Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Tử Phi Thất Sủng – Chương 208

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời của Diệp phu nhân khiến cả Diệp Lạc và Diệp Hạo đều ngây ngẩn cả người, Diệp Lạc mặc dù không thường xuyên ở trong Diệp phủ nhưng dù sao cũng biết Diệp phu nhân nhiều năm, nàng rất rõ ràng quá khứ là hoa khôi một thời Diệp phu nhân không bao giờ muốn nhắc đến. Mà bây giờ bà ta lại đề cập đến chuyện năm xưa cùng với Sở hoàng, thật khiến cho người ta ngạc nhiên!

Diệp Hạo thì càng không cần phải nói, bởi vì Diệp phu nhân là mẹ ruột của hắn, hắn biết rõ quá khứ ở Di Hồng lâu là vết sẹo khó mờ trong lòng mẫu thân, thậm chí ngay cả gia nhân trong phủ chỉ cần nhắc tới một từ Di Hồng lâu kết quả sẽ không thương tiếc bị mẹ hắn động thủ bán vào Di Hồng lâu.

Mà bây giờ mẫu thân lại chính miệng nói ra, thậm chí còn nói bà đã từng là hoa khôi, đúng là làm cho Diệp Hạo kinh ngạc.

Trên mặt Sở Hoàng hiện lên một tia nghi hoặc, hắn nghiêm túc nhìn Diệp phu nhân, qua thật lâu sau mới có điểm chần chờ hỏi:

-“Ngươi là Xuân nhi? Ngươi chính là hoa khôi có giọng hát làm say lòng người hai mươi năm trước?

Diệp phu nhân nhìn Sở Hoàng ánh mắt xa lạ cùng hoài nghi thì hai chân mềm nhũn rồi đột nhiên ngã ngồi trên mặt đất, nước mắt sớm đã che mờ khuôn mặt bà.

Đúng vậy bà đúng là Xuân nhi, là hoa khôi hai mươi năm trước của Di Hồng lâu, khi đó có biết bao nhiêu vương tông công tử vì giọng hát của bà mà say như điếu đổ. Bao nhiêu nam nhân vì nụ cười của bà mà sẵn sàng đánh đổi mọi thứ.

Khi đó bà xinh đẹp như hoa, tuy rằng xuất thân phong trần, nhưng là bà lại cực kỳ tâm cao khí ngạo, đối với những nam nhân bình thường bà không bao giờ để vào mắt, trong lòng nàng vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi một nam nhân là định mệnh của đời bà.

Trời không phụ lòng người, bà rốt cục gặp được hắn, nam nhân phong độ cử chỉ ôn nhu, hắn dung mạo tuấn mỹ, trên người lại có một khí chất hơn người.

Nhưng tại thời điểm đó cô nương bên cạnh hắn không phải là bà. Bà rõ ràng là hoa khôi đẹp nhất Di Hồng lâu, hắn chỉ là không nhìn thấy nàng mà thôi, cô ngương bên cạnh hắn bà không chút nào để vào mắt.

Cho nên bà ước tính thời gian khi hắn vui đùa ở nhã gian trong tiểu viện, bà khẽ ca một khúc say xuân, tiếng ca quả nhiên hấp dẫn sự chú ý của hắn, khi hắn mở cửa sổ gian nhã phòng ánh mắt lộ ra một tia say mê nhìn về phía bà thì bà biết rằng mình đã thành công!

Mấy ngày kế tiếp hắn đối với bà nổi lên hứng thú, nhưng là bà ở trong giang hồ lăn lộn nhiều năm như vậy làm sao lại không hiểu tâm ý của nam nhân, cho nên kế tiếp bà cũng không vồn vã yêu thương nhung nhớ, mà là đối với hắn khi gần khi xa, lúc thắm thiết khi lạnh lùng.

Cứ như vậy hắn rốt cục nhịn không được nói cho bà biết hắn muốn có bà, sẽ vì bà chuộc thân rời đi Di Hồng Lâu.

Hắn tuy rằng không nói cho bà biết thân phận của mình, nhưng là, nhìn ngọc bội bên người hắn có thể thấy hắn tuyệt đối không phải là người bình thường.

Bà không muốn mất đi hắn, bởi vì bà đã yêu hắn rồi, cho nên buổi tối trước khi hắn rời đi một ngày, bà đã đem thứ trân quý nhất của người con gái trao cho hắn!

Đêm hôm đó, hắn ở bên tai bà nói những lời yêu thương, cho đến bây giờ dù đã qua nhiều năm, bà vẫn nhớ rõ như in mỗi một động tác mỗi câu nói của hắn.

Hắn nói với bà hắn là người Sở quốc, hiện tại bởi vì có chuyện quan trọng cho nên mới đến Tây Lương quốc, chờ đến khi xong xuôi mọi việc, hắn sẽ trở lại đón bà, hắn còn để lại cho bà ngọc bội đính ước tượng trưng cho tình cảm của hai người.

Thời gian nháy mắt trôi đi, sau khi hắn rời đi bà sống trong sự chờ đợi mỏi mòn, mà hắn chuyến đi này giống như sẽ không bao giờ trở lại, nếu như hắn phụ bà không đến tìm bà nữa thì bà vĩnh viễn cũng chỉ là một nữ tử phong trần, nhưng là, nàng lại phát hiện một chuyện cực kỳ đáng sợ, sau đêm xuân ấy trong bụng bà sớm đã mang đứa nhỏ.

Phát hiện này khiến bà thất kinh, bởi vì nếu chuyện hoa khôi Di Hồng lâu mang thai truyền ra ngoài, đến lúc đó bà có thể an ổn làm một hoa khôi nữa hay sao? Một nữ nhân mang thai làm sao có thể làm hoa khôi?

Ngay tại thời điểm bà bối rối nhất, đại công tử Diệp gia xuất hiện trong tầm mắt của bà, bà mặc dù là thanh lâu nữ tử, nhưng là so với những nữ tử thanh lâu khác bà không ngốc nghếch chờ đợi một chỗ, cho nên bà rất nhanh liền thay đổi chủ ý chuốc say đại công tử Diệp gia, sau đó ép nha hoàn bên người dùng một thân trong sạch cùng Diệp gia đại công tử ân ái một đêm, đến buổi sáng hôm sau thừa lúc hắn ta chưa tỉnh liền đuổi nha hoàn đó ra ngoài.

Quả nhiên hắn bị lừa mà nghĩ rằng bà đã ở cùng với hắn một đêm, cho nên một tháng sau bà tuyên bố mang thai hài tử của hắn buộc hắn thú bà, hắn cũng ngoan ngoãn cưới bà.

Bà thành công trở thành thị thiếp Diệp gia, cũng nhận được muôn vàn sủng ái của hắn, nhưng là, bà vẫn lấy lý do mang bầu không để cho hắn chạm vào thân thể, bởi vì đây chỉ là kế tạm thời, người mà bà luôn chờ đợi chính là cha đẻ của con bà!

Nhưng là bà lại trăm triệu không ngờ mãi cho đến khi bà sanh đứa nhỏ ra hắn cũng không có xuất hiện! Mà bà từ lúc bắt đầu oán giận dần dần cũng trở nên tuyệt vọng! Thời gian một năm một năm đi qua, lòng của bà sớm đã chết lặng, rốt cục bà quyết định không nghĩ đến hắn nữa, bà dần dần tiếp nhận Diệp đại công tử, cũng bắt đầu dùng tâm kế loại bỏ từng người từng người một bên cạnh hắn, cuối cùng như nguyện bà trở thành Diệp gia chính thất đại phu nhân.

P/S: ta mới đi sinh nhật con bạn về, post bài hơi muộn, các nàng thông cảm nghen

Bớt hỏa diễm

Edit: Muỗi Vove

Vốn tưởng rằng cả đời này bà và hắn sẽ không gặp lại, không ngờ sự tình qua hai mươi năm tưởng rằng đã quên lãng, hắn lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bà, tuy rằng bà không biết hắn tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở Diệp gia, nhưng là nàng làm mất đi ngữ khí của hắn lý biết hắn xuất hiện ở nơi này cũng không phải bởi vì nàng hơn nữa hắn cũng sớm đã đã quên nàng! Lời hứa năm đó tựa cơn gió thoảng qua không còn thấy bóng dáng tăm hơi! Tình yêu của hắn chẳng qua chỉ là một hồi mê luyến, thời điểm hắn rời đi hẳn cũng đã chấm dứt rồi. Mà bà đối với hắn lại là tình yêu khắc cốt minh tâm đau triệt cả đời.

Sở Hoàng nữ nhân ngã bệt trên mặt đất trước mặt, trong đầu mơ hồ hiện lên dung nhan kiều diễm, mỹ nhân khiến hắn mê mẩn năm xưa.

Hai mươi năm trước hắn bởi vì trong nước xảy ra chiến loạn cho nên đến Tây Lương quốc mượn binh, hắn lúc ấy còn chưa đăng cơ làm đế mà chỉ là một thái tử, bởi vì phụ hoàng đột nhiên băng hà đệ đệ của hắn Vân Vương khởi binh tạo phản, hắn bất đắc dĩ đành phải đến Tây Lương quốc mượn binh.

Ở Tây Lương quốc tại Di Hồng lâu hắn biết đến nàng, nàng là hoa khôi tên Xuân nhi yêu kiều diễm lệ hơn nữa giỏi mị hoặc nam nhân, hắn đối với nàng là nhất kiến chung tình, chỉ gặp nàng vỏn vẹn vài ngày nàng đã chiếm trọn trái tim hắn rồi.

Vì thế hắn cùng với nàng có một đoạn phong hoa tuyết nguyệt, chỉ là thời gian ngắn ngủi, thời điểm khi hắn chuẩn bị rời đi, nhìn nàng khóc như mưa, trong lòng hắn có một tia cảm động cho nên hắn hướng nàng hứa hẹn sau khi về nước nhất định sẽ tới đón nàng.

Sau khi mượn binh hắn thuận lợi lên ngôi, hắn đã định phái người đi đón nàng, nhưng là lễ đại hôn với hoàng hậu tiến hành quá nhanh hơn nữa hoàng hậu so với Xuân nhi đẹp hơn mấy phần cùng hậu cung ba nghìn giai lệ, hắn sớm đã quên mất có một người đang ở Di Hồng lâu chờ hắn.

Mà nay gặp lại nàng sớm đã mất đi vẻ mỹ mạo hấp dẫn, hắn dao có thể đối với nữ nhân nhuốm đầy tuổi tác như thế này mà động tâm?

Nhìn Sở Hoàng ánh mắt lạnh như băng Diệp phu nhân chỉ cảm thấy lòng đau như dao cắt, hai mươi năm mỗi khi nhìn Diệp Hạo bà lại nghĩ đến hắn, bà thậm chí ở trong lòng không ngừng thuyết phục chính mình, bà không muốn thừa nhận hắn phụ tấm lòng bà, không muốn thừa nhận hắn căn bản là không thương bà!

Phần tình cảm này vẫn giày vò bám lấy bà suốt bao nhiêu năm, cho dù Diệp Lão gia đối với bà yêu thương hết lòng, nhưng là lòng của bà lại thủy chung không quên người nam nhân đã từng thương tổn mình.

Cho nên bà không cam lòng không cam lòng thừa nhận từng bị người nam nhân này lừa gạt đùa bỡn, bà muốn hắn phải hối hận, hối hận hắn từng như vậy đối với bà!

Nghĩ đến đây, trên mặt Diệp phu nhân lộ ra một nụ cười quỷ dị, bà bỗng nhiên đứng dậy bước đến bên cạnh Diệp Hạo vén ống tay áo lên đến bả vai của Diệp Hạo, chỉ thấy trên cánh tay trắng noãn rõ ràng một cái bớt giống như hỏa diễm.

Diệp phu nhân điên cuồng cười lớn, hai mắt bà gắt gao nhìn thẳng Sở hoàng, lạnh lùng nói:

-“Ngươi còn nhớ rõ không? Ha ha. . . . . . . “

Bà buông tay Diệp Hạo ra, chỉ thẳng vào Sở Hoàng, tức giận nói:

-“Ngươi có thể quên ta, nhưng cái này ngươi vĩnh viễn cũng quên không được. . . . .”

Diệp Lạc ở một bên nhìn hành động của Diệp phu nhân, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu làm nàng không thể tin được mở to hai mắt nhìn vẻ mặt điên cuồng của Diệp phu nhân, chuyện này quá mức kinh thế hãi tục, nàng không dám tin nàng tại chỗ này đã chứng kiến hết thảy.

Mà Diệp Hạo, hắn kinh hách không thua gì Diệp Lạc, nhìn mẫu thân mình hành động quái dị, lại nhìn Sở hoàng vẫn đứng yên giữ thái độ im lặng, trong tim hắn mơ hồ đã biết chuyện gì xảy ra, hắn không dám tin đây là thật, nhưng giờ phút này nội tâm của hắn cảm giác như thể mọi thống khổ từ trước đến nay của hắn có thể chấm dứt, có nhiều hơn một tia chờ đợi cùng vui sướng.

Mọi người ở đây đều âm thầm tự đoán, thời điểm Sở hoàng vẫn đang trầm mặc biểu tình đột nhiên có biến hóa, hắn từ lúc mới bắt đầu không tin dần dần biến thành kinh ngạc, ánh mắt nhìn Diệp phu nhân lại nhìn một chút Diệp Hạo đứng bên cạnh, thanh âm có chút kích động nói:

-“Xuân nhi. . . . . . . Hắn. . . . . Hắn là con ta. . . . . . . . ?”

Lời của Sở Hoàng khiến mọi người một hồi trầm mặc, Diệp Hạo thống khổ nhìn Diệp phu nhân, mà Diệp phu nhân vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng được trả thù, bà căn bản không để ý tới Diệp Hạo mà là điên cuồng cười ha hả, nhưng đột nhiên tiếng cười im bặt, trên mặt bà hiện lên một tia sợ hãi.

Mọi người theo ánh mắt của bà nhìn lại, chỉ thấy lối vào sân không biết Diệp lão gia cùng quản gia đã đứng ở đó từ lúc nào.

Diệp phu nhân thấy Diệp lão gia không lên tiếng trên mặt lộ ra một tia kinh hoảng, bà run rẩy đi lên vài bước kéo góc tay áo Diệp lão gia, bối rối hỏi:

-“Lão gia, sao ông lại ở nơi này?”

Diệp lão gia biểu tình thống khổ nhìn Diệp phu nhân, nữ nhân mà hắn sủng ái hai mươi năm nay, hiện tại chính tai hắn nghe được nàng đối với hắn phản bội, nguyên lai nhi tử hắn vẫn luôn yêu thương lại không phải là con của hắn! Đả kích như vậy cơ hồ làm hắn chịu không nổi! Tim của hắn đang tức giận đồng thời cũng đau triệt nội tâm.

Diệp lão gia run run nâng lên tay nặng nề đánh Diệp phu nhân một cái cái tát, tức thì nóng giận công tâm quát:

-“Ngươi. . . . . Tiện nhân này. . . . . . “

Diệp lão gia một câu vẫn chưa nói xong liền phún ra một ngụm máu tươi, thân thể nháy mắt lung lay sắp đổ.

Quản gia kinh hãi đang muốn vươn tay ra dìu hắn, lúc này một bóng người màu trắng rất nhanh xuất hiện lên vững vàng đỡ Diệp lão gia.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Tử Phi Thất Sủng
Chương 208

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 208
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...