Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thâm Hải Trường Miên – Chương 2

Thâm Hải Trường Miên

Tác giả: Trư Bì Hảo Cật Oa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Koliz

Công việc trong tàu ngầm tuy bận rộn, nhưng cũng không khiến người ta quá mức mệt mỏi. Trên thực tế, tôi là loại người thích tìm kỳ nghỉ thú vui cho bản thân mình.

Ngoại trừ buổi tối nhân lúc mọi người ngủ lén lút chạy vài hải lý, tôi thích nhất là những phút rảnh giữa công việc chạy đến cửa sổ mạn tàu quan sát những sinh vật đại dương kỳ diệu tình cờ bơi vào phạm vi chiếu sáng.

Cũng nhờ trò giải trí nho nhỏ này, tôi và Frank trở nên thân quen.

Frank là người si mê đáy biển giống như tôi, bất quá đáng tiếc, cậu ấy không biết pháp thuật, chỉ có thể xuyên qua cửa sổ quan sát thế giới đáy biển.

Tính cách cậu ấy rất ôn hòa, lúc nhìn người khác khóe miệng luôn mang theo nụ cười dịu dàng. Cậu đúng ra so với tôi không chênh lệch nhiều, nhưng khóe mắt cậu đã có vô số đường vân mờ — đó là bằng chứng chứng minh cậu thích cười.

itsukahikari.wordpress.com

“Khi còn bé mẹ thường hay nói trong biển sâu có nhân ngư, ” cậu khom lưng gõ gõ cửa sổ mạn tàu, nhìn con cá môi trề nọ bị hù bơi ra khỏi phạm vi chiếu sáng, bật cười ha ha, “Nếu như thời gian ở đáy biển này có thể nhìn thấy nhân ngư, tớ có chết cũng cam nguyện!”

“Nhân ngư chỉ tồn tại ở trong truyện cổ tích, đại dương chỉ có cá nược thôi.” Tôi nói, “Sự thật này ngay cả trẻ con cũng biết.”

“Đó là do bọn họ chưa từng thấy.” Frank bĩu môi khinh thường, “Mọi người đều như vậy, cứ thích tôn sùng thứ chưa biết làm thần tích, chẳng phải chính là phủ định sự tồn tại chúng sao.”

“Vậy cậu cảm thấy pháp thuật có tồn tại không?” Tôi cố ý hỏi cậu.

“Không chắc được,” cậu nhún nhún vai, “Tuy rằng tất cả ‘pháp thuật’ tớ gặp được đều là lừa người.”

Ngay lúc này, tiếng đồng sự gào thét từ bên cạnh truyền tới: “Này! Hai tên quỷ lười đằng kia! Mau tới xử lý số liệu!”

“Tới ngay!” Tôi lớn tiếng đáp lại, sau đó đầu hướng về phía khu làm việc lộn xộn, nói với Frank tiếng “Đi thôi” rồi đứng dậy đi về phía bàn làm việc.

Frank không có đứng dậy, chỉ có tiếng cậu lẩm bẩm theo sau tôi: “Trời mới biết tớ muốn gặp nhân ngư đến mức nào, giống như cá hồi khát vọng trở lại cố hương ấy.”

Đó là cái ví dụ khỉ gì vậy, tôi nghĩ, tôi không thích cái ví dụ này chút nào cả.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thâm Hải Trường Miên
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...