắn. Nhưng chỉ có hắn như thế còn nàng

thì vẫn ung dung tự do, tự do một cách đáng giận, tự do đến nỗi làm cho

hắn muốn cắn nuốt nàng, chỉ muốn đem nàng gắt gao trói chặt bên mình.

Mặc

kệ đó là vì ham muốn chiếm đoạt hay là vì một lý do gì khác, Hạ Hầu Dận chỉ

biết là, hắn dường như sẽ không bao giờ buông nàng ra được.

“Vi...”

Hắn hôn nàng thật sâu, nhìn nàng vì bị hắn hôn mà ngày càng trầm luân,

tư hoa đang gắt gao bao chặt lấy hắn càng trở nên ẩm ướt mềm mại hơn bao giờ

hết, hắn gợi lên tươi cười.

Đè

lên người nàng, đem chân của nàng quặt trụ m//ô//n//g hắn, hắn kích thích, hung

tợn chiếm lĩnh nàng, làm cho nàng dưới thân của hắn khóc lóc, phát ra tiếng

r//ê//n rỉ đầy mật ngọt.

Nếu

không thể buông, vậy thì không cần buông!

Mặc

kệ nàng muốn hay không, hắn cũng sẽ không buông nàng ra, hắn sẽ khiến

nàng vĩnh viễn ở bên hắn, vĩnh viễn không bao giờ rời xa hắn.

“Vi

Vi...”

“A...”

Hắn càng tiến càng vào sâu, giống như phải đem nàng nuốt vào toàn bộ, vách

huyệt vì tiếp nhận quá nhiều hưng phấn mà run run, hoa huy*t cũng không

ngừng run rẩy, Giang Sơ Vi cơ hồ không chịu nổi, nàng khóc nói, “Dừng

lại...”

Mọi

lời cầu xin tha thứ đều bị hắn nuốt vào, dùng đôi môi nóng chảy giữ

lấy môi nàng, Hạ Hầu Dận đem dục vọng tiến thật sâu vào tận cửa cung sâu nhất

của nàng, một lần rồi lại một lần mãnh liệt chiếm trọn lấy nàng.

“Vi

Vi...”

Nàng

là của hắn!

*

Giang

Sơ Vi cảm thấy thắt lưng của mình sắp bị chặt đứt lìa.

không chỉ thắt lưng, toàn thân nàng từ cơ bắp đến xương cốt đều đau

nhức, như là bị chặt ra thành vài đoạn rồi lại bị ghép vào may lại,

làm cho nàng không thể nào xuống giường được.

Không

biết tối qua tên Hạ Hầu Dận biến thái kia phát điên cái gì, động tác

vừa thô lỗ lại vừa mãnh liệt, biến nàng thành búp bê tình ái, dã man ra

sức chiếm lấy nàng.

Toàn

bộ thân thể nàng đều bị hắn để lại vết cắn, vết hôn, tuy mấy vết hôn

không thể nhìn ra trên làn da đen, nhưng mà những vết cắn thì quả thật

rất rõ ràng, nhìn vào dấu răng trên cổ tay, Giang Sơ Vi thật sự rất

muốn cắn chết hắn.

Ngộ à

nha! Nàng không hề trêu chọc hắn, hắn vô duyên vô cớ lấy nàng ra để phát

tiết làm cái gì? Hơn nữa không phải tên kia muốn bãi giá ở Thanh Linh

cung hay sao? Tại sao nửa đêm lại trèo lên giường của nàng?

Chẳng

lẽ Thanh phi không thõa mãn được hắn? Chẳng lẽ hắn đối với Tô Tú Dung

“phẳng lì” này có tình ý gì hay sao?

Điều

này làm sao có thể? Nếu nàng là nam nhân cũng sẽ chọn Thanh phi, muốn ngực

có ngực, thắt lưng lại tinh tế, m//ô//n//g lại vừa tròn vừa đẹp, hơn nữa

còn là mỹ nữ, người có mắt đều sẽ chọn Thanh phi.

Còn

về Tô Tú Dung...... Haiz. Khuôn mặt này chỉ có thể làm đậu cô ve, Giang

Sơ Vi đã hoàn toàn “lạnh tâm” với nó.

Chẳng

lẽ Thanh phi chọc giận hắn? Kỳ quái, oan có đầu nợ có chủ, Thanh phi khiến hắn

tức giận, hắn sao không tìm nàng ta tính sổ, lại tìm nàng là sao? Nàng

là người dễ bị khi dễ, dễ bị bắt nạt như vậy sao?

Nghĩ

đến Hạ Hầu Dận bắt nạt nàng rất thỏa thích khiến cho Giang Sơ Vi

cảm thất rất khó chịu.

Bệnh

thần kinh! Chính hắn là người muốn đến Thanh Linh cung tìm Thanh phi

--OK, Giang Sơ Vi thừa nhận, khi nghe Hạ Hầu Dận nói muốn đãi giá ở Thanh

Linh cung, nàng nhất thời cũng có cảm thấy chút chút không thoải mái,

bất quá chỉ là chút chút thôi nha – nhưng nàng không hề ngăn cản à nha!

Hắn

muốn tìm ai, muốn chết trên người phi tần nào, đều là chuyện của hắn,

tên háo sắc kia tốt nhất từ nay về sau đừng bao giờ đến tìm nàng

nữa, bởi vì chỉ cần gặp hắn, ngày tháng của nàng liền không được

bình yên.

Cứ ba

bữa nửa tuần còn có các phi tần đến thỉnh an nàng, đây là cách nói dễ

nghe, nếu nói trắng ra, căn bản là tới tìm nàng nàng ra oai phủ đầu,

đám nữ nhân kia ỷ thấy Tô Tú Dung tính tình yếu đuối, căn bản không

đem hoàng hậu này để vào trong mắt, ngoài mặt thì cung kính, bên trong

toàn là ẩn bồ dao găm, chua ngoa đến khiếp!

Giang

Sơ Vi bèn trực tiếp xem đám nữ nhân này như những chú khỉ làm trò hề nhảy nhót

giúp vui cho nàng, mỉm cười nghe những ngôn ngữ giả tạo, cũng có làm quái

gì được nàng đâu. Thân là người có khuyết điểm trong mắt họ, nàng lại rất

cao hứng là sao? Là bởi vì, chỉ có kẻ

tài trí bình thường mới đố kỵ với người thấp kém hơn mình, Giang Sở Vi nàng

từ nhỏ đã bị mọi người ganh tị, sớm đã thành thói quen!

Nhưng

mà cái đám xiếc khỉ kia suốt ngày lập đi lập lại mà chả có gì mới, đến ngay

cả những lời nói nhạt nhẽo chua ngoa kia cũng chỉ có vài câu xào tới xào

lui hoài, một chút sáng kiến đều không có, làm nàng lâu ngày cũng cảm

thấy buồn chán.

Hơn

nữa, tại sao nàng phải vì Hạ Hầu Dận mà bị mấy nàng ghen ghét? Nếu

muốn vậy thì nàng đã không để hắn đi nha! Đỡ phải chịu tên háo sắc kia quay

lại tìm nàng nổi điên.

Lấy

tay mát xa cánh tay bên kia, cả người Giang Sơ Vi đau nhức đến nỗi không

thể cử động, Hạ Hầu Dận tối nay nếu dám chạm vào nàng, nàng nhất định

sẽ đá hắn xuống giường.

Không

đúng, chờ hắn xuất hiện, nàng trước tiên sẽ hung hăng cắn lấy hắn để

tiết hận!

Đều

bởi vì hắn hại nàng hiện tại chỉ có thể giống như một phế nhân nằm ở trên

giường, Giang Sơ Vi ôm gối -- nàng có thói quen ôm gì đó khi ngủ, lúc ngủ

cùng Hạ Hầu Dận nàng liền ôm hắn ngủ, khi Hạ Hầu Dận lên triều

sớm, sẽ đem gối mềm nhét vào trong lòng nàng, để nàng tiếp tục ôm gối mềm

ngủ thật sự an ổn.

Gối

mềm là Hạ Hầu Dận cho người làm riêng, bên trong dồn lá trà phơi nắng, cho

nên có thể ngửi thấy hương trà tự nhiên, Giang Sơ Vi thực sự rất thích.

Vùi

mặt vào gối mềm, nàng chả cảm thấy thích chí một chút nào khi được kẻ nào

đó sủng ái, mà trong đầu toàn nghĩ làm cách nào để trả thù tên khốn kiếp đáng

ghét kia đã ép buộc nàng suốt đêm đến cả người đau nhức thế này.

“Nương

nương!” Xuân Hỉ đột nhiên khẩn trương chạy vào.

“Chuyện

gì?” Cọ gối mềm, Giang Sơ Vi buồn ngủ nói.

“Chuyện

là... Thanh phi nương nương đến đây.”

“Thanh

phi?” Giang Sơ Vi thanh tỉnh liền tức khắc, ngẩng đầu nhìn Xuân Hỉ, nàng ấy nói

Thanh phi, liệu có phải chính là người mà nàng đang nghĩ đến không?

“Đúng

vậy, Thanh phi nói ngài ấy có làm chút điểm tâm, muốn mời nương nương người

nhấm nháp thử.” Xuân Hỉ cũng thực khẩn trương, Hạ Hỉ đã đi truyền dọn bữa

trưa, chỉ còn một mình nàng hầu hạ chủ tử, ai ngờ Thanh phi lại đột

nhiên đến làm cho nàng hoảng sợ. Thời gian này các nương nương khác đều có

đến, chỉ có Thanh phi đang được sủng ái thì không có ghé qua bao giờ.

“Điểm

tâm?” Lễ phép đến vậy à? Nàng nhớ đến Thanh phi luôn tự cho mình là

cao quý kia cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ ngó đến nàng bằng một con mắt

nha! Lần này sao lại tự tay muốn làm điểm tâm cho nàng, chẳng lẽ muốn

hạ độc sao?

Thú

vị!

Giang

Sơ Vi cảm thấy rất vui vẻ, nàng rất muốn biết Thanh phi muốn làm gì,

“Xuân Hỉ, giúp ta thay quần áo.” Nàng miễn cưỡng xuống giường, “A! Shit!”

Thân thể đau nhức quá thể, Hạ Hầu Dận, ngươi chết chắc rồi!

Giang

Sơ Vi tức giận đến nỗi không thèm tốn hơi để mắng chửi, chỉ mặc cho Xuân Hỉ

giúp nàng mặc quần áo, tùy tiện đem tóc dài búi lên, rồi đến nằm trên một

cái ghế bọc lông chồn trắng tuyết, tiếp nhận trà từ tay Xuân Hỉ bưng

tới. Nàng hất cằm, ý bảo

Xuân Hỉ có thể kêu cho người vào được rồi.

Chỉ

chốc lát sau, Thanh phi một thân nhẹ nhàng quý phái đi vào, y phục màu

tím thêu hoa hải đường khiến nàng càng thanh lệ thoát tục, xét từng

góc độ, nàng đều làm cho Hoàng Hậu trở nên mờ nhạt, không ánh sáng.

Giang

Sơ Vi uống trà, không có đứng dậy -- nàng là hoàng hậu, tại sao phải hạ

mình nghênh đón? Nhưng Thanh phi này thật... Nàng từ từ nhấc mi mắt.

Thanh

phi mỉm cười, một nụ cười dịu dàng khéo léo, Giang Sơ Vi cũng mỉm cười, sau đó

hạ mắt tiếp tục uống trà.

Không

ngờ Tô Tú Dung lại dùng thái độ này, chứ không phải đứng dậy vâng vâng

dạ dạ mà nghênh đón, ánh mắt Thanh phi tối sầm, mặt cũng cứng đờ.

“Thanh

phi thỉnh an Hoàng Hậu nương nương.” Nhưng nàng hiểu được thân phận của

bản thân, tao nhã hướng về Tô Tú Dung hành lễ, nhưng tư thái vẫn toát

lên vẻ kiêu ngạo.

“Đứng

lên đi!” Giang Sơ Vi buông bát trà, hai bàn tay lồng vào nhau, lười biếng xem

xét nàng.

Nàng

đối với Thanh Phi cao ngạo này chỉ có thái độ khinh mạn, hoàn toàn

không để Thanh phi vào mắt, “Nghe nói ngươi tự tay làm điểm tâm.”

Đối

mặt với các phi tần khác, thái độ của nàng không có tệ đến như

vậy, bất quá chỉ có đối với Thanh phi, nàng chính là muốn ra oai phủ đầu

nàng ta một chút -- nàng thề chuyện này không hề liên quan gì đến chuyện

người nào đó hôm qua đi Thanh Linh cung, nàng chỉ thuần túy cảm thấy

Thanh phi không vừa mắt mà thôi.

Thanh

phi không khỏi kinh ngạc, đây thật sự là Tô Tú Dung yếu đuối kia sao?

Nàng ta không hề tỏ thái độ e sợ nàng, chẳng lẽ bởi vì hiện đang được

Hoàng Thượng sủng ái cho nên thái độ mới thay đổi như vậy?

Trong

lòng nàng nghi hoặc nhưng trên mặt lại không lộ thanh sắc gì, tiếp nhận một

cái khay từ trên tay cung nữ, cười nói Tô Tú Dung: “Đây là bánh hạnh nhân

Thanh nhi tự tay làm, muốn mời Hoàng Hậu nếm thử.”

Giang

Sơ Vi để cho Xuân Hỉ tiếp nhận bánh hạnh nhân, liếc mắt nhìn những cái

bánh hạnh nhân ngon miệng kia, không biết bên trong có tẩm tro bụi hoặc

nước miếng hay không, dù sao lòng người vốn hiểm ác, nàng mà dám ăn

thứ này thì đúng là có quỷ nha.

Đầu

thì nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn cười cười, “Phiền Thanh phi rồi, bản cung

tối nay sẽ cùng Hoàng Thượng nhấm nháp thử trù nghệ của ngươi.” Ha ha! Nàng

thấy sắc mặt của Thanh phi khẽ biến.

“Hoàng

Thượng gần đây đều bãi giá ở Phượng Nghi cung, có thể được Hoàng Thượng

chuyên sủng, hoàng hậu nhất định thực vui vẻ.” Nhịn sự ghen tức trong lòng

xuống, Thanh phi vẫn ôn nhu.

“Đúng

nha!” Giang Sơ Vi cười đến ngượng ngùng, lơ đãng vén phần tóc phía sau

gáy, làm lộ ra những vết cắn phía bên dưới, “Nhưng có lẽ muội muội

các người gần đây cảm thấy rất cô đơn tịch mịch phải không?”

Nàng

nhìn Thanh phi một cách cảm thông, không tin là nàng ta vẫn có thể tiếp

tục cười được.

Thanh

phi trừng mắt nhìn vào gáy của Giang Sơ Vi, lại nghe thấy hàm ý trêu

chọc trong lời nói, nét cười trên mặt rốt cuộc cũng không giữ được.

Từ

sau khi tiến cung, nàng được Hoàng Thượng yêu thương, quanh nàng không người

nào mà không nịnh bợ nịnh hót nàng, cho dù Tô Tú Dung là Hoàng Hậu thì sao?

Người Hoàng Thượng thích là nàng.

Cho

dù gần đây Hoàng Thượng đối với Tô Tú Dung rất tốt, nhưng nàng tin rằng

đó chỉ là tạm thời mà thôi, nhất định là vì trấn an thái hậu nên Hoàng Thượng

mới ít khi đến chỗ nàng.

Đêm

qua, Hoàng Thượng rốt cục cũng đến Thanh Linh cung, nàng vui vẻ chuẩn bị hết

thảy, nghĩ rằng nàng sẽ chiếm được sự yêu thích của Hoàng Thượng. Ai

ngờ, Hoàng Thượng lại đột nhiên rời đi làm nàng không khỏi kinh ngạc, cuối cùng

nàng lại nghe cung nữ nói, Hoàng Thượng buổi sáng nay trực tiếp từ Phượng Nghi

cung rời đi vào triều sớm, tin này đả kích nàng rất mạnh.

Nàng

không nghĩ tới Hoàng Thượng rời Thanh Linh cung bởi vì Tô Tú Dung, điều này sao

có thể xảy ra? Tô Tú Dung làm sao so với nàng được?

Nàng

vừa sợ vừa giận, nữ nhân bình thường vẫn bị nàng khinh khi này thế nhưng

nay lại thắng nàng, cướp đi sủng ái của Hoàng Thượng đối với nàng, cơn

tức này làm sao nàng có thể nuốt trôi cho được?

Chính

vì vậy hôm nay nàng mới hạ mình đích thân chủ động đi đến Phượng Nghi

cung. Khi bước chân vào

Phượng Nghi cung, nàng nhìn thấy trên bàn là bộ dụng cụ trà đạo Thanh

Dứu Hoa Từ hiếm có, còn ghế nằm làm bằng lông hồ ly trắng như tuyết là

do sứ giả Khương tộc tiến cống chúc mừng sinh nhật của Hoàng Thượng,

trên bàn trang điểm lại có rất nhiều trân châu Nam Dương cùng phỉ thúy

mã não, ngay cả cây trâm ngọc hình phượng hoàng cài trên tóc của Tô

Tú Dung cũng là vật hiếm thấy.

Tô Tú

Dung không những được Hoàng Thượng yêu thương sủng ái, mà còn là người duy

nhất được cực sủng, ngay cả đối với nàng, Hoàng Thượng cũng không yêu

thương nhiều đến như vậy.

Thanh

phi nhìn chằm chằm vào gương mặt bình thường trước mặt, một chút tư

sắc cũng không có, màu da ngăm đen như than, một chút cũng không thể so

bì được với nàng, Hoàng Thượng tại sao lại thích một nữ nhân như thế

đến như vậy?

Chỉ

mới vài tháng ngắn ngủi, tại sao Hoàng Thượng lại thay đổi nhiều

đến như vậy?

Thanh

phi không tin nhưng tất cả mọi chuyện trước mắt là sự thật. Nàng

không cam lòng, Tô Tú Dung làm sao có thể so với nàng? Nàng nhất định phải

đoạt lại ân sủng của Hoàng Thượng.

“Nếu

được vậy thì hay quá, nếu Hoàng Hậu có thể vì Hoàng Thượng sinh hạ con nối

dòng, chúng ta là muội muội đều cảm thấy vui mừng thay, nhưng

mà......” Thanh phi cắn môi, muốn nói gì đó lại thôi, chỉ thở dài.

Nữ

nhân này muốn nói gì? Nàng mà mang thai thì sẽ làm các nàng vui mừng? Lời này

có ý tứ gì?

Giang

Sơ Vi hoàn toàn nghe không hiểu, biết rõ có quỷ kế, nàng vẫn cảm thấy rất

tò mò, “Chỉ là cái gì?”

Thanh

phi khó xử nhìn nàng, do dự một hồi, mới ôn nhu mở miệng: “Chính là Hoàng

Thượng những năm gần đây đều không có sinh hạ được đứa con nào, không

chỉ đại thần trong triều sốt ruột, thái hậu cùng Hoàng Thượng nhất định cũng

rất nóng vội, Thanh nhi là muốn thỉnh hoàng hậu có thể khuyên thái hậu thay đổi

chủ ý hay không?”

“Chủ

ý gì?” Từ đầu cho đến giờ Giang Sơ Vi nghe đều chả hiểu đầu cua tai nheo

ra sao.

Thanh

phi nghĩ rằng nàng giả ngu, trong lòng hừ lạnh, trên mặt lại càng ôn nhu,

“Chẳng phải Hoàng Thượng đã đáp ứng Thái Hậu trừ khi Hoàng Hậu sinh hạ

đứa con đầu lòng, nếu không các cung phi khác không thể có thai hay sao?

Nhưng hoàng hậu ngài tới nay vẫn không có tin tức, làm cho chúng thiếp cung

phi cho dù muốn vì Hoàng Thượng mà sinh con cũng không thể, bởi vậy Thanh phi

mới cả gan thỉnh hoàng hậu cầu thái hậu thu hồi mệnh lệnh này...”

Cái

gì?! Giang Sơ Vi ngây người, những lời nói còn lại của Thanh Phi nàng

hoàn toàn không nghe thêm được tiếng nào.

Khi

nào Tô Tú Dung sinh hạ được hài tử đầu tiên, các cung phi khác mới có

thể mang thai? Tin tức này là sao? Tại sao không ai nói cho nàng biết?

Khó

trách Hạ Hầu Dận cho đến bây giờ đều không có hài tử, nguyên nhân hoá ra

là vì Tô Tú Dung sinh không được...

Không

đúng, không phải Tô Tú Dung sinh không được, mà là do nàng lúc trước thất

sủng, mà hiện tại, Tô Tú Dung mất, chiếm cứ khối này thân thể này là nàng,

như vậy chẳng phải nghĩa là sẽ do nàng sinh sao…

Giang

Sơ Vi nhất thời cứng đờ, nàng nghĩ lại chuyện mấy tháng qua nàng cùng Hạ Hầu

Dận lăn lộn, lý trí trong đầu lập tức biến mất.

Đúng

là một tên hỗn đản!

Hạ

Hầu Dận... Nàng muốn xé xác hắn!

Giang

Sơ Vi nổi giận đùng đùng đi tới hướng ngự thư phòng, nàng tức giận đến mất đi

lý trí, cũng bất chấp là phải giả bộ mang bộ dáng của Tô Tú Dung.

Xa

xa, nàng nhìn thấy Vĩnh Phúc đứng canh ngoài cửa.

Vĩnh

Phúc thấy nàng thì khẩn trương hẳn lên, “Hoàng hậu ngài...”

“Cút

ngay!” Nàng gầm nhẹ, mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của Vĩnh Phúc, nàng một cước

đá văng cửa, bước vào.

Nàng

còn chưa vào cửa thì Hạ Hầu Dận đã nghe thấy thanh âm của Vĩnh Phúc,

rồi ngay lập tức nghe tiếng cửa đập mạnh, sau đó Giang Sơ Vi phẫn nộ đi về

phía hắn.

“Hạ

Hầu Dận!” Giang Sơ Vi tức giận đến đập bàn, đem tấu chương quăng vào hắn.

“Tên hỗn đản này dám lừa ta!”

“Vi

Vi ngươi làm cái gì?” Hạ Hầu Dận nhíu mày gấp tấu chương lại, không hiểu

nàng đột nhiên phát điên vì cái gì, hắn có làm gì chọc tới nàng sao?

Nếu

nàng giận là vì tối hôm qua hắn quá tay, hừ, đó cũng là do tự nàng

tìm, ai bảo nàng làm cho hắn cảm thấy khó chịu!

“Ta

làm cái gì?” Giang Sơ Vi giận dữ rống lên, “Câu này là ta mới muốn hỏi ngươi

đây nè. Ngươi làm gì đối

với ta. Tên chết tiệt nhà

ngươi tại sao lại không nói cho ta biết sở dĩ các cung phi khác không

mang thai, không phải bởi vì ngươi có vấn đề, mà là bởi vì các nàng

được thái y cấp thuốc tránh thai.”

nàng nào biết có chuyện uống chén thuốc tránh thai này nọ, mỗi ngày

nàng đều bị Hạ Hầu Dận lật qua lật lại, ngay cả canh thuốc gì đó đều

chưa từng uống qua.

“Còn

nữa, cái gì mà chỉ có Tô Tú Dung mới có thể sinh hạ tiểu hài tử thứ nhất,

tại sao ngươi lại không nói cho ta biết chuyện này?” Nàng tức giận chất

vấn.

Hạ

Hầu Dận cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân khiến nàng tức giận, đối mặt với

lửa giận của nàng, ngược lại vẻ mặt của hắn lại rất bình tĩnh,

“Có cần phải nói sao?” Hắn nhíu mày hỏi lại.

Giang

Sơ Vi trừng lớn mắt, không thể tin được mình vừa nghe được cái gì, “Ngươi nói

như vậy là ý gì?” Hắn đang nói quái quỷ gì vậy?

Hạ

Hầu Dận bình thản nói: “Ngươi là Hoàng Hậu của ta.”

“Ta

không phải!” Giang Sơ Vi đập tay lên bàn, nàng giận dữ trừng mắt nhìn hắn,

“Ngươi biết rõ là ta không phải, ta không phải Tô Tú Dung, ta là Giang Sơ Vi!”

“Nhưng

thân thể này không phải là của Tô Tú Dung hay sao?” Hắn lại hỏi, đôi môi

nhếch lên cười nhưng trong mắt lại không có ý cười, thái độ của nàng

đã chọc giận hắn.

Chẳng

lẽ nàng không nghĩ rằng nàng sẽ sinh hài tử cho hắn hay sao? Nàng cho

nàng chán ghét hắn là có thể thoát khỏi hắn sao?

Không!

Hắn sẽ không cho phép! Nếu nàng mơ tưởng cãi lại lời hắn, hắn sẽ không tiếp

tục theo đuổi nàng nữa.

“Giang

Sơ Vi, mặc kệ ngươi muốn hoặc không muốn, ngươi mơ cũng đừng có mơ, chỉ cần

ngươi còn ở trong cơ thể của Tô Tú Dung thì ngươi chính là hoàng hậu

của ta.” Nàng vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ sẽ thoát khỏi thân phận này!

“Ngươi!”

Giang Sơ Vi tức giận đến toàn thân phát run, nhưng cũng biết những lời hắn

nói đều là thật, thân thể này quả thật là của Tô Tú Dung, nàng chỉ

là một linh hồn lang bạt đang tá túc mà thôi.

Nhưng

chỉ như vậy mà có thể khuất phục nàng, nàng không muốn!

Hắn

dựa vào cái gì mà đối đãi với nàng như vậy, dựa vào cái gì?

“Hạ

Hầu Dận! Ngươi mơ tưởng nắm được Tô Tú Dung trong tay thì nắm được ta à!” Nàng

tức giận cầm lấy nghiên mực ném vào hắn, Hạ Hầu Dận đứng dậy tránh,

nhưng long bào trên người vẫn bị mực dính vào.

“Giang

Sơ Vi! Ngươi nháo đủ chưa?” Hạ Hầu Dận hoàn toàn phát hỏa, hắn quá sủng ái

phóng túng nàng nên nàng mới có thể đi lên đầu của hắn như thế?

“Chưa

đủ!” Giang Sơ Vi rống to hơn hắn, hắn nghĩ chỉ cẩn hắn nổi giận với

nàng thì nàng sẽ sợ hắn sao? “Ta nói cho ngươi biết, ta, Giang Sơ Vi, sẽ

không sinh tiểu hài tử cho ngươi, ta sẽ làm cho thái hậu thu hồi mệnh lệnh,

ngươi tìm nữ nhân khác giúp ngươi sinh con đi!”

Nói

xong, nàng chuẩn bị rời đi tìm thái hậu, thì cổ tay đã bị hắn thô bạo giữ

lấy.

“Ngươi

dám?” Hạ Hầu Dận bắt lấy nàng, dùng tay chế ttrụ hai cổ tay nàng, không

ngờ rằng nàng lại khinh thường hắn như vậy, điều này làm cho hắn hoàn toàn

mất đi lý trí.

“Ngươi

thử xem xem ta có dám hay không!” Giang Sơ Vi kiêu ngạo hếch cằm lên, giãy

dụa muốn thoát ra khỏi kiềm chế của hắn. “Buông ra! Hạ Hầu Dận, buông!”

“Giang

Sơ Vi, ngươi đừng khiêu chiến giới hạn của ta, đừng ép ta đem ngươi ra làm

gương.” Hắn dùng lực chế trụ nàng, rõ ràng là đang tức giận đến muốn giết nàng,

lại sợ nàng vì muốn giãy dụa mà làm bị thương chính mình.

Đáng

chết! Đến như vậy rồi mà còn

nghĩ đến việc bảo hộ nàng, Hạ Hầu Dận trở nên căm tức, nữ nhân không tim

không phổi này căn bản là không xứng đáng!

“Ngươi

dựa vào cái gì mà đem ta ra làm gương? Buông tay! Hạ Hầu Dận, mau thả ta ra!”

Giang Sơ Vi tức giận đến hét lên, giờ khắc này nàng chỉ nghĩ đến việc

phản kháng hắn mà không còn nghĩ đến việc gì khác, nàng sẽ không để mặc

hắn bài bố nàng, nàng không muốn làm Tô Tú Dung, nàng là Giang Sơ Vi,

nàng không phải Tô Tú Dung!

“Buông

ra! Buông tay!” Nàng há mồm muốn cắn tay hắn, nhưng mọi thứ trước mắt đột

nhiên tối đen, cơ thể mềm oặt ra.

“Vi Vi!”

Hạ Hầu Dận hoảng sợ, vội vàng ôm lấy nàng, phát hiện cơ thể nàng lạnh

ngắt, mồ hôi lạnh chảy đầy trên chán, “Ngươi làm sao vậy, Vi Vi?”

Giang

Sơ Vi lắc lắc đầu, muốn đẩy văng choáng váng trong não, ra sức đẩy hắn ra,

nhưng đầu óc càng ngày càng choáng váng, làm cho nàng không còn một

chút khí lực nào.

“Thả......”

Nàng mở miệng, nhưng chỉ kịp phun ra một chữ liền ngất đi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Than Đen Hoàng Hậu
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...